De første 200 linjer.
Hắn đang nhìn vào chỗ ta.
Cược 50$, đó là Lukesh. 100$, hắn biết ta ở đây.
- Chính hắn, ta phải bắt hắn. - Cứ để hắn tới chỗ hộp thư.
Đúng là Lukesh, cần gì hắn mở hộp thư mới chứng tỏ điều đó.
Hãy kiên nhẫn, đặc vụ Doggett.
Một đặc vụ đơn độc với một gã điên loạn thích cắt lưỡi phụ nữ.
Một kẻ nổi tiếng với trò biến mất của hắn.
Chúng ta đã bao vây khu nhà. Hắn sẽ không thể biến đi đâu.
Và cộng sự của anh đã tình nguyện.
Nào...
mở 4-D đi.
Đặc vụ Reyes, sẵn sàng!
Quái quỷ gì thế này?
- Monica, đừng! - Đặc vụ Reyes, giữ khoảng cách.
Đừng để hắn biết cô theo hắn.
- Monica, cô đâu rồi? - Cầu thang phía sau.
Tôi đã mất dấu hắn. Tôi nghĩ hắn có thể...
Không!
Đặc vụ bị hạ gục, cầu thang sau, cho xe cứu thương tới đây ngay.
Doggett. Hắn đã lấy súng cô ấy.
Irwin Lukesh! Đặc vụ liên bang đây.
Quay lại, đồ khốn.
Ở đây!
HỒ SƠ TUYỆT MẬT
Dịch & biên tập: Altamodano™ Subits
Hiện tượng siêu nhiên
Thế giới vô hình
Chính phủ bác bỏ điều đó
Sự thật luôn tồn tại.
- Xin chào! - Cuộc sống nơi phố xá đây sao?
Phải, đang chuyển đồ mà.
Thế còn thứ gì nặng mà tôi có thể chuyển giúp không?
Chạn bát hoặc tủ lạnh ấy?
Không! Cảm ơn anh, John. Anh nhỡ vụ chuyển đồ rồi.
Cô chẳng nói gì cả.
Tôi mang cho cô một món quà mừng tân gia.
Hot-dog à?
Xúc xích Ba Lan đấy. Loại ngon nhất thành phố.
Có một quán nhỏ bên trên mấy khu nhà ở phố M.
Cô có thể đi bộ đến đó.
Thử đi.
Như là tôi đang ở Gdansk ấy.
- Để tôi đi lấy mấy cái đĩa. - Đĩa á? Cần gì cầu kỳ thế.
Ai lại ăn xúc xích Ba Lan bằng đĩa chứ?
Alô?
- Đặc vụ Reyes, trợ lý Skinner đây. - Vâng, thưa sếp!
Chuyện này thật sự rất khó nói. Xin lỗi vì phải nói qua điện thoại.
- Chuyện gì vậy? - Là Doggett.
Anh ấy được tìm thấy trong một con hẻm ngoài công viên Dylan.
Anh ấy đã bị bắn.
Xin lỗi, anh vừa nói gì?
Họ đang đưa anh ấy đến bệnh viện Washington Memorial.
Đặc vụ?
Điều anh đang nói là...
Đặc vụ Reyes?
Đặc vụ Reyes?
- Xin lỗi? - Monica?
- Brad? Skinner cũng gọi anh à? - Anh ấy đang ở hiện trường.
Tôi rất tiếc.
Tôi phụ trách cuộc điều tra.
Tôi hứa với cô đây sẽ là ưu tiên hàng đầu của tôi.
Tôi sẽ tìm ra kẻ đã làm việc này.
Tôi cần tìm hiểu vì sao cộng sự của cô lại ở con hẻm đó.
Không phải như thế. Anh ấy đã ở chỗ tôi.
Ở căn hộ của tôi, anh ấy đã ở cùng tôi lúc Skinner gọi đến.
Tôi không nghĩ là mình hiểu.
Monica, tôi rất tiếc.
Đặc vụ Doggett vừa được phẫu thuật xong.
Họ sẽ chuyển anh ấy đến phòng chăm sóc đặc biệt.
Tình hình thế nào rồi?
Nếu qua khỏi lần này...
rất có thể anh ấy sẽ bị liệt suốt đời.
Tôi không hiểu bất cứ gì nghe được từ lúc tới đây.
Cho dù người cô đang nói là ai, đó không phải là John Doggett.
Phòng thí nghiệm đạn đạo FBI Washington D.C
Anh đã tìm thấy viên đạn?
Đạn 9 ly. Được tìm thấy trên bức tường ở trong con hẻm.
Rất có thể là từ một khẩu SIG-Sauer P226 hay 228.
Có thể là trang bị của FBI.
Tôi hiểu ý anh nhưng đó không phải từ khẩu súng của Doggett.
Đường đạn không khớp và súng của anh ấy chưa hề được bắn.
Trợ lý giám đốc!
Tôi đánh giá cao việc thông tin vụ án được cập nhật kịp thời.
Ví dụ, viên đạn đó.
Anh mất bao lâu với nó? Một tiếng, hay hai tiếng?
Chừng đó!
Chỉ cần ta luôn mở rộng các đường dây thông tin.
Tôi chỉ đề nghị thế thôi, được không?
Tôi cần kiểm tra viên đạn trong cơ sở dữ liệu về súng ngắn FBI.
Như tôi đã nói với anh, viên đạn không phải từ súng của Doggett.
Anh không định nói một đặc vụ khác đã làm việc này đấy chứ?
Cứ kiểm tra đi, làm ơn!
Tôi thật...
tôi không hiểu tại sao việc này có thể xảy ra.
Anh ấy đã ở cùng tôi, Dana. Ở nhà tôi, không có lẽ nào?
Có lần tôi đã thấy điều gì đó.
Chỉ mấy năm sau tôi phải hoàn toàn chấp nhận nó.
Năm 1994, cha tôi đã qua đời.
Vào cái đêm ấy, tôi nghĩ ngay khoảnh khắc đó nó đã xảy ra...
ông đã đến bên tôi.
Tôi tin rằng ông đã đến để nói lời chào từ biệt.
Một cuộc viếng thăm.
Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời.
Một niềm hạnh phúc.
Nhưng đó không phải điều đã xảy ra với tôi.
Scully.
Tôi đây, Reyes có đấy không?
Có, cô ấy đang ở đây. Chúng tôi đều ở viện.
Tôi cần cô đưa cô ấy đến đồn cảnh sát quận 6.
Tôi đang trên đường đến đó.
- Việc này là sao? - Tôi sẽ nói khi cô đến đó.
Đồn cảnh sát Trung tâm, quận 6 Washington D.C
Có chuyện gì vậy?
Đặc vụ Reyes, cô vào trong được chứ?
Chào Monica. Cô ngồi đi.
Tôi muốn cô và tôi có cơ hội nói chuyện riêng...
để làm rõ một số việc và một vài chi tiết trong câu chuyện của cô.
Câu chuyện của tôi?
Về việc cô khẳng định đã ở cùng đặc vụ Doggett lúc anh ta bị bắn.
- Chuyện gì vậy? - Cứ đợi đã!
- Lời tuyên bố đó là thật? - Phải.
Không, ý tôi là, tôi không ở cùng đặc vụ Doggett lúc anh ấy bị bắn...
mà tôi đã ở cùng anh ấy lúc trợ lý Skinner gọi điện đến...
báo là anh ấy bị bắn.
Nghe này, Monica...
cô hiểu tôi cảm thấy thế nào. Cô biết tôi đứng về phía cô...
nhưng hãy cho tôi biết điều gì đó.
Cho tôi một vài lý do giảm nhẹ cho cái mà cô đang cố che đậy.
Tôi phải chấm dứt chuyện này.
Anh định nói gì với tôi, Brad?
Tại sao anh lại nói những chuyện đó?
Chúng tôi đã kiểm tra rất kỹ các xét nghiệm về đạn đạo.
Viên đạn bắn trúng Doggett xuất phát từ súng của cô.
Hơn nữa, chúng tôi có một nhân chứng.
Người đã thấy cô có ở hiện trường.
Vì thế mà tôi ở đây? Trong phòng này?
Để các anh có thể nhận dạng?
Đặc vụ Reyes, tôi phải yêu cầu cô xuất trình thẻ FBI và súng.
Ai ở đó? Ai ở ngoài đó?
Chúng tôi đánh giá cao sự hợp tác của ngài.
Bất cứ việc gì tôi có thể giúp.
Quá được, bố trí bảo vệ...
để chắc chắn tôi không làm nốt phần việc.
Anh thật sự tin là tôi đã làm việc đó?
Không, nhưng tôi tin thì ích gì. Cô vẫn có thể bị bắt.
Vậy họ còn chờ đợi gì nữa?
Vụ của Follmer vẫn còn vài lỗ hổng tiềm tàng.
Trước hết, sự thật là lúc tôi gọi cho cô, cô đang ở nhà...
cách hiện trường vụ án 22,5 km.
- Và hiện trạng súng của cô. - Nó đã không hề được bắn.
Tuy nhiên, viên đạn lại khớp với khẩu súng của cô, khớp vô cùng.
Việc đó chẳng có nghĩa lý gì. Không một chút nào cả.
Thế còn người làm chứng? Anh nói sao về anh ta đây?
Cô biết là ta không thể tranh luận điều đó.
Nhìn kìa!
Chúa ơi, John.
- Anh ấy tỉnh lại rồi à? - Tôi không biết.
Có thể đó chỉ là sự co thắt cơ.
Không có gì lạ với chấn thương cột sống kiểu này.
Không, đó không phải co thắt.
- Là gì vậy? - Đó là mã Moóc.
Anh ấy nói gì?
Lukesh.
Sao? Thế nghĩa là gì?
Ai đấy? Có ai đấy không?
Irwin, con đấy à?
- Còn ai vào đây hả mẹ? - Mẹ tưởng là bọn trộm.
Mẹ tưởng có điều gì rất tệ xảy ra với con.
Con đi lâu quá rồi.
Con đi mới hai tiếng sáu phút, đến trưa là về như con đã nói.
Mẹ đã rất sợ.
Mang cho mẹ một cốc Clamato với 2 giọt nước sốt Texas Pete...
và 2 viên đá nhé.
Chúa ơi, mẹ đã chỉ có một mình, và mẹ nghe thấy tiếng lạch cạch.
Có người đã lắc tay nắm cửa. Là bọn trộm, mẹ biết thế mà.
Mẹ không biết phải xử lý ra sao. Mẹ đã rất sợ hãi.
Giống như cát trong đồng hồ cát, cuộc đời con người ta cũng vậy.
Đến chương trình của mẹ rồi.
Con làm cho mẹ một chiếc bánh sandwich nóng hổi...
để mẹ ăn trong lúc xem chương trình nhé.
Là loại sandwich gì vậy?
Kẹp thịt hộp!
E là mẹ không thích loại đó. Mẹ đã ăn bao giờ chưa nhỉ?
Nhiều lần rồi.
Mẹ thích nó mà.
- Tôi nên ở bệnh viện. - Scully sẽ gọi nếu anh ấy tỉnh lại.
- Dẫu vậy, tôi cũng nên ở đó. - Cô vẫn đang bị điều tra.
Chưa kể là tôi cũng sẽ bị thế nếu ai đó thấy tôi cho cô xem cái này.
Irwin Timothy Lukesh?
Cô đã từng gặp hắn chưa?
"Năm 1995, là bệnh nhân ở Viện Tâm thần Quốc gia Gaithersburg.
Được chẩn đoán là rối loạn ảo giác trong cơn giận dữ...
tình trạng đó xuất hiện ngay sau vụ tự tử của cha anh ta."
Sau bốn tháng, anh ta được cho là đủ sức khỏe ra viện.
Anh ta sống cùng người mẹ tàn tật...
trong một căn hộ liền kề hiện trường vụ án.
- Câu chuyện anh ta kể là gì? - Anh ta có nghe 1 tiếng nổ...
khi xuống cầu thang kiểm tra thì anh ta thấy cô ra khỏi con hẻm.
Đây là người chúng ta cho là đã ở gần đó vào thời điểm nổ súng.
Sao Doggett lại nhắc đến tên anh ta?
No comments yet. Be the first to leave one.