De første 200 linjer.
[Chuyển thể từ tiểu thuyết “Luyện Kiếm” của Vong Ngữ]
Theo “Luyện Kiếm” truyện,
mọi nhân loại sinh ra đều có kiếm hồn.
Người thiên phú có thể tu luyện kiếm hồn.
Họ được gọi là tu sĩ.
Tương truyền,
Thiên Kiếp Lộ trên đỉnh Tây Dậu Sơn
trăm năm mới xuất hiện một lần.
Những tu sĩ sống sót qua Thiên Kiếp Lộ
sẽ lên được tiên giới.
Kiếm Thánh! Là Kiếm Thánh!
Người Được Chọn!
Đây không phải nơi các ngươi nên tới. Hãy về đi.
Chúng tôi muốn thành tiên.
Thành tiên?
Thiết Kiên ca ca, sao trên đường nhiều tu sĩ vậy?
Nghe nói, Phẫn Tâm Kiếm đã xuất hiện ở Tây Dậu Sơn!
Ai lấy được thanh kiếm đó sẽ trở thành Người Được Chọn!
Thiết Kiên ca ca, huynh không thật sự tin đấy chứ?
Dù cho kiếm có ở Tây Dậu Sơn thì cũng quá nguy hiểm ngay với cả tu sĩ.
Không cho huynh tới đó.
Nói cho muội biết, huynh nhất định phải đi.
Lấy được Phẫn Tâm Kiếm là cơ hội duy nhất để huynh thành tu sĩ.
Sao huynh phải thành tu sĩ? Làm người phàm không tốt ư?
Đương nhiên là không tốt bằng làm tiên.
Tiên nhân uống tiên tửu, sống ở tiên cung.
Thọ cùng trời đất, tiêu dao tự tại.
Thế nên, huynh nhất định phải tu tiên.
Thành tiên rồi, huynh sẽ giúp mọi người tiêu dao tự tại cùng với huynh.
Nếu muội thành tiên với huynh thì khác gì chó tiên gà tiên của huynh?
Muội thích làm con nào?
Yên gia bí pháp.
Cha.
Cẩn thận.
Các người thành phường trộm cướp từ lúc nào vậy, Nam Sơn Yên gia?
Bớt nói đi.
Sư tỷ.
Đuổi theo.
Đại sư huynh liệu sự như thần. Yên Tử bị thương nhưng đã trốn thoát.
Không phải ta liệu sự như thần, mà chẳng qua là sư muội chưa đủ giỏi.
Có tin gì về Phẫn Tâm Kiếm chưa?
Vẫn chưa.
Nhưng mà, nghe nói Dị Hỏa lúc ẩn lúc hiện trên đỉnh Tây Dậu Sơn!
Xích Vưu đã phái người điều tra.
Ai quản tinh thạch trên Tây Dậu Sơn?
Cừu Bá Thiên!
Bảo hắn để mắt.
Đừng để sư muội phạm thêm sai lầm nữa.
Quốc sư có lệnh.
Một ả nữ tặc đang tẩu thoát,
lập tức phong tỏa cửa thành.
Đám tu sĩ thối.
Lục soát từng người một thì bao giờ mình mới về đến thôn?
Bọn họ chẳng có gì để làm,
nên mới trêu trọc chúng ta.
Huynh đã nghe rồi đấy.
Một nữ tặc đang tẩu thoát.
Mơ đi.
Cô ta trốn đâu được?
Ở đây hả?
Hay ở đây?
- Thiết Kiên ca ca. - Hả?
- Có chuyện gì đấy? - Không có gì.
Đi đi.
Đứng lại.
Quân gia. Đang lễ hội lớn mà ngài vất vả quá.
Đây, đây. Trong đó toàn quần áo.
Còn trong này là thuốc.
À, đây là...
Là gì? Mở ra.
Quân gia.
Tây Dậu Thôn chúng tôi chuyên đào tinh thạch.
Ngài biết đấy, làm gì có đàn bà đâu.
Chẳng cô nào nguyện ý lấy tôi cả.
Thế nên, tôi đã mua một cô nàng ốm yếu để sinh con nối dõi.
Huynh nói “nối dõi” là sao?
Hả? Huynh có nói thế đâu.
- Cho muội xem. - Không.
Cho muội xem. Huynh tránh ra.
Mới sáng nay ta còn vui vẻ vào thành,
vậy mà giờ huynh đã mua con gái về cưới.
- Muội làm gì thế? - Đứng yên.
- Quân gia. Muội ấy đánh tôi. - Đứng yên.
- Muội dám đánh huynh ư? - Đứng yên.
- Quân gia. Quân gia. - Thôi đi.
Cút.
Thành thật xin lỗi.
Muội không nghe thấy à? Nhanh nhẹn lên.
Thành thật xin lỗi.
Thiết Kiên,
muội sẽ không đối tối với huynh nữa.
Tiếp theo.
Sư tỷ.
Không ổn. Sư tôn đang gặp nguy hiểm.
Sư tôn. Sư tôn.
Sư tôn.
Sư tỷ.
Ai cho phép các ngươi vào đại điện của ta?
Sư tôn.
Người ổn chứ?
Ta cố đột phá lục giai, nào ngờ bị phản phệ.
Những ngày sắp tới, ta cần bế quan tĩnh dưỡng.
Phát hiện tung tích Phẫn Tâm Kiếm chưa?
Đã tìm thấy.
Chỉ là, Dị Hỏa quá cuồng bạo. Không ai chạm vào được.
Ngươi phải mang Phẫn Tâm Kiếm cho ta để giúp ta đột phá lục giai.
Sư tôn.
Tại sao cứ phải thành tiên?
Phải vượt qua cánh cửa đạo môn mới có thể khống chế được vận mệnh.
Chúng ta bất quá chỉ là những quân cờ.
Thiết Kiên ca ca, tại sao muội không thể sinh con nối dõi cho huynh?
Muội nói cái gì vậy? Giữ ý giữ tứ một chút đi.
Sao huynh dám? Chính huynh là kẻ dẫn theo nữ nhân về.
Muội hiểu lầm rồi, Tiểu Tiểu!
Cô nương này bị quốc sư truy bắt.
Huynh chỉ giúp đỡ thôi.
Đi.
- Nói dối. - Nói dối cái gì?
- Nói dối. - Muội thôi đi.
- Nói dối. - Thôi đi.
Muội thử động não xem. Huynh đã nói dối muội bao giờ chưa?
Tốt. Chúng ta an toàn rồi.
Cô nương. Cô nương.
Cô nương. Tỉnh dậy đi.
- Này. - Gượm đã.
Chỉ là hiểu lầm thôi.
Cô nương, tôi có thể giải thích.
Lúc đó...
Sao cô dám tát huynh ấy? Cô...
Để huynh.
- Chuyện là, tôi... - Quần áo tôi đâu?
Tôi đã thay quần áo giúp cô.
Cô thôi đi có được không?
Cô đứng lại. Đánh người mà không nghe người ta giải thích.
Đứng lại đó. Cô là đồ vô ơn.
Đa tạ.
Này, cứ thế mà đi ư? Đồ vô ơn. Đứng lại đó.
Tiểu Tiểu! Muội không thấy ư?
Kiếm hồn tam giai màu tím.
Huynh biết mà.
Nhất định phải là hạng nữ hiệp mới dám đối đầu với quốc sư.
Tiểu Tiểu. Muội xem.
Này, Tiểu Tiểu! Tiểu Tiểu!
Thiết Kiên ca ca về rồi.
Mấy đứa nhỏ này thật nghịch ngợm.
Tiểu Tiểu, đừng nói với sư phụ chuyện huynh cứu người đấy.
Đi.
- Bận à? - Cậu về rồi.
Dừng.
Bác Trương!
Thuốc lá ngon của bác đây.
Kéo lên đi.
Tốt quá.
Tiểu tử, được lắm.
- Biết mang về cho bác. - Dạ.
Ông chủ, chia cho mọi người.
Đây này. Bắt lấy.
- Phần cuối đấy. - Đa tạ.
Thơm quá.
Cho tôi xem nào.
Thơm thật.
Thiết Kiên, lần sau mang cho bác hai gói.
- Vâng ạ. - Tốt quá.
- Đưa lại cho tôi. - Đi.
- Tiểu Tiểu. - Chào bác.
- Tiểu Tiểu về rồi. - Cháu về rồi.
- Tiểu Tiểu! - Dạ, chú Lý!
- Đưa khối tinh thạch này cho cha cháu. - Dạ.
- Chất lượng hơi kém. - Không sao ạ.
- Chú Lý! - Ừ?
Thảo dược cho bà bà đây. Bà bà sao rồi chú?
- Đỡ nhiều rồi. - Thế thì tốt. Chào chú nhé.
- Thiết Kiên này. - Dạ?
Đừng quên mang rượu thuốc cho sư phụ của cháu.
Dạ. Vậy cháu không khách khí.
Đa tạ.
- Thiết Kiên. - Thiết Kiên ca ca.
Thiết Kiên về rồi.
- Cẩn thận. - Cháu về rồi.
- Thiết Kiên! - Dạ?
- Bao giờ cháu cưới Tiểu Tiểu? - Ừ. Bao giờ?
Đừng đùa chứ. Tiểu muội của cháu đấy.
Cháu nên cưới sớm đi.
Tiểu Tiểu rất tốt đấy.
Đây. Rượu thuốc của sư phụ cháu.
Dạ. Cháu thay mặt sư phụ cảm ơn.
Không có chi. Cứ lấy đi.
- Chú Vương, rơi nấm linh chi kìa. - Hả?
- Nấm linh chi. Chú làm rơi rồi. - Cảm ơn cháu.
Thiết Kiên về rồi.
- Tối nay tới chỗ chú uống rượu. - Được ạ.
- Nhớ chờ cháu. - Được.
Thím Vương, bánh hấp chưa chín.
- Không thể nào. - Vẫn ổn mà.
Thiết Kiên ca ca.
- Dừng. - Thiết Kiên ca ca.
Cừu Bá Thiên đến thu tinh thạch.
- Ừ. Đệ đi đi. - Vậy được.
Đi nhé.
Thiết Kiên ca ca, huynh đi đâu đấy?
No comments yet. Be the first to leave one.