De første 177 linjer.
Họ gọi chúng là chim Jian.
Chúng là loài chim chỉ có một cánh.
Chỉ khi nào con đực và con cái kết hợp
thì những sinh vật khiếm khuyết này mới có thể bay.
Thật thú vị.
Dù với số phận như vậy,
tôi vẫn thấy chúng thật là đẹp.
Tôi cảm thấy chúng đẹp đẽ biết bao.
Tôi muốn đi tắm.
Lại nữa sao? Chịu khó chút đi.
Này, mùi trên người tôi thế nào?
Cho kẻ tội nghiệp đó ngủ đi.
Cậu ta đã kiệt sức sau trận chiến vừa rồi.
Cô không có việc gì làm nữa sao?
Pháo đài thứ 13 có biển không?
Biển?
Tôi muốn bơi trong làn nước trong xanh.
E là ở đó không có đâu.
Tắm vòi thì có sao đâu chứ?
Tôi cảm thấy muốn bơi.
Ta chuẩn bị hạ cánh. Xin hãy thắt dây an toàn.
Được rồi.
Nói sau nhé.
Mùi vị của mình tệ quá.
Họ gọi chúng là chim Jian.
Theo cuốn sách tôi được đọc,
nếu con đực và con cái không kết hợp lại,
thì chúng không thể bay được.
Trước khi tìm được nửa kia
thì chúng phải trốn dưới những tán cây, hít thở thật khẽ,
và mơ ước về một ngày sải cánh vút lên trời.
Máu.
Này...
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra với những con chim không bao giờ bay được?
Tôi biết chúng sẽ đi đâu.
Chúng sẽ...
Tôi tìm thấy rồi.
Kẻ giết cộng sự sao?
Cô ta có sừng và răng nanh.
Cô ta hút máu của Parasite nào lái cùng,
và đến lần thứ ba, cậu ta sẽ chết!
Tha cho tớ đi.
Ôi dào, chỉ là lời đồn vớ vẩn thôi.
Có thật mà!
Có người nghe được binh lính nói thế đó!
Ichigo.
- Cậu có liên lạc được với Hiro không? - Không.
Vậy thì sao,
cậu ta vẫn sẽ ở lại đây à?
Cậu ta cũng không đến buổi họp hôm nay nữa.
Vậy là cậu ấy từ chối rồi sao?
Tiếc thật. Tớ nhớ cậu ấy.
Nếu không, Naomi sẽ là nạn nhân duy nhất, dù cô ấy chẳng có lỗi gì cả.
Thế này chẳng tốt hơn sao?
Hơn nữa, chắc chắn Hiro không muốn gặp mặt đâu.
Chúng ta nên tôn trọng điều đó.
Đừng nói nữa.
Cậu ổn với chuyện này chứ, Ichigo?
Tên ngốc ấy.
Phải nói là, cái ghế ngồi trên máy bay vận chuyển đó quá cứng cho một ông già.
Không có cách nào tốt hơn à?
Xin hãy thông cảm cho.
Thứ to lớn đến vậy đâu có nhiều cách vận chuyển.
Cô vẫn cứng nhắc như lần trước ta gặp nhau.
Giá mà thái độ của cô và mấy cái ghế đó mềm mại như thế này!
Dừng lại đi, Tiến sĩ!
Số Tám sao rồi?
Anh ấy được giao nhiệm vụ quản lý Bọn trẻ.
Suy cho cùng, chưa có cỗ máy nào như thế này được thực nghiệm.
Tiến sĩ, tôi hỏi điều này nhé?
Tại sao lại thử nghiệm vào lúc này?
Với một đội thiếu kinh nghiệm như thế.
Tôi có ý tưởng của riêng mình.
Dù tôi cũng chẳng mong mấy lão già ở APE hiểu được.
Vậy là có lý do riêng trong chuyện này.
Xin hãy nhớ rằng ông phải có mặt ở nghi lễ khởi hành.
Tôi biết rồi.
Đó không phải là vấn đề, đứa trẻ rắc rối biến mất mới là vấn đề.
Hả?
Nó vừa ở đây mà...
Đằng kia kìa.
Hả?
Lại thế nữa rồi.
Nó vẫn còn sống.
Mình chưa bao giờ biết có nơi này ở đây.
Một Parasite sao?
Nhưng đồng phục lại khác.
Ôi, không! Cô ấy chết đuối?
Phải cứu cô ấy.
Tôi như thể bị tê liệt vậy.
Cặp sừng quyến rũ...
và cơ thể khỏa thân đó...
khiến tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy.
Cậu đang khỏa thân?
Hả, không...
Thế mà tôi tưởng cậu chết rồi.
Cậu có phải là một Parasite?
Cậu đang làm gì thế, tắm ở đây sao?
Thật kỳ quặc.
Tôi tưởng nước biển phải mặn chứ.
Đây không phải là biển.
Tôi cũng biết thế.
Nhưng đây vẫn là nơi giống với biển nhất mà tôi biết.
Cậu không định bơi sao?
Hả, tôi á?
Tôi không.
Tiếc thật. Nước tuyệt lắm.
Tưởng cậu muốn nên cứ nhìn mãi.
Đó là vì tôi tưởng cậu đang chết đuối!
Nên mới lao ra cứu!
Xin lỗi, nhưng phiền cậu mặc quần áo vào nhé?
Hiểu rồi!
Cậu là thằng biến thái!
Tại sao chứ?
Tôi không...
Nhìn cái mặt cậu kìa!
Tuy nhiên,
cậu đã nhảy xuống cứu tôi.
Tôi phải cảm ơn chứ.
Cảm ơn cậu.
Nhìn đồng phục đó, cậu cũng là một Parasite à?
Không phải.
Cậu không lái?
Tôi không thể.
Tôi không còn khả năng đó nữa...
Cộng sự của tôi đã trả giá.
Nơi đây không còn chỗ cho tôi nữa rồi.
Không còn chỗ? Vậy ta giống nhau rồi.
Tôi cũng luôn cô đơn, do cặp sừng này nè.
Cậu phải tự tìm vị trí cho mình thôi.
Tìm lấy cộng sự khác đi.
Nếu không được, thì phải cướp lấy!
Mùi vị thật đặc biệt.
Tê tái, dai dẳng...
và nguy hiểm.
- Cái gì... - Hay là cậu muốn một nụ hôn?
Nụ hôn?
Phải rồi. Sao mà cậu biết được nhỉ.
Đó là một thứ rất đặc biệt.
Tôi thấy thích cậu rồi đấy.
Làm anh yêu của tôi nhé?
Anh yêu?
Ý cậu là cộng sự ấy hả?
Năng lực của cậu còn đang ngủ yên.
Nhưng tôi sẽ đánh thức chúng.
Cậu không sợ khi thấy cặp sừng của tôi.
Khi cô ấy đưa tay ra, tôi cảm thấy...
Tiếc thật. Có vẻ như hết thời gian rồi.
Tìm cô mãi.
Sao cô cứ phải chạy lung tung vậy?
Có gì tốt hơn để làm cho đến lễ nhập ngũ ngày mai đâu.
Nghĩ cho cộng sự của cô một chút đi.
Cộng sự của cô ấy...
Cậu là một ứng viên Parasite?
Mai là ngày nhập ngũ.
Xin lỗi vì cô ta đã làm phiền.
Không sao.
Chờ đã, anh là cộng sự...
Để tôi cảnh báo cậu.
Tốt nhất hãy tránh xa cô gái này ra.
Cô ta không phải là Lái phụ mà ai cũng chịu nổi đâu.
Tên của cậu!
Tên cậu là gì?
Tên của tôi?
Từ khi nào mà Parasite chúng ta có tên vậy?
Nhưng dù sao đi nữa,
tôi là Mã 002. Mọi người gọi tôi là Không Hai.
"Vậy là ta giống nhau rồi".
Đó là những gì cô ấy nói.
Không phải vì bị chỉ trích vì không có cộng sự,
mà là nhận ra rằng trong tôi, luôn hy vọng về điều đó
mới khiến tôi cảm thấy nhục nhã.
Vì tôi biết điều đó.
Không có chỗ cho một con chim không thể bay.
PHÁO ĐÀI THỨ 13 "CERASUS"
Nhìn kìa! Toàn là những Người lớn!
Phải. Nhiều quá, họ đến vì chúng ta!
No comments yet. Be the first to leave one.