De første 200 linjer.
Bình tĩnh, đừng có chạy, Barker.
Smith, Washington và Jefferson
có bao nhiêu nô lệ?
Oh, thôi mà.
Chỉ lần này thôi đấy?
Tớ hứa.
Washington có 300,
Jefferson 600.
Chúa phù hộ nước Mỹ.
Thomas, em đứng lớp buổi chào cờ hôm nay.
Vâng.
Cả lớp đứng dậy nào.
Tôi thề sẽ luôn giữ đúng kỷ cương,
Toàn tâm hoàn thành nghĩa vụ ở nhà và ở trường,
Luôn tin tưởng, phục tùng
và cam kết tuyệt đối trung thành
với Quốc trưởng Quốc Xã
Adolf Hitler.
Vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế
Ouh!
Anh có sao không?
Tôi ổn.
Gia đình tôi đấy.
Một gã may mắn.
Tất nhiên.
Có làm mới có ăn, phải không?
Anh sửa trong điện đàm chưa?
Chưa xong.
Có phiền nếu tôi xem qua không?
Sao phải vội thế anh bạn?
Có một cô gái giúp tôi lên thuyền.
Tôi muốn đảm bảo rằng... cô ấy vẫn ổn.
Chúng tôi sẽ sửa.
Cậu không phải lo.
- Hắn ấy đang tới. - Ai cơ?
Người sẽ chất vấn cô.
Cô đã làm gì hả, Juliana?
Cô yêu hắn ta? Phải không?
Họ cần một lý do, Juliana,
Lý do thích đáng.
Tôi không thể...
Tôi không thể giết anh ta, Karen.
Cũng không thể để cô làm điều đó.
Frank đâu?
Tôi không biết.
Tôi nói với gã rằng ai đó đã bắn Hoàng thái tử,
rồi gã chạy mất, Tôi cũng chẳng biết ở đâu.
Thế nào?
Cô ta không thể... Không thể làm chuyện ấy.
Tôi không nghĩ cô ấy có ý...
Không quan trọng việc cô ta có ý gi.
Lem.
Có phải không?
Anh biết rõ tôi mà, Lem.
Phải tôi hiểu rõ cô.
Tôi không tin anh ta sẽ hại các anh,
dù chỉ một người.
Chúng tôi cần cuốn phim đó.
Cô ta biết điều đó.
Các người chưa xem nó. Tôi xem rồi.
Hãy đưa tôi đến chỗ Người trên Lầu cao.
Tôi sẽ tường thuật cho ông ta từng cảnh một.
Cô to gan quá đấy.
Hỏi ông ta xem. Ông ta có muốn gặp tôi không.
Hỏi rồi.
Anh có việc muốn tường trình hả, anh Frink?
Ông biết Ed McCarthy...
không bắn Hoàng thái tử.
Tôi phải nói trước sau khi...
sau khi ông giết chị tôi...
và lũ trẻ.
Vậy cậu bắn ngài để báo thù?
Ông biết tôi làm mà.
Tướng quân đã tới.
Các người không bắt tôi sao?
Cậu không bắn Hoàng thái tử.
Và với một người Do Thái, cậu biết tôi chẳng phải chờ
để ra án tử cho cậu.
Tôi biết.
Vậy thì hãy chấp nhận lời thú tội của bạn cậu đi.
Thú tội?
Cậu ấy thú tội?
Tôi làm đấy, được chưa?
Tôi làm đấy.
Này...
Tôi bắn đấy, tôi bắn đấy.
Tôi mới là người phải chết.
Hiểu chưa?
Tôi mới là người phải chết.
Tôi mới là người phải chết.
Tướng quân Onoda.
Tôi mong ngài có một chuyến đi thoải mái.
Đây là lần đầu tiên /Nta đặt chân lên đất Mỹ sau chiến tranh,
Kido ạ
Rất nhiều thứ đã thay đổi.
Đúng vậy.
Chúng ta phải đi chợi,
để xem thay đổi ra sao.
Ta biết khu Biển Bắc
có một vũ trường rất tuyệt.
Tuân lệnh.
Trung sĩ của cậu nói với ta lý do để ăn mừng rồi.
Cậu đã bắt được nghi phạm ám sát Hoàng thái tử.
Việc điều tra vẫn còn chưa hoàn tất,
nhưng đúng là vậy. Vụ án sẽ được trình bày vào ngày mai.
Tuyệt.
Và cuộn băng cậu đang thu thập
của Người trên lầu cao.
Chúng đã rơi vào tay của Yakuza.
Chúng tôi...
Đã làm mất nó.
Không nói nhiều, chúng ta vẫn phải ăn mừng.
Đừng nén chặt quá.
Chỉ lăn qua lại từ từ thôi.
Đúng rồi.
Mẹ, có xe đỗ ở ngoài cửa.
Ừ, để mẹ ra xem.
Ở lại đây với Amy, okay?
Thấy chưa? Anh ổn mà.
Vẫn ổn.
Em cũng ổn chứ?
Có chuyện gì vậy?
Heydrich đang trong ngục, chỗ hắn thuộc về.
Hắn sẽ bị tra hỏi...
và sẽ lĩnh án vì tội phản đồ.
Vậy mọi chuyện kết thúc rồi.
Heydrich có đồng phạm ở Berlin,
Những kẻ chuẩn bị lật đổ Quốc trưởng như hắn.
Anh phải bắt hết chúng.
Chắc chắn vậy nếu ta biết chúng là ai.
Bọn anh còn chưa chắc chắn và hơn nữa chúng rất nguy hiểm.
Vậy...
em có thể...
Trả lại anh khẩu súng rồi.
Này.
Có chuyện gì vậy?
Em biết anh có thể tin tưởng vào sự mạnh mẽ của em phải không.
Em là người mạnh mẽ nhất anh từng biết.
Khi em nghĩ đến việc chĩa súng vào lũ trẻ...
Nếu Heydrich bước ra khỏi chiếc xe đó thay vì anh...
Em biết. Em biết
Nhưng em không thể...
Đó là con chúng ta... Em không thể.
Rõ.
Anh sửa được đeịn đầm rồi à?
Mày là thằng chó Quốc Xã.
Cuốn phim. Đưa nó đây.
Phim này hả.
Mày thả ra là chết.
Kháng quân đã trả bao nhiêu để có được nó?
50,000.
Nghe này, các anh bị lừa rồi.
Yakuza bán nó gấp đôi giá đấy,
và phải nói với các anh rằng tôi không nghĩ Kháng quân có đủ số tiền đấy.
Nhảm cứt.
Các anh cần tiền. Phải không?
Để chăm lo cho gia đình.
Thôi nào, thế nên mấy người mới phải chuyển lậu người như tôi đến Mexico.
- Ý mày là sao? - Im nào.
Tôi không phải Quốc Xã.
Nhưng tôi bán phim cho chúng,
và được trả rất nhiều tiền nếu muốn các anh cũng có thể có phần.
Rất nhiều tiền.
- Bao nhiêu? - Tao nói im đi.
200,000 yên.
200,000 mỗi người.
Tôi mới là người phải chết
Ngài Bộ trưởng Thương mại đâu?
Tôi không biết thưa Chánh thanh tra
Tôi không thể liên lạc được với ông ấy sau khi...
Tôi đây.
Ngài... vẫn ổn chứ, Ngài Bộ trưởng?
Sau chiến tranh,
chúng ta đang phải chung một mối liên minh không mấy ôn hòa với Quốc Xã.
Giờ thì Quốc trưởng đang lâm bệnh,
còn người của lão thì tự do tác oai...
Chúng ta phải phản công trước khi chúng tấn công.
Xúc xích đây!
Chúng tôi bán kẹo táo và...
Hôm nay chúng ta sẽ vào hang cọp.
Chúng ta làm vậy bởi vì hai tuần trước
Bộ trưởng khoa học Shimura , tìm thấy một viên nhộng trong cặp của mình
bên trong đó có chứa một cuốn vi phim
được tuồn ra từ Hội đồng Nghiên cứu của Đế quốc ở Berlin.
Nội dung cuốn phim đã được xác nhận.
Cuối cùng, chúng ta cũng đã sở hữu dữ liệu
để chế tạo thiết bị Heisenberg(bom nguyên tử).
Khi được hoàn thiện.
thiết bị có khả năng
Tấn công các mục tiêu của Quốc Xã khắp Bắc Mỹ
có cả thành phố New York.
Đây là thời khác của chúng ta
Chúng ta không nên chậm trễ để đoạt lấy.
Bộ trưởng Thương mại.
Tôi chắc chắn rằng ngài đã gửi bản thảo đó
tới Bộ trưởng Khoa học nhờ Đại tá Quốc Xã đó.
Cậu định bắt tôi sao, Chánh thanh tra?
Bộ trưởng, Tôi biết đây là điều ngài mong muốn,
và có vẻ như ngài... đang gặp rắc rối.
Tôi muốn đối trọng với Quốc Xã,
No comments yet. Be the first to leave one.