De første 200 linjer.
- Chụp được rồi. - Xong rồi.
- Vào trong thôi. Lạnh quá. - Khoan đã.
Quay lại đây nào. Chụp một kiểu hài hước nào.
- Chụp một kiểu hài hước nào. - Rồi.
Tạo kiểu Những thiên thần của Charlie. Một kiểu thôi, nào.
Đây chỉ là thiệp mừng Giáng Sinh của công ty giấy.
Không ai dán nó lên tủ lạnh đâu.
Tôi biết rồi, mọi người, hay ta tạo kiểu này đi.
Michael, cho nam đứng một bên
còn nữ đứng bên kia được không?
Bên nam tạo kiểu "Coi anh nè mấy đứa..."
Còn bên nữ thì tạo kiểu "Đi mua sắm thôi".
- Nhảy lên thôi là được rồi. - Đúng rồi!
Chụp như thế đẹp đấy! Ừ! Nhảy lên nào.
Nhảy lên nhé. Bắt đầu.
Rồi, một, hai, ba.
Có người không nhảy.
Lần này tất cả làm ơn đều nhảy lên nhé.
Bắt đầu.
Một, hai, ba.
- Vẫn có vài người không nhảy. - Giỡn tôi chắc.
- Ai không nhảy vậy? - Để tôi chỉ ra cho.
Darryl, Phyllis, Stanley, Angela, và Oscar.
Tôi có nhảy mà.
- Vậy à? Cô nhảy thử tôi xem. - Tôi có nhảy mà.
Lạy Chúa tôi. Đây là máy ảnh mua ở tiệm đấy.
Đây không phải máy ảnh chuyên dụng của quân đội
để chụp được khoảnh khắc đó.
Lạnh quá.
Erin thì nhảy sớm quá.
Tới "ba" thì cô ấy đã chạm đất rồi.
Tôi không muốn bị lỡ nhịp.
Nếu mọi người nhảy thật cao
thì ta sẽ lơ lửng lâu hơn. Làm vậy đi.
Có một câu nãy giờ chưa ai hỏi,
- có đáng không? - Đừng ai trả lời.
Mọi người nghe cho rõ đây.
Ta chỉ cần chụp một tấm
khi tất cả mọi người đều đang nhảy. Hiểu chưa?
- Vì sao chứ? - Tôi tin tưởng mọi người.
Ta làm được.
Đếm đến ba là nhảy nhé.
Ba, hai, một, không.
Hô "nhảy" thôi là được. Hô "nhảy" đi.
Bọn tôi không chụp được.
Biên dịch: Mikrazy
Tập 11 và 12: Giáng sinh đẳng cấp.
Giờ tôi là quản trị viên văn phòng,
về cơ bản điều đó có nghĩa tôi được trả lương
để làm chủ tịch ủy ban tổ chức tiệc.
Việc đầu tiên tôi làm ở vai trò lãnh đạo...
là dẹp bỏ nó.
Ở vai trò tệ nhất, nó là câu lạc bộ chính trị độc hại
khiến người khác đau khổ và cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Ở vai trò tốt nhất, nó lên kế hoạch cho những bữa tiệc.
Trông xum xuê quá, chẳng giống giả gì cả.
Sao có mùi như cây thật vậy?
À!
Hay đấy.
Chúc các cháu Giáng Sinh vui vẻ!
Giáng Sinh vui vẻ.
- Hôm nay mọi người thế nào? - Ổn.
- Bữa tiệc thế nào rồi? - Ổn.
- Có vượt ngân sách không? - Không.
Không à? Tốt.
Có ai say chưa?
- Vẫn chưa. - Tốt quá.
Angela, nói đi nào, có vấn đề gì?
Không có gì. Bữa tiệc sẽ rất vui.
Stanley, hôm nay anh cọc cằn đến mức nào?
Pam có mua mấy cái bánh quy không đường mà tôi thích nên tôi ổn.
Rồi, vậy ta vào văn phòng
để chuẩn bị đồ chơi cho các trẻ ngoan đây.
- Andy? - Vâng?
Anh thế nào?
Vẫn ổn cả, Ông Già Noel.
Nhẹ nhõm quá.
Santa sẽ tận hưởng chút thời gian rảnh rỗi cần thiết.
Tốt!
Bọn trẻ của tôi đang trưởng thành.
Là sếp, tôi sẽ nói "Tốt".
Đó chính là điều mọi người sếp mong muốn
vì đó chính là điều tôi mong muốn.
Đó là điều mọi người sếp muốn,
một Giáng Sinh tuyệt vời không lùm xùm.
Mọi người, đến giờ tặng quà rồi.
Những người bạn ở Sabre gửi lời chúc mừng Giáng Sinh.
Bọn tôi chỉ muốn thể hiện lòng biết ơn.
Sabre đang tích cực tìm thêm dịp để tôi tham gia
với tư cách thực tập sinh quản trị người thiểu số.
Nên tôi đã đề xuất được chọn quà Giáng Sinh cho nhân viên.
Họ nói "Đúng rồi. Hoàn hảo".
"Cảm ơn cô, Kelly. Cuối cùng cũng có việc để cô làm".
Túi đựng laptop hình Hello Kitty.
Hello Kitty là của con gái mà.
Chi nhánh Nashua được tặng máy chơi nhạc mp3.
Tôi còn chẳng có laptop.
Không biết nếu tôi là người da trắng thì món quà này
có bị phán xét thế này không.
- Thôi nào. - Tôi nói "Không biết"
chứ tôi có nói "tôi nghĩ" đâu.
Kelly, tôi tưởng ta đã nhất trí tặng chăn lông cừu.
Chăn? Làm như tôi 5 tuổi hay gì.
Erin và tôi dùng thích lắm.
Phải, Erin và tôi vẫn còn hẹn hò.
Sao mấy người hay hỏi câu này quá vậy?
Cho tôi một cái túi hồng đó đi.
Hôm nay tôi vui lắm. Jada con gái tôi ấy hả?
Năm nay đến lượt tôi được đón con bé về ăn Giáng Sinh.
Hai năm trước tôi đón nó về, bố con tôi đã chơi rất vui.
Tôi cho nó xem chương trình TV yêu thích,
một chương trình tôi chưa nghe nói đến bao giờ.
ICarly...
Anh biết ai vui nhất trong chương trình đó không?
Anh bạn với cái máy quay.
Anh ta nói chuyện hay lắm.
Tuyết rơi rồi kìa.
Ôi Chúa ơi.
Trận tuyết đầu tiên mùa Giáng Sinh.
Nhiệm màu thật nhỉ, cô bé?
Có phải bé đang rất háo hức được uống sô cô la nóng,
rồi rúc vào người bố để kể bố nghe về ước mơ Giáng Sinh?
Đây còn chẳng phải tuyết rơi thật.
Nhìn kia, chỉ là tuyết bụi thôi. Chẳng có gì.
Ê, Dwight.
Tuyệt!
Jim, anh không được ném bóng tuyết trong này!
Có phải bóng tuyết đâu, chỉ là tuyết bụi thôi mà. Nhỉ?
Nhìn này. Có sỏi đấy. Nhỡ may tôi chết thì sao?
Đừng trẻ con vậy chứ.
Ừ, giờ ai mới là cô bé đây?
Xin lỗi tôi ngay đi.
Mũi anh dính gì kìa.
Xin lỗi ngay đi.
- Không. - Tốt thôi,
vậy tôi thách thức cậu đấu ném bóng tuyết
vào trận tuyết đầu tiên mùa đông này.
Đồng ý.
Nghe hay đấy.
Bọn tôi cùng tham gia được không?
Không, Andy, đây là đấu ném bóng tuyết.
Không có gì vui cả. Tìm trò khác để chơi đi.
Biến đi.
Jim, thả tay ra.
Angela, cô có đưa bạn trai mới đến dự tiệc không?
Tôi không ép Robert đi đâu.
Anh ấy là một thượng nghị sĩ rất bận rộn.
Thượng nghị sĩ của bang đấy.
Chắc anh không biết hẹn hò với công chức
là thế nào đâu.
Cô đang hẹn hò với công chức nào?
- Là thượng nghĩ sĩ. - À, đúng rồi.
Thượng nghị sĩ bang đấy nhé.
Bọn tôi từng đến buổi dã ngoại do vợ trưởng ban tài chính tổ chức.
Ồ, vậy sẽ rất ấn tượng
nếu có ai biết trưởng ban tài chính là gì.
À...
Mấy người có biết có bao nhiêu nhiếp ảnh gia
ở một buổi lễ cắt băng không?
Tôi biết đó.
Hai.
"Angela... Đằng này."
"Angela... Đây. Nhìn sang đây đi!"
Trước khi bắt đầu buổi tiệc, tôi chỉ muốn nhắc nhở mọi người
rằng tiệc ở văn phòng chỉ là...
- Ừ! - Một buổi tiệc.
Đây không phải cái cớ để say bét nhè
hay chất vấn ai đó hay trải nghiệm thanh tẩy
- gì đó. - Pam?
- Pam? - Pam?
Ồ, có người có câu hỏi à? Được thôi.
Mà thôi, không được đặt câu hỏi nữa.
Vấn đề cuối cùng. Toby có chuyện cần thông báo.
- Chào mọi người. - Chào.
Tôi chỉ muốn mọi người biết...
tôi sẽ nghỉ phép từ tuần sau.
Vì anh đang lẩn trốn?
Vì đám cảnh sát nhạt nhẽo đang truy lùng anh,
và cuối cùng họ cũng tìm ra anh?
Không, ngược lại.
Em đã được chọn làm thành viên bồi thẩm đoàn của mội vụ án nổi tiếng.
Ừ, vụ án cái bao bố đầu đỏ u buồn.
Và tòa tuyên án đó chính là Toby.
Và tòa tuyên án tử hình. Tử hình Toby!
Tử hình Toby!
Này, tổn thương nhau quá nhé. Ta đã nhất trí rồi mà.
Tôi đâu xen ngang mấy bài thông báo của anh.
Anh có những khoảng nghỉ rất dài trong câu của mình.
Anh nghĩ tôi sẽ làm gì?
Vụ án gì vậy Toby?
Tôi không nói được,
nhưng nó rất nổi tiếng.
- Vụ án hình sự à? - Ừ.
- Chúng tôi có biết không? - Tôi không biết.
Có phải cô giáo cấp hai
cố biến học sinh trao đổi thành nô lệ tình dục?
- Thôi mà. - Có phải tay nhân viên bưu điện
cạ hàng lên mấy lá thư?
Mọi người, vụ này rất lớn.
Anh ấy đang chà cổ!
No comments yet. Be the first to leave one.