De første 200 linjer.
CHỨNG NHẬN AN TOÀN THỰC PHẨM BANG NEBRASKA
BẢNG THÔNG BÁO CỬA HÀNG CINNABON
VUI CÙNG BÁNH NGỌT
Chúc hai cô ngủ ngon. Đi về cẩn thận.
- Hẹn gặp lại ông. - Chúc ngủ ngon.
HỢP CHỦNG QUỐC HOA KÌ
Đừng. Đừng!
Đừng! Chết tiệt! Không.
Thôi nào.
Ê!
Có ai không?
Chú ý: Cửa Thoát hiểm! Nếu mở...
báo động sẽ kích hoạt, và báo với cảnh sát.
CỬA CHO THOÁT HIỂM BẤM ĐỂ MỞ VÀ KÍCH HOẠT BÁO ĐỘNG
Ê!
Có ai không!
...vấn đề là vì họ tin rằng anh ấy có giá trị...
...các vấn đề của Bóng bầu dục Quốc gia.
...đá bóng từ cầu thủ.
...đã xảy ra. Đó là những thái độ.
...ý tôi là, có biết bao điều luật liên quan.
SG ĐÃ Ở ĐÂY
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Anh đi được rồi.
Anh ấy kia rồi.
Tuyệt. Đúng giờ lắm Jimmy. Gặp anh thật vui.
Chào Howard.
- Xin chào. - James McGill, Clifford Main.
Jimmy được rồi. Hân hạnh được gặp ông Clifford đây.
Hân hạnh. Chúng tôi rõ về các việc anh làm vụ Sandpiper.
Cũng là công sức tập thể.
Ý tôi là, người bên HHM phải nói là quá xuất sắc.
- Không có anh thì sao có vụ kiện. - Hẳn là vậy rồi.
.Khi đã về với ông, ông sẽ hiểu lí do tôi gọi anh ta là Charlie Hớt Hải.
Jimmy, đây là các luật sư cộng sự bên tôi, Brian Archuleta và Erin Brill.
- Hân hạnh gặp mặt. - Hân hạnh.
Cũng không muốn làm phiền...
nhưng tôi gặp riêng cô Wexler được không?
- Nếu không phiền gì. - Tôi xin phép.
- Có chuyện gì vậy? - Chỉ là tôi... Cô nghe tôi này.
Nếu tôi nhận công việc này, có phải hai người bọn mình...?
Ý tôi là...
- Vậy phải nghĩa là...? - Sao?
Thế này là sao?
Nếu tôi nhận công việc hôm nay với Davis & Main...
có phải vậy nghĩa là tôi và cô sẽ...?
Chuyện này...? Chuyện này sẽ xảy ra phải không?
Jimmy à.
Tôi...
Tôi...
Chuyện này tuyệt đối không liên quan gì đến chuyện kia.
- Không hề sao? - Không.
Dĩ nhiên là không, sao phải vậy?
Tuyệt.
Rất tiếc vì chuyện đó.
Tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn chân thành vì đã có nhã ý với tôi.
Việc được xét đến là một vinh dự, nhưng vào lúc này... Vào lúc này...
Tôi không thể tham gia cùng mọi người. Cảm ơn.
Cảm ơn Howard.
Jimmy ơi?
Nhanh thật đó.
- Khỏi tính tiền. - Ông nói tôi nghe xem.
Phải tôi nằm mơ
hay tôi thật sự đã từng có 1.600.000 đô la tiền mặt trên bàn?
Không có ai trên quả đất này biết chúng ta có nó.
Hai ta có thể cưa đôi số tiền.
Mỗi người bỏ túi 800.000 đô la,
miễn thuế.
Ý anh là gì?
Sao lại không làm hả?
Tôi nhớ anh nói gì đó về làm đúng lương tâm.
Muốn biết lí do tôi không lấy tiền không?
Ý anh hỏi vậy phải không?
Ừ, ý tôi muốn hỏi là đó.
Cá nhân tôi mà nói thì tôi được thuê làm việc.
Tôi đã làm xong việc, chỉ tới đó thôi.
Ừ thì...
Tôi biết cái gì đã cản tôi lại.
Và nói ông biết luôn, nó sẽ không bao giờ cản tôi nữa đâu.
Tiệm Spa và Làm Móng
Chào các cô .
Cô Nguyễn, hôm nay trời đẹp, rảnh rỗi cô nên ra đường đi.
Chơi Frisbee, kiếm trò mua vui.
Tôi còn kinh doanh cửa tiệm.
Không, cửa tiệm kinh doanh cô thì có.
Cứ nghe tôi đi. Rồi cô sẽ cảm ơn tôi.
Nước dưa leo chỉ khách hàng được uống thôi.
LUẬT SƯ JAMES M. MCGILL CÔNG TY LUẬT
Ê, tôi đây.
Chúa ơi. Ê này?
Này?
Tôi đây. Tôi có xe mới đó. Ông thích không?
Không lấy xe đó đi tới chỗ hẹn được.
Vậy làm sao mà ra đó?
Tôi sẽ lái xe của tôi.
- Tại sao? - Nghề này phải biết hạn chế.
Cái này là ngược hẳn với hạn chế.
Nhưng tôi thích nó.
Ý là, tôi tự hào về nó.
Tốt, vậy thì lúc nào thích cứ đi mà tự hào.
Nhưng đừng tự hào với tôi, tôi không lên xe đâu.
Được thôi, vậy khỏi lên.
Thật tình thì ông cũng chẳng làm gì.
Tôi trả ông tiền bằng lương của ba người
chỉ để ông đứng đằng sau tôi.
Nói ông nghe, mấy đợt gần đây gã Nacho toàn đến một mình.
Ý là, nếu hắn không cần bảo kê thì tại sao tôi phải cần ông?
Tôi nên đi một mình là vừa.
Tôi đang ném tiền qua cửa sổ.
Cứ cầm mà ném thẳng ra khỏi cửa sổ.
Nghe đây, anh làm gì tùy anh, nhưng tôi khuyên một câu,
đừng đi đến chỗ giao hàng mà không có người trông chừng.
Ừ thì dĩ nhiên ông sẽ nói câu đó.
Ý là ông đâu muốn để mất công việc ngon ăn này.
Tôi rất tiếc nhưng cái này là xe chở tiền đây
và bây giờ nó sắp lăn bánh rồi.
Cơ hội cuối đấy.
Lên xe đi.
Tôi nói thật đấy, cơ hội cuối.
Tôi sẽ đếm đến, để xem, mười, rồi tôi sẽ...
Được thôi, tôi không cần nhờ tới ông nữa.
Lão già không đi theo à?
Gì vậy, bị gãy hông hay gì à?
Mắc cười đó.
Không hẳn vậy, chúng tôi... Chúng tôi đã đường ai nấy đi.
Không cùng quan điểm, nên là...
Anh cũng hiểu mà.
Cái này thú vị đây.
Phải đó. Anh thích không?
- Tôi ngó qua cái được không? - Cứ tự nhiên.
Vào đi, xem nó thế nào.
- Ấn tượng lắm. - Cảm ơn.
Ngồi vào đi, cảm nhận lớp bọc da ấy.
Cái này là một chiếc H2.
Mới nhất trong dòng.
Ốm hơn chiếc H1 nhưng dài hơn, cao hơn.
Chiếc này tuyệt lắm. Động cơ V8, 325 mã lực.
Điều hòa ba vùng nhiệt độ, anh có thể cho một cô mặc bikini
với một cô mặc áo parka ngồi mà cả hai vẫn thấy thoải mái.
Anh sẽ ngồi trên chiếc SUV này lượn cùng hai cô gái.
- Hẳn là thoải mái lắm à? - Đúng rồi. Thoải mái chứ.
Tôi đếm nhanh đống này.
Cứ lo việc của mình, nhớ đếm cho đúng.
BANG NEW MEXICO
GIẤY CHỨNG NHẬN ĐĂNG KÍ XE
Rồi đó, đủ tiền rồi.
Vẫn như trước.
Còn nguyên bao bì.
Và như mọi lần, anh cứ tự nhiên mà đếm.
Tôi tin anh.
Tốt, cảm ơn.
Hẹn gặp lại lần sau.
Alô. Tôi nghe.
Không, xin lỗi.
Đúng, là James McGill đây, nhưng tôi không còn làm luật sư nữa, nên...
Đúng vậy. Hết làm luật sư rồi. Chào.
Ra cái này được gọi là khủng hoảng tuổi trung niên à?
Không phải khủng hoảng trung niên.
Tinh tường. Tinh tường tuổi trung niên.
Tinh tường sao?
Giải thích rõ ràng cho tôi tại sao anh từ bỏ cơ hội việc làm tốt nhất đời mình.
Xuống hồ đi rồi tôi trả lời.
- Xuống hồ sao? - Ừ, xuống đi.
Tạt vào tiệm quà lưu niệm mà mua áo bơi.
Loại một mảnh là được, khỏi cầu kì.
Nước hồ tuyệt lắm, 82 độ F.
Cô có thể gọi nước nữa, với cô phải thử món sốt cua này.
- Sao anh lại cư xử thế này? - Tôi đâu cư xử bất thường.
Chỉ là tôi cuối cùng đã quyết định sống thực với bản thân.
Mọi thứ ổn hết chứ anh Cumpston? Anh muốn dùng thêm đồ uống không?
Thế này được rồi.
Nói anh nghe này anh Cumpston.
Nếu anh thật sự muốn nói chuyện thì tôi sẽ ở quầy bar. Không ở lâu đâu.
Ê Rolando, tính tiền.
Là ý gì...? Anh nói "thôi làm luật" là ý gì?
Tôi hết làm luật, đơn giản vậy thôi.
Ồ, vậy thì cảm ơn anh vì đã giải thích, Jimmy.
- Mọi thứ giờ rất rõ rồi. - Anh bồi này?
Cái này là in nhầm à? Phải không nào?
- Cái Zafiro Añejo à? - Phải.
Thật là vậy đó, anh tin hay không thì tùy.
Ôi mẹ ơi, li tequila mà 50 đô?
- Có đáng tiền không vậy? - Nghe nói là có.
Cái này là đồ uống tùy sở thích riêng.
Chưa thử qua li tequila 50 đô thì tôi chưa nhắm mắt được, lấy hai li.
Dos, làm ngon vào, với có thể tính chung vào tiền phòng phải không?
Không đâu. Chúng tôi...
Tôi sẽ trả.
Và lấy cho anh ấy một li rượu đắt tiền của các anh.
Còn lấy tôi một li vang đỏ.
Chúng tôi có cabernet, pinot, với syrah.
Loại nào cũng được, tùy phục vụ.
- Có cồn là được. - Được thôi.
Jimmy à.
Có chuyện gì ở Cicero vậy?
Tại sao lại phải có chuyện xảy ra?
Khi tôi nói chuyện với anh về Davis & Main, anh đã sẵn sàng nhận việc.
Giờ khi anh trở lại thì bỗng anh lại thôi làm luật?
Lừa khách sạn để uống rượu đắt tiền.
Đeo cái nhẫn ngón út quái đản.
No comments yet. Be the first to leave one.