De første 200 linjer.
Kamala Khan.
TRONG TẬP TRƯỚC
Tớ đoán là ta sẽ không đi AvengerCon nhỉ.
Một cuộc thi cosplay Carol Danvers
tại một sự kiện dành cho fan lớn nhất trong năm luôn đó.
Bộ đồ của tớ gần như hoàn hảo rồi mà, chỉ đang chờ phần hoàn thiện cuối cùng thôi.
Cái này hay quá ạ. Có phải của bà không ạ?
Nó là đồ bỏ đi thôi.
Các giao viên đều bảo thầy là em cứ ngồi vẽ suốt cả ngày
đắm chìm trong thế giới tưởng tượng của em thôi.
Làm gì có những cô gái da nâu nào đến từ Thành phố Jersey cứu thế giới đâu.
Có một thứ tên là AvengerCon ạ.
Kỷ niệm và tôn vinh những anh hùng vĩ đại của thời đại chúng ta.
Vậy con muốn đi dự tiệc à? Con đùa không thế?
Xem cái này đi.
Cô gái tuổi teen ở AvengerCon.
- Tôi chưa từng thấy siêu năng lực nào như thế. - Đưa con bé đến đây.
Rồi con muốn trở thành ai trên thế giới này hả?
Mẹ đã thấy những gì xảy ra khi người ta bị ám ảnh với những tưởng tượng của họ rồi.
Cậu là Kamala Khan mà.
Cậu muốn cứu thế giới hả? Cậu sẽ làm điều đó.
Con chọn làm người có trí óc trên Vũ trụ kia cơ.
Khỏe không?
Chào nha.
- Buổi sáng tốt lành nhé Camelia. - Buổi sáng tốt lành ạ.
Thật ra em đã cố nói với thầy nhiều năm qua rồi ấy,
tên em đọc là "Kamala".
Huh.
- Khỏe khum? - Chào nha.
Chào các cậu. Dịch ra nào. Cảm ơn nha.
Điều mà tớ thích ở mấy chiếc AirPods
là khi đeo thì các cậu không cần phải đứng sát nhau như thế đâu.
Tớ yêu các cậu! Tớ ủng hộ các cậu đó!
Cặp đôi tớ yêu thích nhất đó!
Tớ xin lỗi!
Không sao đâu.
- Xin lỗi nha. Tớ cần phải xem cái đó.
Mấy video cậu gửi chỉ toàn ánh sáng hồng nhấp nháy nên tớ chả thấy được gì cả.
Cậu không thấy gì á? Tớ thử thu mình lại rồi bay
rồi cả nói chuyện với kiến đó. Chả cái nào được hết.
Sao cậu lại nghĩ là cậu có sức mạnh của Ant-Man vậy?
Vì tớ với Scott Lang đều quyến rũ, và trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi nữa.
Điên rồ lắm luôn ấy.
Mọi người cứ nói là tớ nên phát trực tiếp,
nhưng tớ thực sự chỉ muốn tận hưởng cái khoảnh khắc đó ấy?
Tớ nghe nói là số người theo dõi Zoe tăng gấp bốn lần vào cuối tuần này đó.
Cơ mà cậu ấy đã ở siêu gần với một siêu anh hùng mà.
Rõ là mọi người sẽ quan tâm rồi.
Không biết có phải là vì cô ấy biết điều đó không,
Kiểu mình có thể lo được chuyện này ấy.
Cậu thử tưởng tượng xem cô gái cứu cậu ấy sẽ nhận được bao nhiêu người theo dõi đi.
Tớ nghĩ là việc giấu danh tính cũng có lý đó chứ.
Nhưng mà một triệu người theo dõi đó?
Ừ tuyệt. Rồi cậu cho tớ xem cái đó được không, xin đấy?
Được rồi. Ở nhà hát, sau khi ăn trưa nha.
- Sao ta nhảy lên vậy? - Zoe nổi tiếng rồi.
- Eo ơi. - Kiểu mọi thứ diễn ra quá nhanh ấy.
Ngay lúc đó, tớ đang tạo dáng để chụp ảnh
rồi đột nhiên, tất cả mọi người hét toáng lên,
xong tớ bị ngã xuống đất.
Xong rồi cái ánh sáng trắng tuyệt đẹp ấy bao quanh khắp người tớ.
Khi mà tớ tự nhiên thấy bình tĩnh lại, tớ biết mình đã an toàn rồi.
Có một thảm họa siêu anh hùng ngoài kia mà cậu ấy chỉ ngồi đó,
khoe khoang về việc được cứu bởi Captain Marvel phiên bản rẻ tiền hả?
Cảm ơn cậu nha.
- Hả? - Cảm ơn cậu. Đúng đó.
Cảm ơn cậu. Cuối cùng cũng có người nói ra.
Zoe đó, kiểu cứ ba hoa chích chòe suốt thôi.
Được rồi, bình tĩnh nào.
Vậy đó là ai thế?
Ờ... Ánh đèn Đêm ấy.
Ừ đúng rồi. Night Light.
Nhưng cô ấy kiểu, cũng hay ẩn thân ấy, nên là...
Nhưng cũng đúng là một khoảnh khắc đổi đời đó.
Nên đó là lý do tớ sẽ tổ chức một bữa tiệc vào thứ Sáu tới.
Các cậu biết đấy, để ca tụng sự mỏng manh của cuộc sống ấy mà.
Cũng là để kỷ niệm việc tớ có thêm nửa triệu người theo dõi ấy,
nhưng chủ yếu là ca tụng sự mỏng manh của cuộc sống.
Cậu ấy tôn vinh sự mỏng manh của cuộc sống kìa.
Ừa, ta sẽ không đến bữa tiệc đó đâu.
Này, cậu là học sinh cuối cấp mới đến đúng không?
- Kamran. - Ừa.
À, tớ sẽ tổ chức một bữa tiệc vào thứ sáu, cậu nên đến đó.
Ừm...
Ừa, thực ra thì nghe có vẻ vui đó.
- Ừ. - Cảm ơn cậu.
- Tuyệt. Tớ sẽ nhắn cậu thông tin chi tiết. - Ừa.
Ta nên đến bữa tiệc đó.
Mmm-hmm.
Gì vậy?
- Tớ thực sự không muốn đến tiệc của Zoe đâu. - Sẽ rất vui đó.
Ôi trông...
Hay quá đi.
Cậu cảm thấy như nào?
Như giấc mơ thành hiện thực ấy.
Ờ...
Vậy tớ đoán là cậu không có siêu sức mạnh nhỉ?
Ừa, có lẽ tớ nên cố tập gym nhiều hơn.
Tớ vừa cứu cậu đó.
Chỉ vì cậu suýt giết tớ trước thôi.
Được rồi, có lẽ tớ cần luyện tập thêm.
Được rồi, không có siêu sức mạnh. Tớ chỉ có cái này thôi.
Có vẻ như sức mạnh của cậu không đến từ cái vòng kia.
Nó đến từ bên trong cậu đó.
Kiểu như chiếc vòng đã mở ra phần siêu phàm trong cậu ấy.
Vậy tớ giống người Asgard hay sao?
- Này, tớ có họ hàng với Thor không nhỉ? - Không không. Tớ đâu nói vậy.
- Bruno! - Có thể đó nhỉ?
Cảm ơn chú ạ.
Cậu có thấy giống kiểu chữ viết nào đó không?
Hơi khó đọc đó, ừm...
Hình như là tiếng Ả Rập hay tiếng Urdu à? Tớ chả biết nữa.
Được rồi. Hãy tập trung vào những gì chúng ta biết đi.
Ánh sáng sẽ đi ra từ cậu rồi nó đông cứng lại.
Hay gọi nó là "Ánh sáng cứng" đi.
Ghê đấy.
Được rồi, giữ chắc vào.
Thả tớ ra đi.
Cậu phải thả tớ ra.
Hay lắm!
Vẫn là hai đứa, lúc nào cũng muộn.
Ôi đùa đấy à?
Dịch ra cái nào.
(Khum hỉu tiếng Ả Rập với khum có sub nên chịu á)
Chụp lại đi. Trông gớm quá.
Nhớ ghi #CuộcSốngNơiThánhĐường. Hoặc là #Deen (Tôn Giáo) nhá.
- Này! - Thôi nào ạ!
- Suỵt! -Không dùng Snapchat trong Thánh đường!
- Đó là Instagram mà ạ! - Suỵt!
Họ thực sự phải tu sửa chỗ này đi thôi.
Phải là họ nên tu sửa khu ta ngồi ấy chứ.
Nhìn đi, khu đàn ông ngồi trông đẹp như mới ấy.
Những hành động tử tế nhỏ nhặt thường ngày...
Ta thì có nấm mốc dưới thảm với tường thì nứt ra kìa.
Đâu phải tường cứ nát với rơi vữa thì dán ảnh lên là xong được.
Các chị em, làm ơn không nói chuyện trong suốt bài giảng nhé.
Xin lỗi Thầy Abdullah ạ, nhưng mà,
bọn em hơi khó tập trung khi không nhìn được Thầy ạ.
Em Kamala! Tôi rất vui vì em đã đến với chúng tôi ngày hôm nay.
Vách ngăn và lối vào phụ có ở đó
là để bảo tồn sự khiêm tốn và trang nghiêm của chúng ta.
Cảm ơn em Kamala đã nhắc nhở chúng ta rằng
việc cất lên tiếng nói của mình là vô cùng quan trọng.
Nhưng có lẽ là ngoài lúc mà tôi đang thỉnh giảng.
A!
À còn một việc nữa,
mọi người vẫn có thể tranh cử cho cuộc bầu cử Hội đồng Thánh đường nhé.
Ôi Naks ơi, cậu nên tranh cử đi.
Cậu có bị điên không đó?
Tớ trông có giống một ông già 90 tuổi không hả?
- Đôi lúc ấy... - Không.
- Dừng... - Dừng đi. Tớ ghét cậu.
Không! Kamala ơi, ai đó lại trộm giày của tớ rồi!
Đôi Versaces mới của tớ đó.
Vậy là kẻ trộm giày của Thánh đường lại lộng hành một lần nữa.
Đó là đôi giày thứ 22 bị đánh cắp rồi
mà các ông chú còn chả thèm bận tâm gì.
Có thể một người phụ nữ làm lãnh đạo mới có thể tạo ra thay đổi đó.
Ừa.
À mà không, vì chú Rasheed lại đang tranh cử rồi.
Và rõ là ai cũng quý chú ấy hết.
- Cậu nghiêm túc đó à? - Ừ?
Chú Rasheed chả là gì so với cậu nhá.
Cậu là người thay đổi. Sự thay đổi là ở đây, là từ cô ấy nè mọi người.
Cậu biết gì không? Có lẽ tớ sẽ tranh cử đó.
Ừa.
- Cậu sẽ là quản lý chiến dịch của tớ. - Gì cơ?
Để con phụ mẹ.
Ôi, chào con. Cảm ơn con.
Được.
Con xin lỗi mẹ vì đã lẻn ra ngoài ạ.
Kamala à, mẹ biết là con đang lớn
nhưng mẹ muốn con được an toàn mà thôi.
Điều đó là quan trọng hơn cả.
Con biết mà.
À mà, con biết đây có thể lúc tệ nhất để hỏi, nhưng...
Kamala Khan.
Nếu con định hỏi điều gì đó về AvengerCon Thứ hai hay...
Không không ạ.
Zoe sẽ mời vài người đến nhà tối nay ạ.
Bruno và Nakia đều sẽ ở đó. Và con sẽ về nhà trước 9 giờ ạ.
Mẹ cho con đi được không ạ?
Được.
Nhưng nhớ là lần này con sẽ về bằng cửa chính đó nhé.
Cảm ơn mẹ ạ.
Nakia!
Chào mừng đến với bữa tiệc nha.
Chào cậu. Cảm ơn vì đã đến nha. Miguel đang ở đây đó.
Khỏe không?
Cậu uống chút không?
- Không, tớ... - Có rượu trong đó không thế?
Không, chỉ là nước cam thôi.
Này, sao cậu lại làm vậy hả?
- Thôi đi ba. - Thêm chút vodka thôi mà.
Thôi tớ chán rồi. Góp tiền đặt Uber về không?
Không, không thể thế được!
Mọi người đều ở đây rồi, cả ta nữa.
Tớ đang say đấy à?
Chờ đã, ai vậy?
- Nhảy đi! - Cậu ấy bị ngu à?
No comments yet. Be the first to leave one.