De første 200 linjer.
BÁC SĨ CHA
Giáo sư.
Khi chạy marathon, không được chạy hết tốc lực.
Cô tưởng cô là Hany thật à?
Anh đến đây có việc gì?
Tôi có chuyện muốn nói.
Chuyện muốn nói?
Chuyện gì…
Là chuyện rất quan trọng.
Nếu hôm nay không nói ra
thì tôi sẽ không bao giờ nói được.
- Hôm nay tôi đến đây là để… - Xin lỗi, anh là ai vậy?
TẬP 7
Mẹ.
Là mẹ chồng của tôi.
Đêm hôm vậy rồi, anh có chuyện gì gấp
mà đến gặp con dâu tôi?
Không phải vậy đâu mẹ.
Anh ấy là giáo sư bệnh viện của con.
Là giáo sư đã cấy ghép gan cho con đó mẹ.
Mẹ không nhớ ạ?
À, đúng là bác sĩ đó.
Chào bác.
Vâng, chào anh.
Nhưng anh tới đây có chuyện gì thế?
Tôi cũng sống ở gần đây.
Đang đi dạo thì bỗng nhiên gặp cô ấy.
Vậy tôi xin phép đi đây.
Bác sĩ Cha, mai gặp lại cô nhé.
Vâng, anh về cẩn thận nhé.
Mẹ biết là con không như vậy,
nhưng dù ở bệnh viện không ai biết con và In Ho là vợ chồng
thì con vẫn luôn phải biết giữ mình đấy.
Đừng có làm mấy chuyện khiến chồng con xấu mặt.
Vâng.
Hôm nay mẹ về muộn vậy.
- Mẹ đi đâu về ạ? - Ừ.
Phí quản lý tháng này cao quá.
Sao phí quản lý lại cao vậy?
Đi thôi.
Ôi trời.
Cái phòng này sao thế?
Sao cháu lại quỳ vậy?
Mẹ vào phòng đi. Còn em lại đây ngồi.
Trời ơi, vậy đi.
Chuyện này thì các con phải tự giải quyết thôi.
Ôi, cái đầu tôi.
Em đã biết chuyện I Rang chuẩn bị vào trường mỹ thuật à?
- Việc đó… - Không chỉ có biết thôi
mà chắc là em đã giúp con bé chứ gì.
Mình à, em xin lỗi vì đã không nói trước cho anh biết.
Từ khi nào vậy?
Năm lớp 11,
con bé muốn học trường mỹ thuật nhưng đã đổi ý kia mà.
Cả hai đóng kịch trước mặt anh à?
- Không phải vậy. - Vậy từ khi nào?
Từ khi nào mà hai mẹ con lừa cả gia đình
để chuẩn bị vào trường mỹ thuật?
Một tháng tốn bao nhiêu tiền cho nó học thêm học bớt chứ?
Dám lừa anh để mua mấy cái không đâu này à?
Chưa được lâu đâu.
Con bé nói nó rất muốn học.
Nó rất muốn học mỹ thuật.
Seo I Rang, con không có miệng à?
Năm sau là 20 tuổi tới nơi rồi.
Việc học của mình mà không tự mở miệng ra nói được?
Trước đây con cũng đã nói rất nhiều rồi,
là con muốn vào đại học mỹ thuật.
Nhưng bố quyết luôn rồi còn gì.
Phải.
Bố đã quyết luôn rồi.
Mang túi rác ra đây.
Mình à.
Mình à, đừng làm thế mà!
Thôi đi mà mình.
Mẹ ơi, giúp con với.
- Thôi đi anh! - Ôi trời, thôi đi!
- I Rang, cháu làm gì thế? - Đừng mà!
Nói xin lỗi với bố rồi hứa sẽ cố gắng học hành chăm chỉ đi.
Ôi, nó làm sao vậy?
- Đừng làm vậy mà. - Thôi đi!
- Mình à, thôi đi anh. - In Ho, thôi nào.
Đủ rồi đấy!
Sao con lại bướng bỉnh vậy?
- Mình à, thôi đi. - Thôi nào.
Thôi! Thôi đi nào!
Này!
Trời ơi là trời.
Đừng thế nữa.
Trời ạ.
Ôi trời!
Sao con không nghe lời vậy?
Anh phải làm căng vậy sao?
Con nó muốn học đến mức đó,
anh đã không ủng hộ thì ít ra cũng nên để nó yên.
Thế giới của anh chỉ có mỗi nghề bác sĩ à?
Em muốn cho I Rang học đại học mỹ thuật
thì nghỉ làm ở bệnh viện đi.
Hả?
Em tưởng mọi thứ sẽ được theo ý mình à?
Anh mới là chủ gia đình.
Nếu đạt được điều gì thì nên chuẩn bị mất điều khác.
Anh lý luận kiểu gì kỳ cục vậy?
Sao em phải nghỉ việc theo ý anh chứ?
Em sẽ cho I Rang vào trường mỹ thuật
và sẽ tiếp tục làm ở bệnh viện. Đừng có ra lệnh cho em.
Vậy hả?
Vậy em tự giúp nó vào đại học và lo học phí đại học cho nó đi.
Giờ em cũng đi làm rồi. Có khả năng tự kiếm được tiền mà.
Được. Anh đã cho ăn, cho mặc, che chở mẹ con em cho đến bây giờ,
từ giờ để em lo liệu.
Thời gian qua thật sự cảm ơn anh đã nuôi cơm em.
Dùng xong thì cô cứ để ở đây nhé.
Cảm ơn anh.
GIẤY KHEN TÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI
Gì vậy?
Muốn nói gì thì nói đi.
Con gái Seung Hi.
Là bạn của I Rang.
Thật ra,
kể từ khi biết Seung Hi làm ở bệnh viện,
em đã cảm thấy khó chịu.
Nhưng mà đứa bé là bạn của I Rang lại là con gái Seung Hi.
Em vô tình gặp họ ở bệnh viện.
Em nên hiểu chuyện này thế nào đây?
Em thấy khó chịu thì anh cũng đành chịu.
Anh xin lỗi vì không nói vụ Seung Hi làm cùng bệnh viện.
Nhưng anh đã giải thích là không có gì tốt đẹp nên không nói.
Và giờ anh mới biết I Rang và con gái Seung Hi là bạn của nhau.
Mà hai đứa nó lớn rồi, làm bạn với nhau thì anh có cản được đâu.
Còn vòng tay thì sao?
Vòng tay gì?
Không có gì.
Nếu em cứ tiếp tục có thái độ như vậy
thì hai ta không thể làm cùng nhau được.
Bố coi tranh con vẽ là rác rưởi.
Mẹ sẽ
giúp con được học thứ con muốn.
Mẹ sẽ giữ lời hứa ở cạnh con đến cuối cùng.
Đáng lẽ mẹ nên nói với bố con ngay từ đầu.
Đều do mẹ ngu ngốc.
Xin lỗi vì đã khiến con phải giấu diếm ước mơ đến tận giờ.
Mẹ ngây thơ thật đấy.
Mẹ cho con học trường mỹ thuật bằng cách nào?
Bài giảng tuyển sinh đại học mùa hè cho trường mỹ thuật là 12 triệu won.
Tính cả phí tư vấn và báo cáo dự án mỹ thuật
sẽ tốn tận 20 đến 30 triệu won.
Mẹ có số tiền đó không?
Cần nhiều vậy sao?
Giờ này anh tới đây làm gì?
Eun Seo biết I Rang à? Hai đứa là bạn à?
Em cũng mới biết.
Đáng lẽ phải nói với anh chứ!
Làm sao hai đứa lại thân nhau?
Có thật là trùng hợp không?
Đứng có thẩm vấn em như thế.
Cả hai ta gây ra chuyện này.
Sao chỉ em là người có lỗi khi xảy ra chuyện?
Ý anh không phải vậy.
Em phải giữ hòa bình cho nhà anh nữa à?
Anh xin lỗi.
Anh…
Cũng tại nghe vợ nói xong anh sốc quá.
Phải làm thế nào với hai đứa này đây?
Tụi nó lớn rồi, sao mà ép nghỉ chơi được.
Chỉ là giờ hai đứa học cùng một trung tâm nên mới vậy.
Vào đại học khác nhau rồi cũng sẽ dần xa cách thôi.
Nhưng anh chạy đến tận đây chỉ vì chuyện này thôi sao?
Tôi có thể trả với giá 5,5 triệu won.
Có thể mua với giá cao hơn không?
Tôi xin lỗi.
Chị có muốn xem xét lại không?
Không, tôi sẽ chấp nhận cái giá đó.
Và cái này…
Cô xem hộ tôi cái này nữa.
Con đã đặt phòng loại nào?
Dạ?
Phòng bệnh viện.
Ngày kia mẹ nhập viện đấy.
Con đã đặt phòng loại nào rồi?
Con sẽ đặt phòng riêng cho mẹ.
Mẹ không thoải mái khi ở cùng người lạ mà.
Nhưng mà mẹ…
- Mẹ có tiền… - Các con quá đáng thật.
Không có ai trong cái nhà này lo lắng cho mẹ cả.
Con xin lỗi mẹ.
- Chúa Cứu thế Giê-su - Chúa Cứu thế Giê-su
- Chữa lành mọi bệnh tật cho con - Chữa lành mọi bệnh tật cho con
- Ta sẽ chữa mọi bệnh tật - Ta sẽ chữa mọi bệnh tật
- Chúa đã hứa như vậy - Chúa đã hứa như vậy
- Tôi tin chắc chắn về điều này - Tôi tin chắc chắn về điều này
- Chúa sẽ cứu tôi - Chúa sẽ cứu tôi
- Với quyền năng to lớn… - Với quyền năng to lớn…
Phải rồi, cô vẫn chưa gửi biên bản cuộc họp buổi sáng.
À.
Tôi vẫn chưa sắp xếp xong.
Tôi sẽ gửi trước 12:00 trưa.
Bác sĩ Choi.
Xin lỗi,
nhưng tôi có thể hỏi…
No comments yet. Be the first to leave one.