De første 170 linjer.
Trước đây trên The Big Bang Theory:
Chúng tôi lo về cậu.
Đừng làm ra vẻ lâm ly bi đát thế.
Tôi chỉ định lên tàu rồi vĩnh viễn ra đi.
Có một vài chuyện không vừa ý cậu
mà cậu đã nhất quyết lên tàu đi như tên du thử du thực à?
Leonard, tôi bị quá tải rồi.
Mọi thứ đều thay đổi và nó quá cho tôi.
Tôi cần đi xa và suy nghĩ.
- Sheldon. - Sao?
Tôi sẽ nhớ cậu.
Đương nhiên rồi.
Cậu làm điều đó dễ hơn cho tôi.
Bốn mươi lăm ngày sau
Cho tôi hỏi.
Không biết có phải cô đang đan cái quần không?
Thôi chết. Tôi biết tôi làm cô sợ.
Xin phép cho tôi giải thích.
Bốn mươi lăm ngày trước đây,
tôi bắt đầu cuộc hành trình dưỡng lành trên tàu hỏa
vì trường đại học của tôi bắt tôi phải nghiên cứu lý thuyết dây
và hàng bán truyện tranh tôi thích nhất bị cháy
rồi lúc bạn sống cùng nhà làm đám hỏi, bạn gái tôi đòi dọn vào sống chung.
Đó rõ là âm mưu chỉ để thấy được,
xin lỗi nói hơi lỗ mãng, phần mặc quần tắm của tôi.
Phiền ông cho mượn điện thoại được không?
Chắc là không được.
Tôi biết tôi không mặc quần
nhưng đó có lý do hợp lý. Lúc tôi đang ngủ trên tàu,
toàn bộ đồ đạc của tôi bị lấy trộm.
Thường thì tôi mặc đồ ngủ
nhưng gần đây tôi theo lối sống thoáng hơn,
và đồ ngủ là cách ăn mặc của giới cầm quyền.
Tôi nói ông biết, ông Mahatma Gandhi có mặc quần đâu,
mà cả một dân tộc đã theo ông!
Ông bạn tốt, trước khi ông bỏ đi, tôi biết tôi trông có vẻ điên rồ
nhưng, thực tế là, tôi là một nhà vật lý nổi tiếng.
Hỏi tôi hạt boson và hạt fermion khác nhau thế nào đi.
Hạt boson có spin nguyên.
Hạt fermion có spin nửa nguyên.
Chân tôi lạnh quá. Không ai giúp tôi à?
-Chào em. -Chào anh. Anh muốn tập yoga với em không?
Để anh uống cà phê đã
rồi anh mới đủ sức nói em rằng anh sẽ không tập với em.
- Alô? - Chào, Leonard.
Chào cậu. Rất vui nghe giọng nói của cậu.
Tôi đang ở Kingman, Arizona
và tôi cần cậu đến đón tôi.
Tôi rất muốn, nhưng tôi phải tập yoga với Penny.
Leonard, tôi đang ở trạm cảnh sát. Tôi vừa bị cướp.
Họ lấy điện thoại, ví, iPad, mọi đồ đạc của tôi.
- Ôi trời. Cậu có sao không? - Không, tôi không ổn đâu.
Tôi phải mượn quần để mặc,
tôi không có giấy tờ,
và một ông cảnh sát ở đây cứ gọi tôi là Đùi Gà.
Được, tôi sẽ đến đón cậu.
- Địa chỉ là gì? - Này, chuyện gì thế?
- Cậu ấy bị trộm hết đồ đạc. - 2530 Đường E. Andy Devine.
- Được rồi. - Nhanh nhé.
Sheldon, cậu ở yên đó. Cần tôi mang gì cho cậu không?
Có chứ. Một cái quần.
Và bàn chải đánh răng.
Và thơ từ của tôi. Và câu trả đũa hay hay cho Đùi Gà
vì câu "tôi thế đấy, còn anh thì sao" không được hiệu quả như ý.
Tôi sẽ đến ngay.
- Cậu ấy ổn không? - Có vẻ ổn. Chỉ hơi cuống thôi.
- Em muốn đi Arizona không? - Em có cuộc phỏng vấn xin việc.
- Ừ nhỉ. - Ngoài ra, em không muốn phải nghe
"Tóc em trông lạ quá. Sao phải đổi thế? Anh sẽ nín thở đến khi tóc em mọc lại."
Được rồi, anh hiểu.
Em thấy có lý do nào anh không nên rủ Amy đi chung không?
- Không. - Em chẳng cố gắng gì cả.
- Cám ơn cho đi nhờ. - Xe cậu bị gì thế?
Tôi phải gỡ màng tối ở cửa sổ ra.
Tại sao?
Giờ tôi có bạn gái nóng bỏng. Tôi muốn cho bọn ganh tị thấy.
Cậu nói gì vậy? Có ai để ý đến cậu đâu.
Cậu thấy Thuốc Ganh Tị đó thế nào, anh bạn?
Ủa, đi làm sao đi đường này?
Tôi muốn ghé qua xem mẹ tôi có ổn không thôi.
- Tôi tưởng Stuart đang lo cho bà. - Đúng vậy.
Nhưng mẹ gỡ băng bột ra thì cậu ấy dọn ra.
Thú thật là tôi cũng mừng. Sống thế cũng kỳ kỳ.
- Kỳ thế nào? - Cũng khó nói.
Họ rất thân thiết.
Như tụi mình?
Không, không như tụi mình. Thân thiết kiểu sởn gai ốc.
Như cậu và chó của cậu.
Bà ấy bón ăn cho cậu ấy bằng mồm sao?
Ý là, họ gọi nhau là Debbie và Stewie
rồi cứ gần nhau là cười khúc khích.
Tin tôi đi, khi thức ăn chui vào miệng đó, nó sẽ không chui ra.
Vậy cậu lo là cậu ấy sẽ thế vai con trai của cậu
hay cậu lo rằng cậu ấy là người yêu của bà?
Trước nhất, không ai thế vai được tôi.
Tôi là cục cưng của bà.
Thứ nhì, mẹ tôi đã quá tuổi để có đời sống tình dục.
Hiểu rồi.
- Nhưng nhiều phụ nữ có tuổi vẫn có... - Đã bảo quá tuổi rồi!
Cho tôi hỏi, Sĩ quan Hernandez.
Đã có manh mối gì về kẻ trộm đồ đạc tôi chưa?
- Chưa. - Có thể tôi giúp được.
Sherlock Holmes luôn nói, "Khi ta loại mọi điều không có thể,
điều gì còn lại, dù hy hữu thế nào, phải là sự thật."
Thế anh đã thử làm thế chưa?
Chưa.
Có thể anh nên làm thế.
Có rất nhiều sách mang tựa đề Sherlock Holmes
và không có sách nào tên Sĩ quan Hernandez cả.
Cám ơn lần nữa vì đi cùng.
Lái một mình sáu tiếng cũng khá lâu đấy.
Không có gì.
Em đâu có bực vì bạn trai mình bị vấn đề
lại gọi anh trước thay vì em. Tuyệt thật.
Ừ, thời giờ sẽ bay qua nhanh đấy.
Lâu lắm rồi tớ mới phải đi phỏng vấn xin việc.
- Tớ rất hồi hộp. - Đừng thế.
Cậu sinh ra để bán dược phẩm.
Cậu xinh xắn, lẳng lơ, và...
Tớ không nghĩ ra được điều thứ ba.
Tớ không có kinh nghiệm bán hàng gì cả
trừ khi tính việc mặc áo tắm rửa xe ở trường
nhưng cậu bắt tớ bỏ nó ra khỏi đơn lý lịch việc làm rồi.
Việc này giống như việc phục vụ nhà hàng.
Nhưng thay vì bán tháo taco cá vì chúng sắp thiu,
cậu bán tháo thuốc chống trầm cảm
trước khi FDA phát hiện chúng làm hậu môn chảy máu.
Thật à?
Có thể.
Như luật sư của ta nói, "Trên đời có rất nhiều thứ làm hậu môn chảy máu."
Tớ đã nói tốt về cậu với Dan. Đó là người sẽ phỏng vấn cậu.
Tớ cảm ơn cậu. Chỉ mong là tớ đủ khả năng thôi.
- Cậu sẽ ổn mà. Cứ tự nhiên thôi. - Ước gì tớ tự tin hơn.
Nếu nghĩ cậu không làm được việc, tớ đã chẳng giới thiệu.
- Cám ơn cậu, nhưng chắc tớ không đi đâu. - Quá muộn để đổi ý rồi. Cậu phải đi.
Nhưng tớ không biết gì về dược phẩm cả.
Ồ, tớ hiểu rồi. Cậu muốn làm việc gì mà cậu đã rành rọt rồi.
Biết rồi, hay để tớ tìm cho cậu việc
tại xưởng ngồi không suốt ngày mặc quần tập yoga?
Chúng mặc rất thoải mái.
Mẹ quần áo ngay ngắn không? Có Raj ghé chơi.
Cậu mới được thấy lại phụ nữ khỏa thân
nên tôi không muốn cậu bị rối trí về vị trí tí phụ nữ ở đâu.
Chào các cậu. Hai cậu làm gì ở đây?
Cậu làm gì ở đây? Tôi tưởng cậu dọn ra rồi.
Ừ, tôi định thế.
Nhưng hôm trước ăn tối, tôi và Debbie nói chuyện với nhau.
Tôi không có chỗ nào ở, và bà ấy thích có tôi bầu bạn
nên cả hai đều nói, "Dọn ra làm gì?"
Cùng một lúc.
Ừ, giây phút thật quý báu.
Không quý lắm đâu.
Tôi muốn tán thành với cậu, nhưng nghe quý báu thật đấy.
Stewie, tôi không biết để kính đâu rồi.
Đến ngay đây, Deb-Deb.
Ồ, chắc bà ấy đeo kính ngay trên tóc.
Hay đeo ở cổ. Nghe này.
Việc cậu ở đây có vẻ là việc mẹ thường bàn trước với tôi.
Ừ, thì cậu sẽ biết nếu cậu gọi mẹ thường xuyên hơn.
Nhấc điện thoại gọi mẹ có khó gì đâu.
SĨ QUAN HERNANDEZ
Có tin gì về đồ đạc của tôi không?
Chúng tôi đang làm mọi việc có thể.
Anh biết không, Sherlock Holms thích dùng cô-cain để tập trung.
Nhưng chắc bánh Doritos đó cũng hữu ích cho việc đó.
Sheldon.
Leonard. Ôi, thấy cậu tôi mừng quá.
- Anh ổn chứ? - Anh ổn. Em đến làm gì?
Anh hỏi em đến làm gì là sao?
Anh là bạn trai em. Hơn tháng nay em không gặp anh.
No comments yet. Be the first to leave one.