De første 200 linjer.
- Anh yêu em. - Em yêu anh.
- Anh yêu em. - Em yêu anh nhiều lắm.
Em sẽ lấy anh chứ?
- Vâng. - Mừng tình yêu.
Choáng quá.
Tìm tình yêu, kết quả tốt hơn nhiều so với tôi hình dung.
Mối tình tuyệt vời thì phải như này.
Em chẳng nghĩ sẽ yêu sâu đậm và nhanh đến vậy.
Yêu em thật là dễ dàng.
Em rất háo hức với cuộc phiêu lưu mới.
Tôi biết là có tình yêu thực sự.
Cứ tưởng em không lấy chồng.
Cần một người để dẫn ta đến những nơi chưa đến.
- Anh muốn làm cùng em. - Thôi.
Có lẽ em thật nguy hiểm với anh.
Vâng.
Hắn là thằng khốn nạn!
Trời ơi.
Tôi phải tin cảm xúc của mình.
Anh ghét em lắm.
- Có lẽ tôi tưởng mọi thứ ổn hơn. - Lo không?
Anh chưa hề yêu hết mình như vậy.
Em chờ đợi ngày này mãi rồi.
Em hồi hộp đấy.
Chết tiệt!
Giây phút quan trọng nhất cuộc đời.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG
NƠI Ở CỦA NỮ
Các nàng!
Xin chào!
O - H!
I - O!
- O - H! - I - O!
O - H!
I - O!
Mùa nào tôi cũng làm vậy, mà chả ổn.
Ngồi đi nào.
Dân Ohio có mặt ở đây!
Anh ấy tự hào là dân Ohio.
- Chào mọi người. - Xin chào.
Xin chào.
Tôi là Vanessa Lachey.
Còn tôi là Nick Lachey.
Mừng các bạn đến với Yêu là mù quáng!
Tôi tò mò đấy. Sao lại tới Yêu là mù quáng ?
Với tôi, đây chỉ để tìm bạn thân.
Nói hay đấy.
Nhiều người đánh giá tôi qua vẻ bề ngoài,
muốn đưa tôi về nhà, nhưng chả khoe với mẹ.
Tôi là bác sĩ. Có nhiều giải thưởng và thành đạt.
Đạt được đủ thứ rồi.
Nhưng nếu không thể chia sẻ với ai hiểu mình, thì cũng vô ích.
Đây là lần thể hiện của tôi.
Tôi là cô Trung Quốc được bố mẹ da trắng nhận nuôi.
Được rồi.
Tôi cũng mổ hơn mười lần để loại bỏ vết bớt
có thể gây ra u ác tính.
Nên cả đời tôi chỉ nghĩ tới ngoại hình.
Đây là lần đầu tiên tôi được thể hiện cá tính.
Tôi rất háo hức khi tới đây.
Từ 20 tới 30 tuổi là tôi tập trung làm người phụ nữ mơ ước,
về cá nhân, công việc và tinh thần.
Qua 30, tôi nghĩ: "Phải có đàn ông".
"Cần một người chồng".
Tôi luôn bảo: "Jesus chết cô đơn. Mình không cần thế".
Nên… vì thế tôi tới đây.
Trong mười ngày tới, rồi các bạn sẽ có cơ hội
để thuần túy yêu dựa vào tâm hồn.
Không phải vì ngoại hình, chủng tộc, lý lịch hay thu nhập.
Nếu các bạn yêu và tìm được ai đó
để muốn sống trọn đời, thì các bạn sẽ đính hôn.
Rồi các bạn sẽ lần đầu được gặp ý trung nhân.
Chỉ sau bốn tuần, các bạn sẽ làm đám cưới.
Lúc đó các bạn sẽ đưa ra quyết định quan trọng nhất cuộc đời.
Liệu các bạn có đồng ý lấy người mình yêu khi chưa thấy mặt?
Hay các bạn sẽ bỏ đi hẳn?
Tình yêu có thật sự mù quáng?
Câu hỏi muôn thuở.
Rất mong các bạn chứng minh là đúng.
Tuyệt!
Các lô đã mở rồi!
O - H - I - O!
Đi nào các anh!
Ngày đầu của phần đời còn lại!
- Tham gia nào! - Ừ!
Đi tìm tình yêu nào!
Các lô đã mở!
Tạm biệt!
Xin chào!
Có phải vợ anh?
Chồng em phải không?
Có lẽ anh chưa hề có gần 16 buổi gặp một ngày.
Giọng anh y hệt giọng người nói chuyện sex qua điện thoại.
Không phải đâu.
Em thích làm gì ngoài công việc?
Thứ Bảy và Chủ Nhật, chơi bóng đá.
Hay đấy em.
Sao chọn Yêu là mù quáng?
Để tìm vợ.
Sống nhờ hỗn loạn.
Anh không muốn chỉ gặp một cô ở quán bar.
Anh gặp họ ở đâu?
Cửa hàng Target.
Sáu người bạn nhắn tin cho anh về vụ này.
Lúc đầu, anh chả biết nghĩ thế nào.
Anh bảo: "Tôi độc thân thế à?"
Ừ!
Tôi nghĩ quan niệm sai lầm lớn nhất mà mọi người nghĩ về tôi là
tôi chỉ được cái to xác.
Nhưng tôi thích nghệ thuật và đọc sách, và nghĩ mình là đầu bếp giỏi.
- Chào em. - Chào anh.
Không đói được đâu. Nhìn tôi này.
- Anh là Jordan. Tên em là gì? - Em là Amber.
Anh mê ẩm thực lắm. Thích nấu ăn.
Hay quá! Em cũng thế.
- Em nói về đồ ăn suốt. - Em thích nấu món gì?
Thực ra là bữa sáng.
- Em có con gái bảy tuổi. - OK.
- Em thích làm bánh quế cho nó. - Tốt quá.
- Em làm bữa ăn Lễ Tạ Ơn cho gia đình. - Tốt.
- Em làm bữa Noel cho gia đình. - Ừ! OK.
Hồi em mới đẻ Emma, làm y tá chả kiếm được bao nhiêu.
Có lần Noel mà em chả mua nổi quà cho nó.
Em rất căng thẳng rồi khóc, thấy mình thật tệ hại.
Nhưng em có bức ảnh
của hai mẹ con cứ để ở phía trên cầu thang gác,
ảnh đó nó rất vui tươi, vì trẻ con,
bọn nó chỉ quan tâm tới yêu thương.
Em nghĩ yêu đương cũng vậy.
Có thể kiếm nhiều tiền, có được nàng hay chàng gợi cảm nhất.
Nhưng cuối cùng, nếu họ không ở đó
trên cầu thang với mình khi mình thất bại, cười với mình,
thì cũng vô ích.
Có lẽ em đến đây để có điều đó, tìm con người đó.
Mình đến đây là vì vậy.
Thường thì lần đầu gặp tôi không gây ấn tượng tốt.
Người ta chẳng thích cô ngỗng này.
"Em có con gái, thế anh có muốn lập gia đình không?"
Tôi muốn được đánh giá bằng tâm hồn
vì tôi hài hước, và…
Tôi ổn định cuộc sống rồi.
Nên tôi rất thích ai đó đến ngủ cùng trên chiếc giường êm ái của tôi.
Chúc mừng!
Tìm vợ đi.
- Anh là Victor. Gọi tắt là "Vic". - Em là Christine.
- Anh nghĩ mình có cùng mục tiêu. - Mong là vậy.
Tôi muốn lấy vợ một thời gian rồi.
Đôi khi tôi tìm kiếm không đúng chỗ.
Nói chuyện đi. Đó là cái tôi thạo.
Anh đến đây tìm vợ.
- Anh ở đâu? - Ban đầu là Brooklyn, New York.
Đến Columbus, thành Cây dẻ ngựa em ạ.
Lúc nãy anh nghe bọn em hét O-H-I-O không?
Em đã biết rồi.
Thế anh làm gì?
Anh là giáo sư ở một đại học ở Columbus.
- Thế à? - Ừ.
- Môn gì vậy? - Môn chính sách công.
Tập trung khá nhiều vào phân tích dữ liệu.
- Chủ yếu tập trung… - Vui đấy!
Đúng là như vậy!
- Đúng. - Anh rất đam mê môn này.
Em thích thế.
Cái gì thúc đẩy em? Động lực của em là gì?
Em là chuyên viên âm ngữ trị liệu.
Nhưng em chỉ muốn giỏi hơn nữa.
- Em theo đạo à? - Chuẩn.
- Em kể với bố mẹ là tới đây chứ? - Kể cho mẹ, ừ.
- Mẹ em bảo sao? - Mẹ tin vào em.
- Mẹ rất mừng cho em. - Tốt.
- Còn anh? - Mẹ cũng tin tưởng anh.
- Phải thế chứ! - Ừ.
Tôi muốn kết hôn vì rất muốn có quan hệ hợp tác thực sự.
Tôi muốn có con, muốn có ngôi nhà mơ ước.
Tôi muốn nấu ăn và làm đồ ăn nhẹ cho các con.
Cho bạn bè, gia đình, cho các bạn dù là trai hay gái.
Ngôi nhà mơ ước sẽ là cái kết đẹp như cổ tích.
- Cứ làm mãi được không? - Thật!
- Tôi thích nói chuyện với các anh. - Ừ!
Khi ai hiểu tôi hoặc tôi hiểu họ,
ngay lập tức, sẽ có nhiều giả định xuất hiện.
Đã có nghiên cứu rồi. Không tránh nổi.
Là phụ nữ làm khoa học, khi không biết người kia trông thế nào,
được tìm hiểu trái tim và tâm hồn họ, tôi thấy hợp lý.
Anh là Chris.
Em là Jess.
Có thể anh là đẹp trai nhất.
Nhưng anh mà nói gì ngớ ngẩn,
thì tôi không thấy anh đẹp trai nữa.
- Anh nuôi con gì không? - Có đấy.
Một con mèo nhỏ. Nó là mèo hoang.
- Nó chọn anh rồi! - Đúng rồi.
- Nó tên gì vậy? - Chalupa.
Chalupa! Em thích lắm.
Em có hai con chó bulldog Anh.
Mặt bọn nó chỉ có người mẹ mới yêu.
Anh thích mà. Càng xấu càng tốt.
- Thế em làm nghề gì? - Em là bác sĩ bệnh truyền nhiễm.
- Em làm ở bệnh viện. - Được rồi.
Hồi còn COVID, em ở phòng cấp cứu, thấy ngày nào cũng có người chết.
No comments yet. Be the first to leave one.