De første 200 linjer.
Này, này, này.
Đến đây đi. Nhìn thứ này này.
- Gì thế ? - Là dữ liệu từ vệ tinh PS12.
- Ở đâu thế ? - Ngay phía trên vùng 14.
Nhưng chẳng có thứ gì ở vùng 14 mà.
Giờ thì có rồi.
- Alô ? - Cô Woods. Rất vui được nói chuyện cùng cô.
- Ai vậy ? - Tên tôi là Maxwell Stafford.
Tôi đại diện cho tập đoàn Weyland.
- Để tôi đoán nhé. Ông ta lại định kiện chúng tôi nữa à ? - Cô hiểu lầm rồi.
Ông Weyland sẽ tài trợ cho cô trong một năm, nếu cô gặp ông ấy.
Khi nào ?
Ngày mai.
Ngài mai sẽ là cả vấn đề đó. Phải mất cả tuần để tôi quay lại.
Phải, tôi đã bảo với ông Weyland như thế.
Ông ấy bảo không có cả tuần đâu.
Chúng ta chắc phải ở ngay trên nó rồi.
Thứ gì vậy, Sebastian ?
Nơi chôn cất ở đây rồi. Tôi biết mà. Chúng ta sắp tìm thấy nó rồi.
Tôi cũng biết thế, nhưng nếu không có đoàn hỗ trợ và sự cho phép, chúng ta sẽ không thể làm gì.
Giữ mọi người ở đây trong 2 ngày. Tôi sẽ đi Mexico City và nói chuyện với ngân hàng.
Tôi sẽ kiếm thêm tiền cho chúng ta.
Tôi có thể giúp ông đó, giáo sư.
Tôi biết anh không ?
Để đổi lại thời gian của ông đó.
Ồ, tôi xin lỗi. Tôi nên tắt đèn đi.
Tạp chí của cô đây. Xin lỗi.
Không sao đâu.
Tôi đang ghi lại chuyến đi cho bọn trẻ ở nhà. Chúng đây này.
Jacob và Scotty.
Cô chụp tôi được chứ ? Cảm ơn.
Chỉ muốn cho bọn trẻ biết cha chúng không phải lúc nào cũng tẻ nhạt cả.
- Cười lên nào. - Được thôi.
- Rồi, xong rồi. - Cảm ơn.
Tôi là Graeme Miller. Tôi là kỹ sư hoá học.
Alexa Woods, chuyên gia về môi trường và hướng dẫn viên.
- Cô làm cho Weyland à ? - Ồ, không.
Không, tôi dành thời gian cho một nhóm nhỏ các nhà môi trường
và dẫn những nhà khoa học du hành trên băng.
Lex. Thắt dây đi. Chúng ta sắp đến nơi hỗn loạn rồi.
Cảm ơn, Jack.
- Ông ấy là bạn của cô à ? - Của cha tôi.
Ông ấy huấn luyện cho hầu hết phi công ở đây.
- Chúng ta vừa qua PSR. - Ồ, khỉ thật. Ước gì tôi chụp được một tấm nhỉ.
- Chụp gì ? - PSR.
Tôi ước ông ta nói về nó trước khi bay qua nó.
PSR là điểm trở về an toàn.
Có nghĩa là chúng ta đã dùng hết xăng, và chúng ta không thể quay lại.
Đúng, nhưng nếu có chuyện gì, có lẽ chúng ta đáp xuống được mà.
- Chúng ta có thể hạ cánh khẩn cấp. - Phải. Đúng thế.
Nhưng nhiệt độ của nước sẽ giết chúng ta chỉ trong 3 phút.
Chào mừng mọi người lên tàu.
Vài người trong số các bạn có thể thắc mắc tại sao lại tập trung ở đây.
Vị chủ nhân sẽ trả lời cho quý vị ngay đây.
Ông Weyland.
7 ngày trước, một trong những vệ tinh ở Bắc cực thăm dò địa chất của tôi
đã phát hiện ra một quầng nhiệt được mô tả như sau.
Những đường màu đỏ biểu thị cho lớp đất cứng.
Xuyên qua lớp nhiệt, chúng tôi tổng hợp ra dạng cấu trúc 3 chiều của nó.
Nó rất lớn, chứa hàng trăm phòng, tất cả được xây chung quang một nhân.
Chuyên gia tôi bảo đó là một kim tự tháp.
Điều mà họ không nhất trí với nhau là ai và khi nào đâ xây nó.
Một người bảo tôi đó là kiến trúc Aztecs cổ.
Người khác bảo có lẽ đó là kiểu Campuchia.
Điều mà họ nhất trí với nhau là những cạnh phẳng của nó là của Ai Cập.
- Tôi nghĩ những chuyên gia của ông đã đúng. - Là ai đúng ?
- Tất cả họ. - Chính xác là nghĩa làm sao ?
Kim tự tháp này bao gồm đặc điểm của 3 nền văn hoá.
Nó có thể là kim tự tháp đầu tiên được xây dựng.
- Nhưng ai đã xây nó ? - Bởi nền văn minh đầu tiên.
Cảm ơn.
Nhưng làm sao ai đó có thể xây một kim tự tháp ngoài đó chứ ?
Những bản đồ cổ cho thấy Bắc cực từng là vùng không có băng tuyết.
- Giống như là đã từng có ai ở đó vậy. - Tôi không thể nói ai đã xây nó.
Nhưng nếu tôi có bản mẫu của nó, tôi có thể nói nó bao nhiêu tuổi rồi.
Tiến sĩ Miller, tôi sẽ mang anh đến ngay cạnh nó đó.
- Thứ gì đã tạo nên quầng nhiệt đó ? - Tôi không biết.
- Chính xác thứ gì ở trên băng vậy ? - Đảo Bouvetya.
Nhưng nó không ở trên băng. Nó nằm sâu 2,000 bộ ở bên dưới.
- Ông Quinn à ? - Ông Stafford.
Mọi người đang ngắm nhìn đội thám hiểm giỏi nhất thế giới đó. Chúng ta sẽ đến độ sâu đó trong 7 ngày.
Cộng thêm 3 tuần nữa để huấn luyện mọi người.
Chúng ta không có thời gian đó đâu, cô Woods.
Tôi không phải là người duy nhất có vệ tinh bay trên Bắc cực.
Những người khác sẽ đến nhanh thôi.
Có lẽ tôi không rõ. Không ai trong phòng này chuẩn bị cho chuyến này.
Đó là lý do tôi mời cô.
Bouvetya là một trong những nơi biệt lập nhất. Nơi gần nhất cũng cách đó tới 1000 dặm.
- Sẽ không có hỗ trợ nếu chúng ta gặp rắc rối. - Cô đúng đó. Đó là hòn đảo
Nhưng cây cung đã bắn khỏi tên rồi.
Và tôi nghĩ tôi đã nói thay cho mọi người ở đây rồi.
Thứ này đáng để thử lắm.
Ông tìm người hướng dẫn khác đi.
Tôi đã nói chuyện với ông Weyland rồi. Tiền đã được chuyển vào tài khoản của cô rồi.
Trực thăng sẽ được tiếp nhiên liệu để đưa cô về.
Các ông sẽ kiếm ai thay đây ?
Gerald Murdoch.
- Vào đi. - Murdoch đẽ trải qua 2 mùa trên băng rồi.
Anh ta không sẵn sàng đâu.
- Đừng lo điều đó. - Còn Paul Woodman thì sao ?
- Chúng tôi đã gọi anh ta. - Anh ta cũng trả lời vớ vẩn giống cô.
''Vớ vẩn'' à ?
Điều tôi nói với các ông không vớ vẩn đâu. Nếu các ông làm chuyện này, mọi người có thể chết đó.
Tôi không hiểu. Chúng tôi không yêu cầu cô đưa chúng tôi lên Everest.
Chúng tôi cần cô đưa chúng tôi từ tàu ra kim tự tháp rồi về. Thế thôi.
- Vậy thứ gì trong kim tự tháp ? - Đừng lo điều đó.
Một khi chúng ta làm, chúng ta sẽ có được kỹ thuật và chuyên gia tốt nhất.
- Thứ này mới à ? - Tin mới nhất đó.
Ông Weyland, khi đã hướng dẫn đoàn của mình, tôi không bao giờ rời họ.
Tôi ngưỡng mộ điều đó đó.
Tôi mong cô cùng đi với chúng tôi.
Ông đang phạm sai lầm đó.
Nó trong tầng bình lưu của khí quyển đó.
Đó là một dòng chảy proton và electron từ mặt trời
bị khúc xạ bởi bề mặt từ tính của trái đất và gây ra cơn bão bức xạ mặt trời.
Shackleton đã gọi Bắc cực là ''cuộc du hành vĩ đại cuối cùng dành cho con người''.
Nó là nơi duy nhất trên trái đất mà con người chưa sở hữu được.
Nó hoàn toàn bỏ trống.
Với tôi, tôi là một phần của chim cánh cụt đó.
Tôi mong cô xem lại việc đi cùng chúng tôi, Lex.
Coi nào, đừng bắt tôi phải lôi ra những bức hình của con tôi chứ.
Bọn trẻ nhà anh không đáng yêu đến thế đâu.
Nếu chúng ta có những bức hình còn những người khác thì sao nhỉ ?
Muốn lời khuyên của tôi không ?
Hãy ở yên trên tàu đi.
Được rồi, để tôi hỏi cô vài điều.
Chúng tôi sẽ có được cơ hội sống sót tốt hơn với cô
hay là với lựa chọn thứ hai ?
Cô Woods, trực thăng đã được tiếp nhiên liệu.
Họ đang chờ cô đó.
Mọi người, nghe này !
Tập trung quanh đây đi.
Đã bảo là cô ấy ở lại mà. Cô ấy không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi đâu.
Cứ cười đi, Miller. Cười lên đi.
Thưa quý ông.
Công việc của tôi là giữ mọi người sống sót trong chuyến đi này,
và tôi cần mọi người giúp.
Vì tôi không có thời gian huấn luyện cho mọi người, nên tôi có 3 quy định.
Một, không ai được phép đi một mình.
Hai là
mọi người phải giữ liên lạc thường xuyên.
Ba là những điều không mong muốn sẽ không xảy ra.
Nếu xảy ra điều đó, không ai được phép trở thành anh hùng.
Mọi người hiểu chứ ?
Anh hiểu chứ ?
- Vâng, thưa sếp. - Tốt.
7 mùa trên băng và tôi chưa bao giờ thấy súng cứu được ai cả.
- Tôi không định dùng nó đâu. - Vậy sao cô mang theo ?
Một số nguyên tắc như bao cao su vậy.
Tôi muốn mang theo hơn là khi cần lại không có một khẩu nào.
Rất mừng là cô đã ở lại.
Đưa xe ra đi.
Đi thôi. Được rồi, đi thôi.
- Cái nắp chai đó là sao thế ? - Cái gì ?
Cái nắp chai đó là sao vậy ?
Đây là một thứ giá trị đó.
Khi tôi trưởng thành ở ltaly, cô biết người ta gọi trăng tròn là gì không ?
La luna del cacciatore.
Brava.
- Là gì thế ? - Mặt trăng của thợ săn đó.
Mặt trăng của thợ săn.
Dừng lại, mọi người.
- Cứ để máy đi ! - Hạ thấp xuống.
Đến gần hơn. Connors.
Đó là một trạm đánh cá voi đã bỏ hoang.
Theo hình ảnh từ vệ tinh của ông, kim tự tháp ở ngay bên dưới đó.
Được rồi, cho nó lên đi. Nhanh lên.
Tỏa ra đi.
Chúng ta sẽ dùng nơi này như nơi cắm trại.
Ông Quinn, chuẩn bị ngay đội khoan đi.
Xong ngay. Được rồi, mọi người, đi làm thôi.
- Những thứ này là gì ? - Xương cá voi.
Trạm này bị bỏ hoang năm 1904. Mọi người đã biến mất trong đêm đó.
Từ đó nó luôn bí ẩn thế.
Một tấm cho Ngành địa lý quốc gia nào.
- Lex. - Không ai được đi một mình cả.
Đằng đó có gì đó. Nghe đi.
Cẩn thận. Chúng cắn đó.
Ngay đây. Ngay đây này.
Gì vậy ?
Tin được không ?
Nó được khoan theo góc 30 độ một cách hoàn hảo.
- Nó xuống bao xa ? - Đến thẳng kim tự tháp.
Đây rồi. Rõ như ban ngày. Và cùng thời điểm vào ngày hôm qua...
- không gì cả. - Làm sao làm được ?
- Một thiết bị nhiệt nào đó. - Như cái của anh à ?
Hiện đại hơn chứ. Và mạnh kinh khủng.
Tôi chưa từng thấy chuyện nào như thế.
Không ai và không thiết bị nào trên thế giới tạo ra nó được trong 24 giờ.
Vậy thì, để chắc chắn thì chúng ta hãy xuống dưới và tìm hiểu thôi.
Để ý đó. Thay nó ngay đi !
Được chưa, sao lâu quá vậy ? Cơn bão sắp đến đó.
Trong chuyến đi này không có chỗ cho người bệnh đâu.
- Bác sĩ bảo tôi đã qua cơn nguy kịch rồi. - Ông không nói dối giỏi đâu, Weyland.
Hãy ở yên trên tàu. Chúng tôi sẽ cập nhật thông tin cho ông từng giờ.
Khi cô bệnh, cô nghĩ về đời mình và cách cô được người ta nhớ đến.
Cô biết chuyện gì xảy ra khi tôi xuống không ? 10% là thất bại.
Có lẽ là 12. Chỉ vậy thôi.
Tôi đã nghe điều đó trước đây.
Cha tôi đã gãy chân khi còn cách đỉnh núi Rainier 700 bộ.
No comments yet. Be the first to leave one.