De første 200 linjer.
Chơi nữa đi.
Mất cả buổi mà chỉ đọc có 28 trang thôi sao?
Mờ mắt á.
Lẹ vậy ư?
Lẹ à? con sắp tốt nghiệp đại học rồi đó.
Thôi, đợi tới khi con kiếm được tiền rồi thì con sẽ mua cho ba cặp mắt kính ha.
Để ba đỡ phải khó chịu nữa.
Thôi khỏi, mất công mày quá.
Chỉ muốn cho đôi mắt của ba được nghỉ ngơi thôi. Nhìn phong cảnh kìa.
Kìa ba!
Nhân lúc má không có đây.
- Học sinh của ba vừa dạy ba một từ mới. - Từ gì?
"Trư Bài".
"Trư Bài" nó hết mốt rồi ba ơi.
Đừng nói gì nha, không người ta cười cho đó.
Chiếc kia chắc chết máy rồi.
Chiếc du thuyền đấy đáng giá nhiêu nhỉ?
Cỡ 300 tới 400k thôi.
Mấy đứa bạn học chung với ba, ai cũng có chiếc du thuyền như này hết.
Có nó cũng phiền chứ bộ.
Ừa!
Ba à!
Ba với má lại cãi nhau nữa à?
Không!
Có cãi nhau cũng là chuyện bình thường mà.
Cãi nhau còn phải coi đối thủ nữa.
Ba thà để thời gian đó mà chửi cái thằng chết tiệt đấy hơn.
Kỳ vừa rồi nó rớt 6 môn đấy.
Ba cũng đâu mong nó đậu đại học chớ.
Không học thì làm gì?
Đi làm!
- Nó còn chả biết gì thì sao làm? - Ba thấy A Duệ không? cũng có học đại học đâu.
Chẳng phải giờ ảnh đang vui sao?
A Duệ đâu phải con tao.
Phải chi ba mà coi nó như học trò của ba thì biết đâu ba sẽ đỡ lo hơn?
Vạn Lịch năm 15, năm 1587 sau công nguyên.
Thế ba có nghĩ có người sẽ viết cuốn sách vào năm 2001 về một người ba và thằng con đang tán dóc ở bãi biển không?
Không ai thèm đọc đâu.
Sao lại nói thế?
"Truân Môn Mại Ngư Tinh"
Hay là truyện "Ngưu Đầu Giác Xuyên Hiệt Tẩu" cũng có thể có giá trị lịch sử lắm chứ bộ.
Chủ nhật, ngày 29 tháng bảy.
Đây là ba tôi.
Mỗi khi có người nói tôi giống ổng thì y như rằng, ổng sẽ nói:
"Giống cái quần què."
Ổng ít khi kể chuyện lắm.
Khi chúng tôi còn nhỏ, ổng hay dỗ chúng tôi bằng cách đọc một hoặc hai câu thơ Đường và Tống.
Nhưng hôm nay, tự nhiên ổng bắt đầu kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện.
Hồ Hột là ai? Hồ Hột là thủ hạ của Tề Tuyên Vương, là đại thần của Tề Quốc.
Thế Hồ Hột và Mạnh Tử có mối quan hệ như nào?
Hồ Hột là bạn của Mạnh Tử.
Cũng là kim chỉ nam của ảnh trong Tề Quốc.
Đó là người đưa tin cho Tề Quốc. Trước khi tới Tề Quốc, ảnh còn chuẩn bị công phu lắm kìa.
Vấn: "Vua, ngồi trên cao,
có thấy một kẻ chăn bò đi ngang qua."
Bấy giờ, Tề Tuyên Vương tới bái thần.
Rồi tới miếu đường và ngồi ở đó.
Ổng muốn ngồi đâu ổng ngồi, chẳng hạn như này.
Thầy nghĩ Tề Tuyên Vương lúc bấy giờ đã ngồi thế này.
Rồi ổng thấy một kẻ chăn bò đi ngang qua.
"Vương Kiến Chi" chính là người mà Tề Tuyên Vương nhìn thấy.
Xong vua hỏi: "Ngưu Hà Chi?" Thế các em có thấy hai chữ "Chi" không?
Chữ "Chi" đầu tiên.
là một đại từ, trước khi Tề Tuyên Vương nhìn thấy.
Có người đã kéo con bò đi qua đường.
Và chữ "Chi" thứ hai,
là một động từ.
Một động từ,
nghĩa là "Vãng", "Vãng Dã"
Câu có nghĩa là "Kéo con bò đi đâu vậy?".
Đáp là: "Túc Dĩ Hấn Chung"
"Hấn Chung" là gì?
Cũng giống như giờ các em hay coi tin tức ở đâu đó chẳng hạn.
Khi thấy Trần Phương An Sinh với Đổng Kiến Hoa đi cắt băng khánh thành,
có múa lân, múa rồng, điểm lên mắt nữa.
Hồi trước thì dùng máu gà còn giờ họ dùng chu sa điểm lên nha.
Ngày xưa, mỗi khi phát ra tiếng chuông thì mọi người sẽ đem bò ra giết.
Rồi nhỏ máu của nó lên cái chuông đó.
Chúng ta gọi nghi thức đó là "Hấn Chung".
Vua nói: "Xá Chi."
Mọi người có thấy chữ "Xá" không?
Có nghĩa là bỏ đi.
Ổng nói: "thả nó đi đi"
Mà sao ổng lại muốn thả con bò đi vậy?
"Ngô Bất Nhẫn Kỳ Hộc Tốc"
Mà "Hộc Tốc" là gì?
Có nghĩa là run rẩy.
Thì bò cũng vậy.
Ngay khi chúng ta gặp mấy giang hồ đại ca thì mình cũng run sợ đó.
NAM NHÂN TỨ THẬP
Nhà Sản Xuất: Vương Hải Phong
Giám Chế: Nhĩ Đông Thăng - Hứa An Hoa.
Trương Học Hữu.
Mai Diễm Phương.
Lâm Gia Hân - Đàm Tuấn Ngạn.
Biên Kịch: Ngạn Tây.
Đạo Diễn: Hứa An Hoa.
Lão Ngô Lão, Dĩ Cập Nhân Chi Lão.
Ấu Ngô Ấu, Dĩ Cập Nhân Chi Ấu.
Thiên Hạ Khả Vận Vu Chưởng.
Thi Vân, Hình Vu Quả Thê,
Chí Vu Huynh Đệ, Dĩ Ngự Vu Gia Bang.
Ngôn Cử Tư Tâm, Gia Chư Bỉ Nhi Dĩ.
Cố Thôi Ân, Túc Dĩ Bảo Tứ Hải.
Bất Thôi Ân, Vô Dĩ Bảo Thê Tử.
Sở dĩ những cổ nhân ngày xưa còn vĩ đại hơn người khác là vậy.
Thiện Thôi Kỳ Sở Vị, Nhi Dĩ Hĩ.
Kim Ân Túc Dĩ Cầm Thú.
Nhi Công Bất Chí Bách Tính Giả, Độc Hà Dữ.
Quyền, Nhiên Hậu Tri Khinh Trọng.
Độ, Nhiên Hậu Tri Trường Đoản.
Vật Giai Nhiên, Tâm Vi Thậm.
Vương Thỉnh Độ Chi.
Được rồi!
Coi như chương này mình đã học xong nha.
Thầy biết cái việc thầy giảng bài cũng chán lắm chứ.
Sở dĩ giờ mấy ông mục sư hay chuyển sang giảng kèm tấu hài là vậy đó.
Thấy rồi, có gì vui đâu?
Không vui ư?
Sao em không nói sớm?
Làm thầy mệt ghê á.
Thế em có gì để giới thiệu không?
Phải nói là: "Trập Nhị Thế Kỷ Sáp Nhân Lưỡng Hoạch" đó. *Kiểu như dùng tay bóp dú á*
Nghe khiêu dâm quá!
Nhiều khi do trời nóng mới làm cho cơ thể em như bị sốc ấy, coi chừng chảy máu cam đó nha.
Thầy Lâm bị ngứa cổ kìa.
Có ai mang theo kẹo bạc hà không? cho thầy xin một cục nào.
Nè, thầy, kẹo cao su.
Thanh kìu!
Giờ mình học qua bài mới, thú vị hơn nhiều.
Thiệt đó!
Lỗ Tấn!
Thầy ơi, còn chán hơn nữa.
Gì mà chán? em chả biết phân biệt gì cả.
Lỗ Tấn hay lắm đó.
Ông là thế hệ đầu tiên của người Trung Quốc chúng ta đấy.
Ông còn qua Đông Kinh du học kiêm cả bán hàng nữa.
Đương thời ông sống ở Thần Điền.
Nếu đi bằng tuyến Yamanote thì chỉ cách Shibuya 10 điểm dừng thôi.
Ông còn thông thạo cả tiếng Nhật nữa.
Đâu như các em, chỉ biết "Konnichiwa" với "Arigatou" thôi.
Thôi được rồi!
Hiện tại thì "Sayonara" nha.
Cám ơn em!
Gút bai cả lớp.
Gút bai thầy Lâm!
Bái bai!
Con cá này chín rục rồi.
- Vậy à? - Rồi sao?
Xin lỗi.
Vừa rồi anh nói là không cho bột ngọt vào nồi lẩu mà?
- Phải, phải. - Chời má, chán thiệt chứ.
Tôi xin lỗi ạ...
- Vô nói đầu bếp đi. - Rồi, rồi, không thành vấn đề, tôi sẽ vô nói đầu bếp cho.
Vậy chúng tôi sẽ mang món chè với dĩa trái cây lên luôn nha?
- Nghe ngon đó. - Đợi xíu ạ.
Đám bán điện thoại của anh đa số toàn là gian thương không.
Một cái điện thoại mà tới 1 ngàn, chưa đầy 2 tháng chỉ rớt có vài trăm đồng thôi.
Nếu anh không tin thì sao tôi dám kiếm sống bằng nghề đó chớ.
Cạnh tranh ghê lắm kìa.
Thì tôi tin mà.
- Rồi anh đang xài cái nào? - Cái này.
- Coi nè, giống "đồ cạo râu" không? - Có vài người vẫn còn xài đó nha.
Anh vô duyên quá nha.
Tôi thấy cái "đồ cạo râu" này hợp với anh nhất đó.
- Sao thế? - Có một hôm, tôi vô tình gặp anh này ngoài đường.
Với cái đầu màu vàng, đeo kính râm màu đỏ.
Và cái quần da bóng loáng, trông hầm hố lắm kìa.
Có chắc là ảnh không đó?
Có gì mà lạ chớ?
A Duệ của chúng ta lúc nào cũng tuyệt vời hết đó.
Thì sao? bộ anh không có tóc, anh tức à?
Ê hói, nếu anh có thể lái chiếc benz vàng thì mắc gì tôi không được nhuộm màu vàng chớ?
Phải, đừng có để ảnh bắt bài anh nha.
Ê mọi người, đã hơn 10h khuya rồi, mai tôi còn phải đi dạy nữa.
Thôi quay lại vấn đề chính đi.
Ban giám hiệu hiện chỉ có 5 triệu thôi.
Còn lại thiếu tới 4 triệu lận.
Chúng ta sẽ rủ thêm đám bạn học cũ có đức cao vọng trọng để hùn vô.
Không được, chúng ta chỉ xây cái hồ bơi chứ đâu phải xây dinh thự mà cần gì tới 10 triệu vậy?
Cái hồ bơi này có thể tổ chức thế vận hội và còn có thiết bị sưởi ấm nữa.
- Đâu chỉ dành riêng cho trẻ em chớ? - Rồi sao?
Đợi đã, còn cái thư viện nữa nè.
Cái thư viện cần gì phải nói. Kêu người mang mấy cuốn khiêu dâm tới là được mà.
Để cho mọi người nghỉ ngơi, "rửa mắt" tí!
Suốt ngày hay nói xàm, nín dùm cái!
Công trình này quan trọng lắm. Anh cũng biết là trường mẫu giáo của tôi, mấy nay hay bị người ta nói lắm.
Ê, không ai nói thì sao trở thành trường danh giáo chớ?
Tiện đây, tôi sẽ cho những người hay nói chúng tôi biết đâu là một trường có phong cách chân chính danh giáo ha.
Thư gây quỹ để mở rộng trường mẫu giáo phải được viết bằng song ngữ.
Viết bằng tiếng anh được rồi.
Không được!
Người chơi hệ đơn ngữ lại tưởng chúng ta mắc bệnh "nhũ" nữa. Phải là song nhũ!
Dù sao, chúng tôi đã quyết định rồi.
Không cần phải nói tiếng anh nha A Tào, để cho thằng Oxford đi.
Còn tiếng trung thì để cho Lâm Diệu Quốc.
Tôi không muốn làm công khai đâu.
- Nói vậy là sao? - Đó là nhiệm vụ của anh mà Lâm Diệu Quốc.
Hồi đó anh đường đường là một tài tử khoa Trung Văn mà.
Xin lỗi các vị nha.
No comments yet. Be the first to leave one.