Die ersten 200 Zeilen.
Ishin Investment sản xuất
Myung Film chế tác
Các diễn viên Park In-hwan, Na Moon-hee
Choi Min-shik, Song Kang-ho
Lee Yoon-sung, Koh Ho-kyung
Đặc biệt với sự góp mặt của Ji Soo-won & Lee Ki-young
Chỉ đạo hình ảnh Chung Kwang-seok
Chỉ đạo ánh sáng Bak Hyun-won
Thiết kế sản xuất Oh Sang-man
Biên tập Koh Im-pyo
Thiết kế âm thanh Kim Suk-won
Âm nhạc Cho Young-wook, Jeon Sang-yoon
Giám đốc sản xuất Kim Seung-bum
Sản xuất Lee Eun & Lee Mi-yeon
Kịch bản và đạo diễn Kim Ji-woon
..::GIA ĐÌNH BÍ MẬT::..
Đã 13 ngày kể từ khi gia đình chúng tôi dọn từ thành phố đến đây.
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường
Đến nhà nghỉ
Đến nhà nghỉ
Cha tôi đã mua nơi đây bằng giá hời
từ trưởng thôn, ông Park
Ngay cả khi cha tôi không biết gì về kinh doanh.
Lúc đầu, mọi người đều làm việc chăm chỉ với nhiều hy vọng.
À, không phải là tất cả
Nhưng ngày qua ngày hi vọng của chúng tôi dần dần tan vỡ.
Chờ một chút!
Thằng Chang-ku đi đâu rồi?
Chú ấy vào thành phố từ sáng rồi.
Young-min, bỏ tay xuống đi.
Nó không bao giờ ở đây khi tao cần nó
Kìa, họ đến rồi!
- Wow, nhiều thế... - Im nào!
Lũ khốn ngu ngốc!
Mong là chúng mắc mưa hay bị gì đó!
Để tôi bắt!
Xin chào, đây là nhà nghỉ!
Cái gì? Nhà nghỉ à?
Vâng, đây là nhà nghỉ trong sương mù.
Vậy nó không phải là Cung Điện Rồng à?
Anh gọi số mấy vậy?
Tôi gọi cho nhà hàng Tàu mà!
Nhà hàng Tàu?
Không, đây là nhà nghỉ trong rừng.
Vậy ở đó có đồ ăn Tàu không?
Nghe này, ông kia!
Chúng tôi không có gì liên quan đến Tàu hết!
- Xin lỗi! - Thôi nha!
Tên này mất trí hay sao í?!
Hắn nghĩ chúng ta là ai chứ?
Không chừng cha hắn bị mì Tàu treo cổ cho đến chết,
hắn không có đi học sao.
Làm tôi nổi điên.
Ít nhất, Ông Park cho đăng tin trên các con đường gần nhà nghỉ
cho bọn chúng tôi vài hi vọng.
Nhưng con đường xây dựng chậm trễ làm nản lòng họ một lần nữa.
và đó là lý do khiến mọi người ngày càng nhiều...
bị kích động tinh thần.
Chết đi!
Chết đi!
Chú mới chết đi!
Im lặng!
Nè chú, thôi đi!
Tao đang bị chảy máu đầu đây.
Sao giờ nó ở trên đó, chó chết?
Thằng khốn!
Mày làm gì trên đó thế?
Chỗ của mày ở dưới này!
Trở về đây mau!
Mày làm cái mịa gì trên đó thế!
Tao làm cái gì đó xấu xa cho mày coi!
Khạcccccccc!
Tốt hơn là đứng im nhìn tao làm điều xấu.
Khạcccc!
Thằng khốn, ra khỏi đó!
Mau ra khỏi đó cho tao!
Thằng khốn!
Khạccccc!
Không phải
Mày làm không đúng rồi?
Không phải là 'khạccc xì'
mà là 'khạccc hí aa'!
Khạccc hí aa?
Không phải, làm lại đi!
Ai cắt cổ mày thế?
Đúng là ngu?
Chú à!
Im mồm đi!
Tụi bay bị cái quái gì thế?
Mina!
Thôi đi!
Mẹ!
Mẹ ơi!
Mẹ, có người đi dạo kìa!
Ra mau đi!
Chúng ta sẽ nghỉ ở đây rồi leo núi sau.
Đi mà, Young-jin?
Có gì phiền khi chúng ta xuống trước khi hoàng hôn chứ, hả?
Chúng ta cần năng lượng để leo lên dốc núi đó.
Cần năng lượng? Nghe có vẻ tốt quá nhỉ!
Chúng ta sẽ phải ở lại cả đêm.
Anh muốn làm gì thì làm.
Em yêu, chỉ một chút thôi mà.
Tôi có thể thuyết phục cô ấy.
Thôi khỏi, đây là chuyện của chúng tôi.
Young-jin!
Có một triệu năm nữa mày cũng không làm nổi!
Bằng cả tấm lòng
trong ngôi nhà nhỏ hiu quạnh
từng chiếc lá
cứ rơi rồi lại rơi...
Vậy là hết bài, nó cứ hát có một bài đó!
Đó là điều nó thích mà.
Nó đang làm tan nát tim tôi với bài hát đó.
Ít nhất, nó cũng giỏi được một điều.
Ôi, buồn nãn!
- Ai đang đến kìa - Ai đâu?
- Misoo! - Im đi!
Không giống một người đi dã ngoại
Có lẽ hắn từ thành phố
Anh muốn gì?
Đây là nhà nghỉ?
Vâng
Cho tôi một phòng?
Được!
- Phòng số mấy? - 203
Tôi muốn 3 chai bia lạnh lên phòng.
Vâng, cảm ơn!
Chán thế!
Ông ta là khách hàng đầu tiên của chúng ta, vậy mà ông ta cứ đi lên.
Mày mong ông ta chơi với mày à?
Tính ông ta bao nhiêu tiền?
Cái phòng 30,000₩, 3 chai bia thì 10,000₩.
Ông ta cho Young-min 1,000₩ vì ông ta không cần nó.
Ngay cả một người ăn xin cũng trả được 1,000₩ tiền tip.
Nhìn ông ta có vẻ hơi khác lạ?
Đừng nhìn bề ngoài người ta chứ,
Tôi chưa thấy người nào kỷ lạ hơn gia đình chúng ta đâu.
Ai nhìn mà nghĩ Mina 17 tuổi?
Đừng nói về con bé như thế.
Chú, có đúng là nhìn hắn kỳ lạ?
Tao nghĩ hắn là một chú lùn.
Đó không phải điều cháu hỏi.
Vậy là gì?
Có lẽ hắn nghĩ chúng ta là một ban nhạc rock.
Không, nhưng con có cảm giác
khi mà đem bia đến phòng cho hắn...
Có mồi không?
Có!
Để xuống đó và đi đi.
Tôi thấy ông có gì đó thay đổi.
Anh cứ giữ lấy, tôi không cần nó nữa.
Này nhóc, có biết cô đơn là gì không?
Vậy là sao?
Con nói với ông ta con không phải là nhóc.
Sau đó thì sao?
Hắn nói Ok và bảo con đi đi.
Chắc hắn phải nghĩ chúng ta rất kỳ lạ.
Dù sao, hắn nên nhìn lại khuôn mặt mình.
Cháu hỏi để xuống đâu?
Hắn lại hỏi cô đơn là sao hả?
Không biết ông ta muốn ăn cái gì?
Ông ơi, tới giờ kiểm phòng.
- Young-min! - Dạ!
Đưa bố chìa khóa!
Kéo màn cửa ra!
Gì vậy?
Ui, lưng của tui.
Khốn thật!
- Họ bị gì vậy? - Hông biết!
Chắc là tự tử?
Thử nghĩ coi có ai đó đến đây rồi giết anh ta?
Chắc không phải đâu!?
Ai mà nghĩ hắn tự đâm mình bằng chìa khóa?
Chúng ta nên gọi cảnh sát?
Đúng, gọi cảnh sát đi!
Các người muốn chỗ này bị đóng cửa à?
Nếu đây không phải là tự tử?
Coi đồ ổng mang theo đi,
có thể ông ta để lại di chúc.
Không có gì hết.
Chẳng có thứ gì.
Thật là lạ,
Tôi nhớ là ông ta rút tiền từ trong ví.
Ví chứa đầy tiền.
Gì mà nhìn con chằm chằm thế?
Xuống nhà kho lấy bao và xẻng lên đây.
Để làm gì?
Còn hỏi 'để làm gì' à?
Chúng ta vào rừng chôn hắn.
Hả?
Nhưng chúng ta đâu có làm gì hắn đâu!
Ai sẽ nghĩ là tự tử khi nhìn xác chết này chứ, hả?
Khi trong túi không có ví tiền.
Hơn nữa cho dù là tự tử,
Ai dám ở cái nơi từng có người chết này.
Tôi không làm đâu.
Thằng ngu!
Mày nghĩ tao làm cho bản thân tao sao?
Đi lấy mấy thứ đó nhanh lên!
No comments yet. Be the first to leave one.