Die ersten 200 Zeilen.
Tóm Tắt The Magicians...
Trước khi đến đây, tôi từng phải nhập viện.
Quentin, tôi thật sự mong cậu sẽ tiếp tục việc điều trị.
Nghe này, tôi chưa từng đe dọa sẽ tự tử hay làm hại ai cả.
Nên bà không thể ép tôi ở lại được.
Brakebills là nơi đầu tiên tôi cảm thấy hòa nhập...
mà không phải chỉ là một câu chuyện cổ tích.
Quentin!
Tôi đã lầm khi nghĩ cậu thuộc Hội Tâm Linh.
Cậu có biết cách khóa chặt tâm trí không?
Nếu không thì tôi sẽ chỉ cho cậu liền bây giờ đây.
Cậu là Pháp Sư Du Hành.
Cậu có thể di chuyển giữa các thế giới.
Định đi đâu thế hả, mèo con?
Tôi sẽ rời khỏi trường, mãi mãi.
Chị nên vui lên đi. Bớt đi một đối thủ rồi còn gì.
Lũ Hedgewitch: dân nghiệp dư, những kẻ buồn bã và tuyệt vọng.
- Như này nghĩa là cấp 50. - Vậy ra cô là...
Con phò giỏi nhất New York, trước mắt cứ biết thế đi đã.
Lấy mọi thứ trong danh sách này cho tôi, ngay trong tuần.
Tớ không biết cậu đang làm gì ở đây nữa, Jules.
Tớ không tự nhiên mà có phép thuật.
Những người ở Brakebills, Jules, họ đọc được suy nghĩ.
Họ biết bay. Còn cậu chỉ làm được ảo thuật tiệc tùng thôi.
Cậu là bạn thân của tớ.
Thật tuyệt vời khi tôi sống lâu được đến giờ này...
mà không biết mình là một Pháp Sư.
Tôi không thể quay về được.
Mẹ kiếp...
Này, cậu vào nhầm phòng...
hay là tôi nhầm nhỉ, uh...
Ê! Em zai.
- Chào anh. - Lấy được chưa? Tôi sắp chết rồi đây.
Chúng đâu? Chúng đâu rồi?
Chúa ơi.
- Chúng đâu rồi? - Thôi đi.
Cậu đưa tôi mấy viên thuốc vui vẻ đó, tôi sẽ yêu cậu lâu thiệt lâu luôn.
Eliot, họ đang tìm cậu ở lớp thủ công đấy.
Màu nước.
Thiếu tôi thì bọn họ...
Quentin, tôi nói chuyện với cậu được không?
Quentin?
Đây rõ ràng là mơ...
và tôi nhận ra là mình đang mơ.
Vậy cậu nghĩ cuộc đời mình là một giấc mơ?
Không, đời tôi là đời tôi,
nhưng còn đây thì giống như...
Một sự chắp nối rời rạc ấy.
Bà, bệnh viện, phòng hiệu trưởng...
trường Brakebills... tất cả trộn lẫn vào nhau.
Vậy là chúng ta đã quay lại trường Brakebills?
Sớm thôi, tôi hy vọng thế.
Nơi mà cậu nghĩ rằng mình là sinh viên...
đang học tập để trở thành Pháp Sư?
Được rồi, hãy bỏ qua phần...
bà không tin tôi, được chứ?
Um, trong này hơi lạnh.
Tôi tạo ra Mặt Trời thu nhỏ nhé?
Được thế thì tuyệt quá.
Mình ghét mấy giấc mơ kiểu này.
Cứ như bàn chân bị kẹt dưới nền nhà...
hoặc là bị tê liệt ấy.
Khoan đã, khoan đã.
Bà đã cho tôi xuất viện, nhớ không, ở bệnh viện thật sự ấy?
Tôi nhớ mình đã nói gì mà. Câu gì ta?
Uh, "Bà không thể ép tôi ở lại được.
Tôi không tự tử hay làm hại ai cả."
Cậu biết đó không phải sự thật mà.
Toàn bộ chuyện này đều không phải sự thật,
nhưng tôi đã nói thế với bà ngoài đời thật trước khi tới Brakebills.
Đưa cậu ra vào.
Quentin, cậu có nhớ tại sao...
tòa án lại yêu cầu cậu đến đây không?
Tòa án á? Tôi không...
Nếu đây là giấc mơ thử thách, thì tôi...
Chúa ơi, mấy cái vụ này cứ xảy ra hoài.
Vào đi, Penny.
Đưa tôi xem cậu đã tìm thấy gì trong thùng rác của Quentin.
Tôi không muốn khiến ai gặp rắc rối cả.
Không. Không sao đâu, Penny.
Không có ai gặp rắc rối cả.
Cảm ơn, Penny.
Quentin,
đây là chuyện sẽ xảy ra nếu cậu không uống thuốc theo quy định.
Cậu sẽ lại ảo tưởng rằng mình là Pháp Sư,
có phép thuật.
Tất cả đều có trong này cả,
uh, ngôi nhà bằng mấy lá bài, Alice,
Eliot, Margo, Hội Physical Kids, Quái Vật.
Tôi biết những điều đó có vẻ rất chân thật,
nhưng đều do cậu tưởng tượng thôi.
Brakebills chỉ là ảo giác.
Đây mới là hiện thực.
Bà thấy chúng, đúng chứ?
Cậu bệnh rất nặng.
Bà không nhìn thấy sao?
Ôi Chúa ơi.
Tôi nhìn thấy cậu, Quentin, và tôi rất lo lắng.
Được rồi. Chúng biến mất rồi.
Lũ bướm, chúng...
- Chúng biến mất rồi. - Không hề có lũ bướm nào cả, Quentin.
Chưa từng có.
Ah!
Oh, tôi không thở được.
Mã đỏ! Mã đỏ! Tại văn phòng chính!
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ HỘI PHÁP SƯ + .: Tập 4: The World In The Walls :.
Đừng để họ nhìn thấy.
Nghe bảo họ đã tiêm thuốc cho cậu.
Tôi cứ mơ màng thế nào ấy.
Không, không. Tập trung vào tôi đi, được chứ?
Mấy thứ này đều là giả hết. Chỉ có tôi và cậu là thật.
Cả cái này nữa.
Chúng ta đang ở đâu thế?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cậu không nhớ sao?
Tôi đã ở trường, tôi nghĩ thế, và...
Sau đó tôi ngủ quên ở bữa tiệc,
rồi lúc thức dậy tôi ở đây...
nơi mà mọi chuyện phép thuật này nọ chưa từng xảy ra, và...
Không, không, không.
- Ôi Trời. - Không.
Cậu đến đây để tìm tôi.
Vậy sao?
Để cứu tôi.
Nhưng trước hết, chúng ta phải phá vỡ ảo giác trước đã.
Ảo giác á?
Tôi đã hạ cánh xuống hành tinh này vào 9.3 năm ánh sáng trước.
- Alice? - Chờ đã.
Cậu là đại úy phi thuyền, cậu đến để cứu tôi.
Tôi... Không. Khoan đã.
Nhưng toàn bộ chuyện này đều là giả. Nó...
Chúng ta đang bị nhốt trong lồng, như một bầy thú.
Alice?
Và bọn họ cho chúng ta thấy những ảo giác...
để chúng ta yêu nhau và giao phối.
Alice, đủ rồi đấy.
Trả lại đây.
- Trả gì hả, bác sĩ Fogg? - Tất cả luôn, Alice.
Chúng tôi cần trả lại chúng cho Bridge.
Họ bắt chúng ta từ khắp dải ngân hà...
để lấy đi cảm xúc của chúng ta.
Không phải thế đâu.
Đây là một tập trong "Lost in Space."
"Star Trek."
Gì cơ?
Đó là một tập của "Star Trek."
Đó là một tập của "Star Trek."
Cuối cùng họ đã tẩy não được cậu rồi.
Giờ cậu đã thuộc về họ.
Không sao hết.
Tôi vẫn sẽ giao phối với cậu.
Đủ rồi đấy.
- Tôi cũng tham gia! - Đủ rồi.
Cả tôi nữa.
Quentin, cậu thấy sao rồi?
Cậu ổn hơn chưa?
Tôi đoán thế.
Tốt.
Cậu muốn gặp khách viếng thăm không?
Chào, Q.
Ý tớ là, Yale vẫn khiến tớ hơi thất vọng...
theo cách tuyệt vời nhất ấy.
Cậu sẽ...
Cậu sẽ hoàn toàn đồng ý...
một khi... Cậu....
Khi gì? Khi tớ ra khỏi đây à?
Chỉ là mọi việc dễ dàng hơn tớ...
hơn là chúng ta nghĩ, thế thôi.
Vậy là vài tháng qua cậu đến Yale...
và tớ thì ở đây à?
Cậu không nhớ sao?
Chuyện này á? Không.
Được rồi.
James xin lỗi vì tối nay không đến được,
nhưng tuần tới anh ấy sẽ ghé thăm cậu.
Bọn tớ phải lo chọn xong nhà thờ.
Nhà thờ á?
Mm-hmm. Cho lễ cưới.
Hai cậu đính hôn rồi à?
- Không sao mà. - Không, có sao đấy.
Thật đấy, chuyện đó không quan trọng.
Không quan trọng thật mà.
- Đây là bùa phép. - Bùa phép á?
Chúng ta đang bị bỏ bùa, và chỉ mình tớ nhận ra điều đó.
Được rồi, nghe này. Tớ biết là tớ...
Tớ nói y hệt Alice lúc nãy, nhưng tớ...
Tớ thề là tớ không điên mà.
Tớ muốn hiểu cậu, được chứ?
- Tớ muốn giúp cậu. - Không.
- Nói tớ nghe đi. - Không. Không.
Không. Mình có thể làm được mà.
Ôi Chúa ơi, nhìn này.
Jules.
Jules, nhìn đi.
Nhìn kìa. Cậu có nhìn thấy không?
Nhìn đi!
Mọi người không nhìn thấy sao?
Được rồi.
- Đừng... - Gì cơ?
No comments yet. Be the first to leave one.