Die ersten 200 Zeilen.
Cô là cái giống gì?
- Mau lên! Jane, chạy đi! - Không!
Jane! Khốn kiếp!
Mau lên!
Chạy đi!
- Mau lên! - Lettie Mae!
Tôi không thể đi.
Mau lên! Vào đi, nhanh lên.
- Nhanh! - Tôi không đi.
Mau lên mẹ. Chúng ta phải rời khỏi đây.
- Chúng sẽ giết chúng ta. - Mẹ…
Mẹ cô nói đúng.
Không, Chúa ơi, đừng để con chết ở đây!
Không! Họ đang ở trong xe!
Kevin!
Mau lên!
Có vẻ chúng ta mua một được hai rồi này.
- Lại đây! - Sam!
Sam, hắn bắt em!
- Sam! - Không!
Sookie.
Anh thấy bọn nhiễm viêm gan V. Chúng bắt Holly, Arlene.
Chúng bắt cả Jane Bodehouse.
Chúng đã giết Tara của tôi.
Chúng đã giết con gái tôi.
Bellefleur nghe.
Chúng đã đến. Chúng đã tấn công.
Chúng đã giết Tara. Vừa có một cuộc tắm máu ở đây.
Stackhouse, nói chậm lại.
Chúng đã bắt Holly, Arlene.
Cậu vừa nói gì?
Bọn nhiễm viêm gan V bắt họ rồi chạy. Tôi phải đi đây.
Adilyn!
- Bố à? - Bọn nhiễm virus V đến Bellefleur's
làm loạn hết cả lên rồi.
Chúng bắt Holly và những người khác. Bố phải đi.
Kiểu gì con cũng phải ở trong nhà.
Con hiểu chứ?
- Có cuộc tấn công ở Bellefleur's. - Tôi nghe rồi. Đi đi.
Tôi sẽ đảm bảo Adilyn an toàn.
Chúng giết Tara. Chắc cô chưa biết.
Đừng cho cô ấy vào nhà. Hiểu không? Cho dù thế nào đi nữa.
Để tôi yên.
Tôi không nhúc nhích được. Chân tôi đờ ra.
Không chịu nổi. Mình chịu không nổi. Mình phải ra khỏi đây.
Tôi không tin cô, ma cà rồng. Tránh xa tôi ra.
Con điếm ma cà rồng chết tiệt. Đúng là loại lăng loàn.
Nếu mình điều hành thị trấn, sẽ không có chuyện này xảy ra.
Thứ rác rưởi nhà cô phải bị ném đi.
Sookie Stackhouse, đồ điếm đáng xấu hổ.
Mày đã giết Jim, như thể mày đã đâm vào tim anh ấy.
Chúng đưa họ đi đâu?
Holly và Arlene, họ đã đi đường nào?
Về phía nam. Alcide đã đuổi theo họ. Chắn Sam cũng vậy.
Bà Daniels, bà cần uống máu của tôi.
Tôi không uống máu ma cà rồng.
Nhưng bà bị thương và nó sẽ chữa lành cho bà.
Mất dấu mùi ở Caddo Creek.
Kế hoạch tốt nhỉ, thị trưởng.
Thế thì trộn lẫn người và ma cà rồng đi.
Im đi. Chúng bắt con gái tôi.
- Đủ rồi. - Được rồi, Andy.
Ta phải nghĩ cách tìm ra chúng.
- Ma cà rồng nhiễm viêm gan V sẽ làm ổ. - Làm ổ?
Chúng sẽ tìm các tòa nhà bỏ hoang có tầng hầm
và ngủ ở đó vào ban ngày.
Gọi Violet, đến kiểm tra nhà Reeves ở Cao tốc 9.
- Tôi sẽ kiểm tra lò mổ. - Tôi sẽ đi cùng.
- Quên đi! - Không an toàn.
- Mỗi người cần một ma cà rồng. - Ta cần đưa họ về nhà an toàn.
Không hiểu nổi sao cô ấy có thể yêu người chết.
Nếu cô ấy bỏ đi thì giờ không rắc rối thế này.
Con điếm ma cà rồng chết tiệt.
- Chỉ biết dạng chân… - Cô bảo cô nói đúng mà.
Sao mày vẫn còn sống mà con tao lại chết?
Cô ta dự đám tang Terry và nói những điều vớ vẩn đó.
Tiêu diệt lũ ma cà rồng đi.
A lô?
Anh ổn chứ?
Bị thương không?
Không, anh không sao. Jess, chúng…
Chúng đã giết Tara.
Vâng, em biết.
Em không thể tin được.
Khoan đã, em đang ở đâu?
Em đang ở nhà Bellefleur.
Em đã đề nghị bảo vệ họ.
Em sẽ bảo vệ Adilyn.
Em đã ăn chưa?
Không sao, em không đói.
Jess, em phải ăn.
Em gặp lại anh sau, được chứ?
Ừ, được rồi.
Anh là con chó.
Gì cơ?
Tôi vừa thấy anh. Anh là con chó, vừa biến hình trở lại.
Chuyện quái gì thế?
Vince, khi thị trưởng Norris mất, chúng ta đã đấu với nhau rất gay gắt,
nên tôi không trách anh hằn học,
nhưng anh nói với họ rằng thị trưởng của họ là con chó ư?
Thế thì người ta sẽ nghĩ anh điên.
Đừng có phủ nhận điều tôi nhìn thấy.
Anh đúng là một con chó.
Thôi được. Anh thấy thì anh thấy.
Nhìn xung quanh đi, Vince.
Mọi người đang rất khổ. Nếu có thêm chuyện oái oăm đó
- thì họ sẽ hoảng loạn. - Anh là thứ gì vậy?
Tôi sẽ nói hết cho anh biết, nhưng phải qua chuyện này đã.
Vì thị trấn chúng ta đều yêu quý, tôi cầu xin anh,
hãy tạm thời giữ kín chuyện này được không? Xin anh đấy?
Này, nghe này, mọi người.
Ở đây không an toàn. Lũ ma cà rồng mang virus V có thể trở lại.
Ta cần tất cả ma cà rồng để đưa những người được giao bảo vệ
trở về nhà an toàn.
Nếu tất cả những người âm tính với virus V cho ma cà rồng hút máu
để đổi lấy sự bảo vệ thì ta có cơ hội trụ đến sáng.
Sáng mai ta sẽ gặp nhau tại nhà thờ của mục sư Daniels
để tính cách cứu những người bị tấn công, nên hãy loan tin đi.
Có người nào chưa?
Đi nào. Tôi sẽ đưa anh về nhà.
- Về nhà nào, thị trưởng. - Không, cảm ơn anh, tôi ổn.
Mỗi ma cà rồng một người. Kế hoạch của anh mà. Hãy tuân thủ.
Được rồi.
Đây là Sookie. Tôi không có nhà. Vui lòng để lại lời nhắn.
Này, em đi đâu vậy? Anh đang tìm em. Chúng ta nên quay lại.
MARRAKESH, MA-RỐC
Xem Deer Hunter đi.
- Cô tên gì? - Biến đi!
Cô nàng kia bảo "Biến đi" kìa!
Ai thách thì đi trước.
Tôi đã sống sót 27 lần.
Hai mươi bảy lần.
Hai mươi tám.
Allah yêu tôi.
Chúa của cô có yêu cô không?
Không, Chúa của tôi cực kỳ ghét tôi.
Sắp tận thế rồi.
Cô cần phải làm hòa với Chúa của cô.
Những người tôi yêu đều bỏ đi, tôi động đâu chết đấy,
nên hãy thứ lỗi nếu tôi không tin ở Chúa như anh.
- Người có thể cứu cô. - Tôi bảo này.
Thượng Đế của anh và Chúa của tôi thích thì đi mà thẩm du với nhau.
Tôi sẽ tha hồ ăn chơi với Ác Quỷ dưới địa ngục.
Lời nói của cô sáo rỗng.
Tôi thấy tình yêu và nỗi đau trong mắt cô.
Bởi vì cảm giác này…
khiến cô gần gũi hơn với Chúa, phải không?
Khiến cô biết cô còn sống?
Anh chết rồi.
Không đúng.
Tôi vẫn sống.
Thế người biến đổi tôi đâu?
Đây là người cô phải gặp.
Cô đang làm gì vậy?
Tôi rất tiếc về chuyện bạn chị.
- Cảm ơn. - Chị không thể vào đây,
- dù cửa sổ mở, đúng không? - Đúng vậy.
Phải được mời thì mới vào được.
Đó là một quy tắc kỳ lạ.
Phải.
Tôi đã nghe chị nói với bố tôi.
Về việc không muốn làm hại tôi.
Tôi nói thật lòng.
Tôi gặp ác mộng về đêm đó.
Tôi cũng vậy.
Do máu của tôi, phải không?
- Ma cà rồng thấy mùi của tôi đặc biệt? - Phải.
Chị còn thấy tôi thơm không?
Có.
Chị định giết tôi à?
Không.
Lỡ chị không cưỡng được thì sao?
Tôi nên ghét chị.
Nhưng tôi không ghét.
Đó là bạn trai chị à?
Gì cơ?
Người gọi điện là bạn trai chị à?
Đúng vậy.
Anh ấy là người thế nào?
Anh ấy rất tình cảm,
và tốt bụng và dịu dàng
và cũng hấp dẫn nữa.
Phải, anh ấy rất quyến rũ.
Cô có bạn trai chưa?
Có một anh chàng, nhưng tôi không biết nữa.
Tên cậu ấy là gì?
Wade.
Con trai của Holly? Cô thích con trai của Holly à?
- Không hẳn là thích. - Có đấy.
Cô ta là gì?
Cô ta là của tao.
Em đi bộ về một mình.
Sau chuyện tối nay,
việc bọn nhiễm virus V đó xổng vào rừng là không phải bàn cãi.
Ta biết chúng đang ở đó. Tại sao em lại làm thế?
- Em đã đọc được ý nghĩ của anh. - Cái gì?
Xin lỗi, em biết là không nên, nhưng tối nay không chặn được.
- Em không thể… Nó cứ đập vào tai… - Sookie.
…những người khác nghĩ thế thì không sao,
- nhưng không thể là anh. - Gì cơ?
No comments yet. Be the first to leave one.