Die ersten 147 Zeilen.
Một giấc mơ thoáng qua... và dài vô tận...
Một ngày của mình bắt đầu với việc gặp Hayato Ike...
một người bạn từ thời sơ trung của mình.
Là một buổi sáng cuối cùng khá bình thường với mình.
Trung học Misaki
Sakai.
Chào buổi sáng... Ike.
Có cậu ở đây chẳng có cảm giác như đang lên cao trung gì cả.
Cứ như không có gì thay đổi hết vậy.
Đừng có mà đổ lỗi cho mình chứ.
Tan trường hôm nay rảnh không?
Tớ phải thi thử ở trung tâm rồi.
Trời, chưa gì mà đã ôn thi Đại học rồi hả?
Tớ phải làm cha mẹ hài lòng nữa.
Tiền tiêu vặt của tớ phụ thuộc vào nó đấy.
Cậu thì sao?
Thì... Tớ thì còn khá nhiều thời gian...
Chắc là đi lướt qua hàng CD ở ga tàu thôi.
Ơ... khoan?
Chúng ta... đã từng nói về chuyện này chưa vậy?
Nè, Ike...
Giờ đang là tháng Chín đúng không?
Ừ.
Mà thôi, sao cũng được.
Phải rồi. Năm hai đã bắt đầu rồi.
Mấy chuyện điên loạn trong kì nghỉ hè giờ lại trở nên mơ hồ.
Sakai-kun!
Chào buổi sáng!
Yoshida-san trông có vẻ mạnh mẽ hơn rồi.
Yoshida-san...
Cậu chuẩn bị buổi họp hội đồng học sinh ngày mai giúp tớ
sau khi tan học được không?
Dĩ nhiên rồi.
Để cậu làm một mình thì nhiều việc lắm.
Cảm ơn cậu nhé.
Có vẻ như là Ike cũng đã bạo dạn hơn rồi.
Đuối quá...
Có vẻ như Margery-san vẫn nát rượu...
từ lúc ở chỗ Satou, vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Gặp sau nhé!
Và còn...
Thiệt tình, Wilhelmina!
Tôi đã bảo chị không cần phải đưa tôi đến tận trường mà!
Tôi chỉ đang muốn tìm hiểu về ngôi trường màcô chủ đang theo học thôi.
Tham quan.
Nếu muốn vậy thì đợi đến Hội thao hay Ngày hội Văn hóa đi!
Đi về nhà đi!
Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng cô ổn nên nếu có chuyện gì xin hãy báo ngay với tôi.
Rút lui.
Yuuji!
Còn về phần tôi và Shana...
thì cả hai vẫn ở lại thành phố này.
Quay ngược thời gian
Các em nên chép phần này vào vở đi!
Phần này có trong bài thi đó!
- Shana vẫn không thay đổi. - Phần này có trong bài thi đó!
Shana vẫn không thay đổi.
Nhưng mà có chuyện này mình chứ băn khoăn mãi.
Lúc đó, khi mình và Shana sắp bị giết...
Hỏa Ngục Phán Quyết
Tớ...
đối với Yuuji...
Đúng rồi, lúc đó không biết cậu ấy định nói gì nhỉ?
Không lẽ là cậu ấy nói yêu mình sao?
Không, dù sao đi nữa thì Shana là người có ít khả năng nói điều đó nhất.
Này! Hirai!
Sao không mở sách giáo khoa với tập ghi bài của em ra? Em đang làm gì vậy hả?
Thầy bảo em trả lời câu hỏi này đó!
Tên kia!
Yêu cầu là phải điền vào chỗ trống,
nhưng chỗ ngươi bỏ trống thì lại không hợp lí chút nào.
Đây không phải là câu đố.
Mục đích của câu này là để tìm ra câu trả lời dựa vào từ ở trước và sau nó.
Đáp án đúng là...
"That which we call a rose, by any other name would smell as sweet."
Nhưng nếu không thuộc lòng được câu gốc...
thì sẽ không trả lời được.
Và nhìn vào cả đoạn văn...
Hình như mình có cảm giác chuyện này từng xảy ra rồi?
Bánh này là cậu làm hả, Kazumi? Trông ngon quá!
Không hổ danh là, Yoshida-san!
Ngon thật đó!
Nó ngon hơn hẳn bánh ở tiệm luôn đấy!
T-Thật sao?
Lạ quá.
Mình dám chắc rằng điều này từng xảy ra rồi.
Như lúc nãy vậy...
Đến rồi!
Có kết giới!
Hân hạnh được gặp mặt, cô bé.
Đúng là thời điểm thích hợp cho cuộc gặp gỡ này.
T-Thợ săn Friagne!
Không thể nào! Làm cách nào?
Shana! Đây là!
Ngươi là chủ nhân của con búp bê đó sao?
Phải, Thợ săn Friagne. Đó là tên của ta.
Ta tin rằng đây là lần đầu chúng ta gặp mặt...
Thiên Hỏa, Alastor.
Ta thì chẳng "hân hạnh' chút nào.
"Lần đầu gặp mặt"? Không thể nào!
Vậy đây là chủ nhân khế ước của ngươi...
một Hỏa Viêm Huyết Nhãn Hỏa Sương...
Không biết cô ta mạnh đến mức nào...
Muốn tìm hiểu không?
Ồ? Cũng có chút kỹ năng đấy chứ.
Sao có thể chứ? Friagne đã chết rồi mà!
Nhưng có vẻ cả Shana lẫn Alastor đều không để ý!
Cứ như là!
Cũng như lần trước vậy...
Chuyện gì vậy chứ?
Vừa rồi là gì vậy?
Em xin lỗi, Chủ nhân.
Đừng lo, Marianne. Chắc ngươi đau lắm phải không?
Chúng ta sẽ còn gặp lại, cô bé.
Đằng nào thì nơi đây cũng là bãi săn của ta.
Shana, chuyện vừa rồi là sao?
Tại sao Friagne lại còn sống?
Hắn nói đây là "bãi săn" của hắn nhỉ?
Hắn chính là lí do có nhiều Tàn hồn trong thành phố đến vậy.
Ừm. Nếu vậy thì mọi chuyện đã được sang tỏ rồi.
Tên bệnh hoạn...
Shana! Cậu có nghe tớ nói gì không đấy?
Friagne xuất hiện ở đây là việc hết sức khó hiểu!
Những sự kiện trong qua khứ đang lặp lại! Cậu có cảm thấy gì không?
Chúng ta phải phục hồi lại nơi này.
Tất cả các tiết học sau đó đều tương tự như trước đây...
Có gì đó sai sai.
Chưa về nữa hả, Sakai?
Chuyện gì vậy?
Ike. Bây giờ là tháng mấy?
Hở? Dĩ nhiên là tháng Chín rồi.
Có hoa đào vào tháng Chín chẳng phải rất lạ sao?
Tớ phải cho cha mẹ vui nữa.
Nó sẽ quyết định tiền tiêu vặt nữa đó?
Cậu thì sao?
Gặp sau nha.
Carmel-san...
Carmel-san!
Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra với tiểu thư?
Có lẽ là...
Nhưng không chỉ có Shana... tất cả mọi người đều cư xử lạ lắm!
Tên yêu tộc chúng tôi từng đánh bại...
xuất hiện trở lại và mọi người cũng lặp lại việc của quá khứ!
Chị có phát hiện được gì không, Carmel-san?
Tôi chỉ đến để đón cô ấy về nhà thôi.
Giờ tan học.
Wilhelmina!
No comments yet. Be the first to leave one.