Die ersten 128 Zeilen.
Sức mạnh trái tim đang bị hút ư?
Trong một đêm tuyết rơi lạnh lẽo...
tôi đã thấy bàn tay nhỏ bé của Pesha...
Ngay cả ngọn nến không được thắp trong đêm lạnh giá...
Ngay cả mặt trăng sáng ngời giữa bầu trời đêm...
Ngay cả cái hồ như hố đen sâu thẳm...
Này, tại sao...
Tại sao mọi người đều nói dối?
Tôi đã tin tưởng họ cơ mà.
Thế giới bên ngoài...
cặn bã đến thế cơ mà.
Vài năm sau khi rời khỏi cô nhi viện...
mình đã biết về sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài...
đến mức ngao ngán.
Xin hãy nhận cho.
Mua cho bé ở nhà thì sao ạ?
Bé sẽ vui lắm đấy.
Làm ơn ạ.
Xin hãy nhận cho.
Mình cần phải nhận thêm công việc...
Lạnh quá.
Sao thế, Pesha?
Con đói à?
Phải rồi nhỉ.
Mẹ xin lỗi.
Để mẹ làm món gì đó.
Đợi chút nhé.
Pesha là ánh sáng duy nhất của mình.
Mình sẽ không để con bé phải buồn hay cô đơn đâu.
Cô Letana, ta nói chuyện chút.
Thành thật xin lỗi, nhưng cuối tháng này cô nghỉ việc được không?
Hả?
Cô biết đó, đang suy thoái mà.
Chúng tôi buộc phải cắt giảm nhân sự.
Vậy ạ. Tôi hiểu rồi.
Lại phải tìm một công việc khác rồi.
Pesha, không được.
Con mà ngủ ở đây thì...
Pesha lúc đang cười và mình ư?
Cùng với bánh?
Mình đã từng làm khuôn mặt như thế chưa nhỉ?
Xin lỗi nhé, Pesha.
Mẹ đã không thể cho con ăn một bữa đủ đầy như vậy.
Một ngày nào đó... một ngày nào đó, nhất định...
Không thể cắt thêm chi phí thức ăn được nữa.
Nếu không mau tìm thêm công việc thì Pesha sẽ...
Vâng...
Này, cô Letana!
Cô cũng hiểu chứ?
Cô đã trễ tiền nhà nửa năm rồi đấy!
Tôi xin lỗi.
Do tôi mãi chưa tìm được việc.
Bên tôi cũng căng lắm.
Tôi không muốn bị mang tiếng ác nên không nói...
nhưng cứ đà này, tôi sẽ phải mời cô dọn đi đấy.
Thành thật xin lỗi.
Xin hãy cho tôi thêm chút thời gian.
Sao thế, Pesha?
Không ăn sao?
Đừng kén chọn.
Dù cái gì cũng phải cố gắng ăn.
Pesha này.
Con cũng hiểu chứ?
Ngoan nào, ăn đi.
Kìa, mẹ xin con đấy, Pesha.
Đừng có bướng!
Pesha... không phải...
Mẹ chỉ...
Tại con thấy... mẹ... chẳng ăn gì...
Nên con muốn nói là... mẹ hãy ăn đi...
Con xin lỗi...
Con xin lỗi...
Con xin lỗi...
Không được rồi...
Mình không thể làm mẹ của con bé...
Vì lỗi của mình mà con bé không được hạnh phúc.
Nếu như...
mình biến mất...
Nếu như mình biết mất...
thì Pesha có thể đến cô nhi viện đó và sống hạnh phúc không nhỉ?
Muốn trở lại những ngày đó ghê.
Trở lại cái nơi ấm áp và hạnh phúc đó.
Mình không chịu nổi cái đêm tuyết rơi lạnh lẽo này nữa.
Lần cuối rồi...
mình muốn cho con bé ăn một cái bánh thật ngon.
Ồ, xin chào.
Cô tìm bánh gì?
Dạ, cháu đang muốn...
mua một cái bánh thật ngon cho con gái...
nhưng chắc là cho cháu cái bánh quy này thôi.
Ồ...
Đợi một chút nhé.
Đây. Loại bánh bán chạy của cửa hàng.
Ngon lắm đó.
Nhưng cháu không mua nổi loại cao cấp này đâu.
Không sao. Cứ nhận đi.
Đổi lại, sau khi ăn hãy cho tôi nghe cảm nhận nhé.
Lần này là với con gái cô.
Cảm ơn bà...
rất nhiều.
Cháu nhất định sẽ quay lại ạ.
Vẫn chưa...
Vẫn chưa được bỏ cuộc.
Vì cả Pesha nữa.
Mình còn phải xin lỗi vì chuyện lúc đó.
Liệu Pesha có ghét mình không nhỉ?
Mình phải nói ra...
rằng "dù vậy, mẹ vẫn mong muốn con được hạnh phúc."
Giờ nghĩ lại, hình như mình chưa từng...
nói ra cảm xúc của mình nhỉ.
Hừ, còn có tiền mua bánh cơ à?
Đám nhà giàu đáng ghét.
Thế giới đã cướp đi tất cả của mình.
Nhưng thôi, đủ rồi...
Cho dù mình có rơi xuống địa ngục...
Pesha, cầu cho con và những đứa trẻ như con...
không phải biết đến sự tàn nhẫn của thế giới này.
Vì điều đó, cho dù mẹ...
có biến thành ác quỷ hủy diệt thế giới cũng được.
Lạnh quá...
Mẹ...
Pesha này.
Mẹ sẽ bảo vệ các con từ địa ngục này.
Chị Pepesha!
Những gì mình vừa thấy...
là ký ức của mẹ chị Pepesha ư?
Bạn kỳ đà cũng nhìn thấy hả?
Những ký ức đáng thương đến không cười nổi của Tzveta ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.