Die ersten 200 Zeilen.
Amy.
Là bố đây.
Bố?
Sao bố lại ở đây?
Bố ở Canada đến đây.
Bố đến để đưa con về nhà.
Ý bố là sao?
- Ý bố là... - Mẹ đâu?
Bố nói đi.
Mẹ đã mất rồi, phải không?
Một tháng sau Ontario, Canada
Khi bố đi thì tuyết còn dày tới 30 phân.
Bố xin lỗi vì sự lộn xộn. Bố đã không có...
Bố đã không có thời gian để dọn dẹp.
Con biết không, bố thật bận rộn với cái này, cái kia, những cái khác.
Bố chẳng làm được việc gì đáng kể ở nhà trong chín năm.
Sẽ thật tuyệt khi tất cả hoàn thành.
Bố sẽ đi lấy cái rương.
Ồ, cái giường trông tốt đấy.
Bố đã dành không gian cho cái xưởng.
Bố sẽ dọn sạch đống rác này ngay sáng mai.
- Để nó giống như con đã nhớ. - Con không.
Con không cái gì?
Nhớ nó.
Con thực sự rất mệt.
Được rồi.
Chúc con ngủ ngon.
Con không nghĩ là bố bay được phải không?
Con nghĩ sao?
Con sẽ không đi khoe khoang về nó.
Ồ, đấy thực sự là một cú hạ cánh khá đẹp của bố.
Nó đứng đầu một bảo tàng ở Montreal.
Bố đã nghĩ: có nên để một chòm râu hay không?
Cho nó bộ râu. Trông sẽ giống bố đấy.
Bố sẽ thật bận rộn.
Bố bị trễ. Bố phải giao nó và...
Bố sẽ ở trong xưởng rất nhiều.
Được chứ?
Con không còn bé nữa. Bố không phải dắt tay con.
- Cái gì vậy? - Bố đã giành được một phần thưởng.
Từ Hiệp hội các nhà phát minh Canada. Không tồi chứ?
- Nó là cái gì? - Đấy là cái tủ lạnh.
Rất độc đáo.
Món gà nấm Trung Quốc.
Rất dễ làm. Ở đây nó được gọi như vậy.
Con thích bơ đậu phộng không? Có hương vị đậu phộng thực sự đấy?
- Con không ăn cái đấy. - Bơ đậu phộng cũng ngon mà.
Đậu phộng, có dầu sẽ ngon đấy.
Sao lại có chiếc tàu không gian trong kho?
Đấy là Tàu Thăm Dò Mặt Trăng.
Con nhớ khi bố chế tạo nó không? Lúc ấy là mùa đông...
...con và mẹ con...
Con và mẹ con bỏ đi.
Mẹ con nghĩ bố mất trí khi làm thế.
Bố cũng vậy. Bố không có tiền và bị vỡ mắt cá chân.
Rất lạnh.
Nhưng bố không thể hoàn thành chuyến đi lên mặt trăng.
Tại sao bố lại chế tạo nó?
Tàu Thăm Dò Mặt Trăng, con nghĩ xem. Nó vút lên ngay lúc này.
Phiên bản gốc, họ để lại ở đây. Nó không được dùng.
Và bố cần một cái khác. Vì vậy bố tạo một bản sao chính xác.
Vâng. Mỗi nhà nên có một cái.
Đã rất nhiều người đặt mua nó.
Chào cháu.
Cháu hẳn là Amy. Cô được nghe rất nhiều về cháu.
Em thế nào? Đây là Susan, một người bạn của bố.
Cái này dành cho cháu.
Đây là một món quà...
...chào mừng. Mừng cháu đã về.
Cô cũng ở đây à?
Ồ...
Ừ, đúng vậy.
Thỉnh thoảng.
Xin lỗi cô.
Món gì vậy?
Tuyệt thật.
Dọn sạch góc tường, kê lại giường, những bông hoa...
...và mọi thứ. Ý anh là, thật nhiều việc.
- Không vấn đề gì. - Bố con anh thật sự bối rối khi quay về.
Con bé không giống như em đã nghĩ.
Phức tạp hơn.
- Nó thường đi du lịch khắp nơi với mẹ nó.
Hát trong một câu lạc bộ ở Tokyo.
Một tuần sau, thu âm ở Luân Đôn.
Họ di chuyển rất nhiều.
Ra khỏi đây!
Các người nghĩ mình đang làm gì vậy?
Các người không có giấy phép!
Chúng tôi còn chưa họp xong! Chúng tôi không bỏ phiếu!
Các người đã phạm luật!
Tôi sẽ thuê luật sư và kiện các người!
Amy.
Amy.
Bố xin lỗi vì chuyện vừa rồi nhưng những người này...
Họ muốn mở rộng việc xây dựng.
Mọi người đã phản đối họ vì nó sẽ tàn phá nơi này.
Con không quan tâm.
Ừ, được rồi. Bố chỉ muốn giải thích với con. Chỉ vậy thôi.
Con không quan tâm cái gì hết. Con sẽ không trở lại trường học nữa.
- Con thà chết còn hơn trở lại đó. - Amy.
Tại sao tất cả những chuyện này lại xảy ra?
Ông là ai?
Chúng đã đến với tôi qua lát thực phẩm đông lạnh.
Thật là khủng khiếp. Môi của chúng mầu xanh.
- Ồ! Chắc hẳn cháu là Amy. - Vâng.
Chú tặng cháu món đồ chơi nhựa dẻo vào 1 Giáng Sinh. Và cháu đã ăn nó.
Anh nhớ chứ, Tom?
Con bé còn cắn một miếng vào chiếc dép, nuốt nó.
Ông ấy làm gì ở đây?
Đây là chú của con. Chú ấy giúp bố kịp tiến độ.
Tom dùng chú như con ngựa thồ vậy.
Chú kéo gang cho Michelangelo.
- Xe bus đấy. - Bố, không!
- Sách, giầy, mũ, túi. - Không, không, bố!
- Túi con đâu? - Nghe con nói đã...
David lấy cái túi.
- Bài tập về nhà! - Bố, con có...
- Chúng ta đi nào! - Bố!
- Được rồi. Đi thôi. - Đợi con một phút.
Con sẽ đến trường. Chỗ của con là ở trường, mỗi ngày. Đi nào!
- Đi, đi, đi, đi. - Ôi, bố!
Hôm nay cô muốn chuyển sang một nhân vật quan trọng khác:
Allan Napier McNab.
Ông Allan được bầu vào...
...Hội Đồng Lập Pháp Tối Cao Canada...
...năm 1830.
Ông là chủ tịch Hội Đồng...
...từ 1837 đến 1840...
...khi Đảng Bảo Thủ chiếm đa số.
Và ông làm Thủ tướng Chính phủ...
...của Liên Hợp Thuộc Địa...
...từ 1854 đến 1856....
Amy!
Chào con.
Chào cháu. Hôm nay thế nào?
- Quá khủng khiếp. Cảm ơn. - Cô rất tiếc khi nghe vậy.
Ngày mai sẽ tốt hơn thôi. Bố chắc chắn đấy.
Susan và bố sẽ dự một cuộc họp.
Chú Dave sẽ ở lại nấu cơm cho con...
...và giúp con các bài tập về nhà. Môn toán tối nay, phải không?
- Bọn anh sẽ về nhà lúc 10h. - Đừng lo.
Lên giường lúc 8:30 đấy!
Gì nào, số thập phân, phân số?
Môn toán sẽ thật thú vị đấy. Thật sự đấy.
Gọi hắn dậy đi chứ!
Với việc phá hủy đầm lầy, họ đã đạt được mục đích...
...đó là, không còn lại gì để cứu vãn.
Việc đã xảy ra.
Và là một vi phạm trắng trợn!
Có những luật phản đối việc này.
Tôi muốn biết ai trong các ông sẽ thực thi chúng?
Chủ tọa cho phép Sam Tufts phát biểu.
Thưa ngài...
...Tôi tự hào được là một trong số "họ" mà ngài nhắc tới.
Là một nông dân, tôi không có sự xa xỉ từ thu nhập bên ngoài.
Mảnh đất của tôi là miếng cơm manh áo Vì tôi không có gì kiếm sống ngoài nó.
Nếu tôi không bán, làm thế nào để tôi cho các con học đại học đây?
Chủ tọa cho phép Glenn Seiferts phát biểu.
Tôi muốn nói rằng không phải dự án này làm tôi lo ngại ...
...nhiều như những dự án sẽ theo sau nó.
Tôi không tin nhiều người trong các bạn muốn chuyện đó xảy ra.
Tôi mong bạn hãy lưu tâm đến những cánh đồng và dòng suối con bạn chơi...
Không khí trong lành, nguồn nước sạch...
...sự bình an trong tâm trí. Và đừng quên các loài động vật.
Chúng đang trên bờ vực biến mất mãi mãi nếu như giấy phép này được thông qua...
...hãy nghĩ về điều đó.
- Nhưng anh đã cố gằng mà! - Anh có đủ sức để mà đối phó.
Anh có đủ...
Cậu đang làm gì thế?
Con bé đi ngủ lúc nào?
Con bé đi ngủ lúc nào?
Amy!
Amy!
Mình còn không nhớ đã ngủ gật.
Bây giờ anh đã biết vì sao con bé đi tới đầm lầy.
- Con bé ngủ ở đây có ổn không? - Nó sẽ ổn thôi.
Con có thể giữ chúng chứ? Đi mà bố!
Chào các bé.
Chào con.
Bố phải cho chúng ăn hai tiếng một lần.
Được rồi.
Và chúng cần được chăm sóc rất nhiều.
Chúng cần học cách đi vệ sinh ở đâu.
Thôi nào, chúng vẫn còn bé mà bố.
Chúng sẽ không thể ở trong nhà được đâu.
Nếu bố để chúng ở ngoài, cú và mèo sẽ bắt chúng, và chúng sẽ chết!
- Xe buýt đấy. Con phải đi rồi. - Bố có thể chắc chắn là xử lí được chứ?
Ừ, bố chắc chắn. Được chưa?
Tới trường thôi. Nào!
Tôi nghe nói họ đã hoãn xây dựng trong một năm.
Ai nói vậy? Không thể tin nổi.
Con gái tôi tìm thấy mấy quả trứng ngỗng trong đống lộn xộn đó.
Họ đã làm chết vài con chim khi xuyên qua đó.
Chúng đã nở, và giờ tôi có mấy cục bông trong nhà. Tôi không biết phải làm gì.
- Ngỗng trời à. - Vâng.
Đó là một trong những nơi làm tổ cuối cùng của chúng trong vùng.
- Anh phải chịu nhiều vấn đề hơn đấy. - Tuyệt thật.
Ngỗng học từ bố mẹ của chúng
Mọi thứ từ việc ăn cái gì, bay thế nào, khi nào di trú.
Khi nào thì chúng di trú?
No comments yet. Be the first to leave one.