Die ersten 200 Zeilen.
Tập trước the men who built America...
Thâm tím và bầm dập sau cuộc nội chiến kéo dài.
Đất nước nổi bật hơn bao giờ hết.
Các công ty đường sắt Mỹ trở thành
những công ty lớn nhất thế giới.
Và với nguồn lực không giới hạn...
Mua càng nhiều càng tốt.
...Cornelius Vanderbilt
đã xây dựng công ty lớn nhất.
Chúng ta sẽ ngồi xem chúng chảy máu tới chết.
Nhưng một ngành công nghiệp mới nổi lên
thách thức ngành đường sắt.
Được dẫn dắt bởi John D. Rockefeller.
Kỷ nguyên dầu lửa bắt đầu.
Rất nhanh Vanderbilt và các công ty đường sắt khác nhận thấy dầu lửa
là một cơ hội.
Các ông muốn một băng đảng giữa dầu lửa và đường sắt.
Nhưng những người kinh doanh đường sắt như Tom Scott
và học trò của ông ta Andrew Carnegie đánh cược với dầu lửa...
Rockefeller coi đó là dấu hiệu chiến tranh với ngành đường sắt.
Đóng cửa nó.
Và khiến cho ngành công nghiệp đó quỳ gối dưới chân mình.
Mọi người tập hợp ở đây bây giờ sẽ cùng tôi
đọc đoạn The Lord's Prayer.
"Vị cha của chúng ta ngự ở trên thiên đường,
với cái tên thiêng liêng của người.
Khi người sang thế giới bên kia, chấm dứt mọi lưu luyến.
Trên trái đất cũng như trên thiên đường.
Cho chúng ta ngày hôm nay với bánh mý hàng ngày.
Và tha thứ cho những việc mà chúng ta mạo phạm,
Cũng như chúng ta tha thứ cho những người xúc phạm chúng ta.
Dẫn chúng ta thoát khỏi những cám dỗ,
và kéo chúng ta thoát khỏi ma quỷ.
Vì sức mạnh và vinh quang của người,
bây giờ và mãi mãi. Amen."
Sư phụ của Andrew Carnegie.
được chôn vào một ngày mưa ngay ngoại ô Philadelphia.
Ông chết trong thất bại.
Bị đánh bại và làm nhục.
Trên tay của John D. Rockefeller.
Sự mất mát rất lớn đối với Carnegie...
Không có Tom Scott, cuộc sống của Carnegie không còn ý nghĩa.
- Thưa ngài. - Cảm ơn.
Vào cái tuổi 12,
Andrew Carnegie bắt đầu làm việc
cho một công ty đường sắt địa phương ở Pittsburgh.
Ở đó, ông ấy gặp chủ tịch của công ty,
Tom Scott.
Andy.
Scott thích sự trẻ trung
của Carnegie...
...Thuê cậu bé làm trợ lý cho ông ta.
- Bây giờ, giao thứ này và thứ này cho bộ phận giám sát.
Vâng, thưa ngài.
Cái này gửi cho ông, thưa ngài.
Ah! Cảm ơn.
Ông ta không bao giờ mong đợi đi làm
ở cái tuổi 12, ông ta muốn đi học,
và muốn được trưởng thành.
Nhưng gia đình ông quả thật không còn cách nào
tồn tại mà không để ông đi làm.
Andy là người vì gia đình.
Ông nhận ra mình thông minh khá sớm.
Ông phát hiện ra mình là người có tham vọng.
Và khi Andy Carnegie thể hiện trí thông minh,
thể hiện sức mạnh trong những việc mình chịu trách nhiệm,
Scott đã nhận ra đây là con người
đáng để bồi dưỡng, đáng để nuôi dạy.
Tom Scott nhanh chóng bổ nhiệm Carnegie
vượt cấp.
Giống như hầu hết thanh niên đột phá khác,
may mắn và gặp thời là không thể thiếu.
Và yếu tố thứ hai bên cạnh gặp thời là,
đối với một thanh niên, đó là một người thầy giỏi,
một ân nhận, ai cũng phải thừa nhận điều đó.
Và khi một người lớn tuổi tôn trọng và tin tưởng bạn
đó là một sự động viên rất lớn
đối với sự tự tin của bạn.
Ở tuổi 24, Carnegie được thăng chức
là giám đốc công ty.
Làm việc cùng với Scott để nhìn xa trông rộng
mở rộng đường sắt về phía Tây.
Vậy nên ta đã mua 100.000 cổ phiếu với giá 10 đô-la một cổ phiếu
trước khi tin tức về hợp đồng lan đi.
Khi mọi việc đã công khai,
cổ phiếu tăng giá gấp đôi.
Ngày hôm sau, cậu biết ta làm gì không?
Ta bán sạch.
Ta không phải xây thứ gì.
Chìa khóa là mở rộng về phía tây.
Vâng, thưa ngài.
- Đây. Đây là chỗ ta muốn một chiệc cầu.
Ngay đây.
Cậu có tin là mình làm được không?
Có, thưa ngài.
- Ta biết một nhà thiết kế giỏi. James Eads.
Hắn ta điên, nhưng là một thiên tài.
Người xây cầu uh?
- Không. Nhưng anh ta làm việc nhanh, và giá thì rẻ.
Anh ta có thể làm mọi việc.
Đi thôi.
Cây cầu mà Scott vạch ra...
...sẽ là cây cầu lớn nhất nước Mỹ.
Vấn đề là, Carnegie không biết làm sao để xây chúng.
Cây cầu bắc qua sông Mississippi sẽ nối
phía đông với phía tây điều chưa từng có trước đây.
Chìa khóa cho thành công đối với bất kỳ công ty đường sắt nào
là vượt qua sông Mississippi.
Một khi đã vượt qua được sông Mississippi
bạn có thể tiến về phía tây.
Câu hỏi là: làm cách nào
để vượt qua sông Mississippi?
Cây cầu sẽ phải
dài hơn 1 dặm.
Một trong 4 cây cầu xây vào lúc đó đã sập.
Và không ai xây một cây cầu đường sắt to cả.
Nhưng Carnegie biết liều thì ăn nhiều.
Ông đầu tư mọi thứ ông có vào cây cầu.
Andy Carnegie từng bước một.
Ông tin mình có thể làm được.
Một điều nổi bật về Carnegie--và đó là
một doanh nhân vĩ đại thực sự--
họ sẽ chấp nhận mạo hiểm.
Họ sẽ chấp nhận tung xúc xắc và đánh cược,
bà sau đó, tất cả công ty,
hay trong trường hợp này, là đánh cược cả sự nghiệp của mình.
Nó không ổn.
Tại sao?
- Chúng ta không thể cản trở thuyền bè đi lại.
Chúng ta phải để chúng đi qua.
- Cho tôi xem lại cái kia một lần nữa.
Nó không thể chống lại dòng nước của sông Mississippi
Vậy làm cho nó khỏe hơn.
Không thể.
Lức tác động của hành khách đi lại,
tàu trở hàng và dòng chảy của sông
sẽ vượt quá sức chịu đựng của sắt.
Cây cầu sẽ sập.
Của cháu đây.
Cảm ơn.
Không gì là không thể.
Bạn phải kiên trì và nhẫn nại
và phải có linh cảm về nơi mình muốn đi,
và có đam mê để tin tưởng vào ý tưởng của mình
ngay cả khi những người khác nói, well,
tại sao bạn lại lãng phí thời gian vào nó.
Rõ ràng là nó không xảy ra.
Nhưng bạn biết nó sẽ xảy ra,
và bạn không bao giờ từ bỏ ý tưởng đó.
- Làm thế nào để kiếm tiền?
- Chúng đáng giá hơn một đô-la.
5 xu, giá cuối đấy.
- Nó không thể chịu được dòng chảy của sông Mississippi
Vậy làm nó khỏe hơn.
- Có thể nếu chúng được làm từ thép...
Không gì là không thể.
Thép là kim loại cứng nhất từng được sản xuất.
Được tào thành bởi hỗn hợp sắt và các bon
ở nhiệt độ hơn 2000 độ.
Vấn để là, nó quá đắt đỏ,
và rất khó để sản xuất hàng loạt.
Bởi vì sắt rất hiếm,
nó chỉ được dùng để sản xuất các đồ vật nhỏ.
Nĩa, dao, và đồ trang sức.
Không ai từng dùng sắt để xây dựng
các công trình lớn.
Cho tới tận lúc đó.
Ông ấy nhìn vào tương lai.
Ông ấy nhìn qua sông Mississippi và ông ấy nhìn thấy cây cầu.
Và ông ấy có thể nhìn thấy tương lai.
Và sẵn sàng có đủ tự tin
vào tầm nhìn của mình để đặt mọi thứ vào trong đó,
và ông ấy sẵn sàng thuyết phục người khác
và ông ấy biết tương lai sẽ ra sao.
Trong tường hợp hoàn thành cây cầu,
Carnege cần tìm cách sản xuất
hàng loạt thép.
Ông ấy dành rất nhiều thời gian để đi lại.
Ông ấy đi tới các nhà máy,
ông ấy tới gặp các nhà hóa học, để tìm hiểu.
Làm cách nào tạo ra thép?
Nhà phát minh người Anh, Henry Bessemer,
đã tạo ra thiết bị rút ngắn thời gian
sản xuất đường ray đơn bằng thép từ 2 tuần xuống 15 phút.
Carnegie hiểu rằng giá thị của công nghệ mới...
...Và bắt đầu thích ứng nó.
Mỗi doanh nhân có một nét riêng,
có một tài năng riêng biệt,
một sản phẩm riêng biệt, khả năng riêng biệt.
Và mánh là đi tìm nó,
và sau khi tìm thấy nó thì dùng nó làm vốn.
Với thép trong tay,
Carnegie có khả năng bắt đầu xây dựng.
Ở tuổi 33, Andrew Carnegie đã sẵn sàng
nhận ra những điều không thể...
...Xây dựng cây cầu lớn đầu tiên
bắc qua sông Mississippi.
Kết nối nước Mỹ.
Nhưng quyết định sử dụng thép của Carnegie đã cho thấy sự tốn kém.
Ông ta sẵn sàng sau 2 năm lập kế hoạch.
No comments yet. Be the first to leave one.