Die ersten 200 Zeilen.
Xem nào...
- Anh thích các nhân vật... - Nhưng?
- Đây là một câu chuyện tuyệt với. - Và?
Và phần...
- Phần đối thoại khá tuyệt. - Paul.
Em chắc là đã bỏ hết tâm huyết vào đây chứ?
Ôi trời.
Xem này, đừng hiểu sai ý của anh chứ. Anh cho rằng nó thực sự rất có tiềm năng.
- Anh có đọc qua xíu nào không vậy? - Dĩ nhiên là đọc rồi chứ, Anna. Bình tĩnh đi nào.
Em đang bình tĩnh đây, nhưng đây là lần thứ 3 anh yêu cầu viết lại bản thảo rồi.
Ý em là làm sao mà em kịp thời hạn được, hả Paul?
Hãy xem lại bản thảo đi.
- Anh chắc em có thể sửa lại dễ thôi. - Phải rồi, lần trước anh cũng nói thế.
Sao không để cho đài truyền hình quyết định xem họ thích nó hay không?
Bởi em chỉ có một cơ hội này thôi.
Nghe này Anna.
Anh là quản lý của em.
Anh không muốn chọc tức em,
nhưng có vẻ như các bài blog của em không phải là nơi mọi người có thể thưởng thức các bức ảnh
khi họ đã chán ngấy đọc các con chữ.
Và điều đó gây chú ý với anh à?
Anh chỉ không muốn em trở thành một nhà văn lụi tàn
trước khi ai đó có thể đọc được tác phẩm của em. Anh đã trao cho em cơ hội này, hãy cố mà nắm bắt.
Tôi đã từng trải qua những giấc ngủ mà toàn thân cứng đờ
khi tôi còn bé.
Giống như thần thức của tôi vẫn chưa ngủ vậy.
Tôi có thể nhìn thấy và cảm nhận, nhưng không thể cử động được.
Thật khủng khiếp.
Anh đây.
Em tưởng anh biết là em không thích hoa chứ.
Ừ, nhưng mà vẫn được tính là anh đã cố gắng chứ nhỉ?
Anh có khái niệm về giờ giấc không vậy?
Đâu khi nào là quá trễ cho một lời xin lỗi, phải không?
Anh chỉ muốn xin lỗi chuyện hồi chiều.
Anh nghĩ anh đã quá cộc cằn với em.
Anh chỉ không muốn em bỏ lỡ cơ hội này thôi.
Em không uống, cảm ơn!
Thật à?
Em đâu phải người có thể từ chối một ly rượu chứ.
Còn tùy vào không khí nữa.
Em còn giận à?
- Em nghĩ là anh đến để xin lỗi. - Đúng vậy, nhưng...
Vậy thì đừng nói nữa, lên giường nhanh chứ em buồn ngủ bây giờ.
À, anh định nói với em là...
Anh đã xoay được cho em thêm tí thời gian.
Họ đã đồng ý gia hạn thời gian nộp tác phẩm rồi.
Nên anh nghỉ mình nên đi đâu đó vài ngày khỏi cái thành phố này.
Em biết đấy, để thư giãn chút ít.
Tận hưởng những giấc ngủ ngon.
Tạm quên đi mấy vụ bản thảo.
Coi như đi xả nhiệt ấy mà.
Chuyến đi sẽ truyền cảm hứng nữa.
Em còn nhớ anh từng nói anh có một căn nhà ở Joshua Tree(vùng sa mạc tây nam Hoa Kỳ) chứ?
Xung quanh tôi hoàn toàn đổ nát, đầy rẫy xác người
dọc theo con đường và nhà cửa đổ sụp.
Và tôi đâu còn việc nào tốt hơn để làm ngoài việc đi xuống cầu thang
và đến tiệm đồ lót cùng với Prince
vào ngày Black Friday(ngày vàng mua sắm ở Mỹ), tại ngày hội mua sắm ở Wal-Mart.
Vâng
Em đang ghi lại những giấc mơ của mình.
Một kí ức tốt hơn về những giấc mơ có lẽ sẽ giúp em tránh gặp ác mộng.
Ồ!
Bác sĩ trị liệu sẽ phát tài nhờ em đấy.
Em tìm thấy vãi miếng bánh mì nướng trong tủ đồ ăn, hy vọng là chúng còn ăn được.
- Ôi, nơi này mới tuyệt diệu làm sao. - Ừ.
Sao trước đây anh không đưa em đến?
Do anh cho thuê nó cách đây 1 năm rưỡi.
Em có nghĩ ở đây em sẽ thấy thoải mái không?
Em không biết nữa, còn tùy vào anh.
Anh sẽ cố hết sức.
Ối, mẹ nó!
Khỉ thật.
Bắt được mày rồi nhé, đồ khỉ.
Thôi nào, cún con.
Anh để riêng em chỉ 5 phút và em làm tanh bành nhà bếp rồi sao.
Em mới sửa cái lược rác.
Ừ, em sẽ không muốn chạm vao đó đâu. Một cái bẫy chết người đấy.
- Có chuyện gì sao? - Không có gì.
Nghe này, anh vừa mới nhận một cuộc gọi từ văn phòng.
Anh bị kêu về à?
Ừ, cách đây khoảng một dặm dưới sườn đồi, có một vài quán ba ở đó.
Dù sao thì, họ đã gọi và yêu cầu anh tổ chức
một cuộc gặp khẩn với một khách hàng.
Hình như anh là người duy nhất có thể... có thể thỏa thuận được với anh ta, nên...
Thì cứ nói với họ là anh đang có việc với một khách hàng rồi.
Anna, anh...
Vậy chúng ta phải về sao?
Khi nào?
Có lẽ là bây giờ.
Xem này, anh thực xin lỗi. Anh sẽ không làm thế này nếu đây không phải trường hợp khẩn.
Anh đã cố thuyết phục anh ta nhưng anh ta không chịu. Vậy nên không...
Không sao, ổn mà. Em hiểu.
Thôi nào em yêu.
Thôi nào. Anh sẽ bồi thường mà.
Chúng ta sẽ trở lại đây trong vài hôm nữa nếu em thích.
Vậy nếu tình hình là như thế, anh để em ở lại đây đi.
Nhưng anh phải lấy xe đi. Và em phải ở đây một mình sao.
Vâng, không sao cả. Ý em là, không phải chúng ta đã mua thực phẩm đủ cho cả tuần sao?
Đúng vậy, nhưng...
Và có thể khi ở một mình, em có thể hoàn thành thêm tác phẩm của mình.
Em đâu còn bé đâu Paul.
Được rồi.
Anh sẽ làm một danh sách một số thứ em cần biết về ngôi nhà
và để chú cún này ở lại bảo vệ em.
Bảo vệ khỏi cái gì chứ?
Em sẽ không biết đâu.
- Không, nó là một người bạn tốt đấy. - Được thôi, tại sao không chứ.
Giờ chỉ còn tao với mày thôi, Bóng à.
Và cả cái laptop nữa.
Ổn thôi, khỉ thật.
Chào anh bạn.
Đi bộ chút nhỉ? Được chứ?
Được rồi, đi thôi.
Sao thế anh bạn?
Đi nào, Bóng.
Bóng, nhanh lên!
Nhanh lên Bóng!
- Này! - Ơ!
Tôi xin lỗi.
- Cô đang làm gì ở đây thế? - Tôi chỉ đi bộ thôi.
Cô ra ngoài để đi bộ à?
Xem nào, ông là kiểm lâm à.
Không, tôi không phải kiểm lâm, đây là nhà tôi. Tôi sống ở đây.
Tôi ở bên kia kìa.
Cô sống ở cái nhà kiếng ấy à?
Vâng.
Có gì không ổn sao?
Không, không có gì cả.
Chỉ là, tôi từng làm việc cho chủ nhân căn nhà ấy.
Paul hả?
Cố bảo tên cô là gì?
Anna. Vậy giờ chúng ta là hàng xóm ha.
Ừ.
Được rồi, rất vui được gặp ông.
Đi nào Bóng. Đi nào.
Bóng, nhanh lên.
Ôi, được rồi!
Tôi là Paul Wagner. Hiện tôi không thể nghe máy.
Xin hãy để lại lời nhắn...
Công ty Ford And Willis xin nghe.
- Bạn muốn nối máy tới ai? - Paul Wagner.
Ông Wagner hiện đang bận họp. Bạn có muốn để lại lời nhắn?
Không, Emily, là tôi Anna đây. Đây là việc khẩn cấp. Cô có thể gọi anh ấy đến nghe máy ngay được không?
Chào cô Parker. Xin thứ lỗi là ông Wagner không thể nghe máy ngay lúc này được.
Không, Emily! Cô không hiểu đâu. Đây là trường hợp rất khẩn!
Tôi cần cô gọi anh ấy nghe máy ngay lập tức!
Nếu không tôi sẽ gọi lại liên tục đấy.
- Làm ơn giữ máy trong giây lát. - Cảm ơn.
- Anna. - Ơn chúa.
Có chuyện gì vậy?
Căn nhà...nó không hề an toàn, Paul.
Em nói căn nhà không an toàn là sao? Ai đó đã đột nhập vào à?
Không, em...em không biết nữa, được chứ? Có ai đó đang ở trong này.
- Em đã gọi cảnh sát chưa? - Chưa, em...em muốn gọi cho anh trước.
Khi nào anh trở lại?
Anh không...anh chưa biết nữa.
Anh có một cuộc họp vào ngày mai nên sẽ mất một khoảng thời gian. Mọi việc ổn cả chứ?
Không, không ổn tí nào cả Paul. Anh hiểu không? Em đang tê cứng cả người đây
và giờ em đang đứng ở trên một ngọn núi, giữa nơi vô định đây.
Được rồi, bình tĩnh đi. Nói rõ xem đã xảy ra chuyện gì.
Em không biết nữa, nhưng điện cúp rồi, và sáng nay lúc em thức dậy,
có...có đầy mấy con số gì đó viết chằng chịt lên cửa kính.
Em chắc không phải là mơ chứ?
Không, Paul, làm ơn đi! Anh không hiểu đâu.
Lần này hoàn toàn khác! Khi anh tới em sẽ cho anh thấy.
Nghe này Anna, anh sẽ phải chạy thâu đêm để tới đó.
Nếu em gọi cảnh sát có phải nhanh hơn không.
Không, em không cần cảnh sát. Anh hiểu ý em chứ? Nơi này đang khiến em phát rồ đây!
Em muốn rời khỏi đây!
Được rồi. Được rồi, bình tĩnh đi em.
Anh sẽ kêu họ ép lịch lại. Anh sẽ đến sớm nhất có thể.
Em cứ ở yên trong nhà, sẽ ổn cả thôi, được chứ?
Được!
Khỉ thật.
Tuyệt ghê chưa.
Khỉ thật!
Khỉ thật!
Ối.
Cậu bé ngoan.
Ừ. Cậu bé ngoan.
Cô may mắn là có chú chó này đấy.
Tại nó cứ sủa dai nhách hồi hôm nên tôi phải chạy qua xem thế nào.
Đầu cô sao rồi! Chắc đau buốt phải không?
Sao ông vào đây được?
Ờ, là nhờ chìa khóa của cô.
Đưa cho tôi.
- Đưa chìa khóa cho tôi. - Bình tĩnh nào!
Ê, cô định làm gì với cái đó hả?
Thề có Chúa, nếu ông không đưa chùm chìa khóa cho tôi,
tôi sẽ tẩn ông nhừ đấy.
Được rồi. Được rồi.
Cầm chìa khóa của cô này. Không có ai đe dọa cô cả.
Mẹ kiếp! Là ông...ông đã đánh ngất tôi và kéo tôi vào đây để...
- Để làm gì hả? - Tôi không biết.
Tôi thấy cô chạy lòng vòng vào tối qua.
Nhìn thấy tôi, cô chạy vấp vào hòn đá, rồi đập đầu vào đó.
Mấy cái thứ trên tường là do ông vẽ phải không?
Cô đang nói cái quái gì vậy?
Ông có hiểu gì về mấy cái này không?
Ra đây.
No comments yet. Be the first to leave one.