Die ersten 200 Zeilen.
Cuối thời Tùy,
Triều đình mục nát, dân chúng lầm than, oán thán ngút trời.
Khắp nơi lần lượt dựng cờ khởi nghĩa.
Từ chốn thảo dã xuất hiện một kẻ hành sự ngông cuồng,
thông kim bác cổ, tài hoa dị biệt.
Thủ lĩnh Hoa Nhan Đoàn - Tri Thế Lang,
quyết chí lật đổ nhà Đại Tùy.
Hoàng Môn Thị Lang Bùi Thế Củ phụng mệnh phủ Tây Vực,
truy nã Tri Thế Lang.
Kẻ nào bao che, tru di cửu tộc.
Ngũ đại gia tộc Tây Vực đứng đầu là Mạc gia tập và Y thị,
cùng với tiêu nhân, du hiệp, binh lính Đột Quyết...
nhiều thế lực mang những toan tính riêng.
Nguy cơ như ngàn cân treo sợi tóc.
Chó sủa trong hẻm sâu.
Gà gáy trên cành dâu.
Sân nhà không bụi bặm.
Phòng trống dư thảnh thơi.
"Thợ săn tiền thưởng - Đao Mã & Tiểu Thất."
Giam lâu...
Trong gì cơ?
Phàn lung.
Là lồng chim.
"Giam lâu trong lồng chật,
Nay được sổ lồng bay."
Nhắm mắt lại.
"Thôn Xích Sa."
Lấy thêm vò rượu.
Ăn thịt đi bác.
Ta là Đao Mã.
Nhớ cũng được, không nhớ cũng chẳng sao.
Dù sao danh tiếng chả mài ra ăn được.
Trước kia ngươi giết ai, gây ra tội gì,
không quan trọng.
Quan trọng là,
cái đầu của ngươi đáng giá 800 đồng.
"Trứng Ngỗng - Trên Bảng Lôi Công."
Chỉ cần ngươi chịu chi gấp ba,
ta sẽ coi như chưa từng thấy ngươi.
Giết nó!
Rút vũ khí!
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Sáu.
Tám.
Sao đếm 6 xong lại nhảy lên 8?
Số 7 là ta, Đao Mã đây!
- Á đù, tao gục rồi! - Mẹ kiếp!
Món hời béo bở theo dõi suốt hai tháng trời
lại bị hắn nẫng tay trên!
Mời khách quan sang bên này.
Này, nho khô đây.
Vị đại hiệp đó là cha em à?
Thế sao em dám gọi thẳng tên?
Còn nữa không?
Em trả lời trước đã.
Ăn xong rồi nói sau.
Tiền thưởng: 8.000 đồng.
Thấy gã này bao giờ chưa?
Chưa.
Nếu thấy thì báo ta.
Tiền thưởng đủ cho ngươi ăn hai năm.
Mai ta sẽ thắp nhang cầu Quan Thế Âm Bồ Tát
phù hộ cho cái xác này
tự lết đến quán của ta.
Lâm Đội Chính!
Chào Lâm Đội Chính, ngọn gió nào đưa ngài tới đây?
Ngài xem,
tôi vừa gom được một khoản thuế,
đang định mang đến nộp cho ngài ngay.
Ai ngờ ngài lại đích thân tới?
Khuya nay tính sổ.
Ôi cái lưng tôi...
Đồ vô dụng.
Sao ta lại đẻ ra đứa như mày nhỉ?
A Lai, đừng hỗn với cha.
Xin mời chủ nhân thanh đao này đến tệ xá.
"Phủ Trường Quý Nhân."
Năm Nhân Thọ nguyên niên chinh phạt Đột Quyết,
ta lập được quân công.
Tiên đế ban cho thanh Đao Phá Giáp Túc Thiết này.
Ta đã khổ công tìm kiếm nhiều năm,
mới thấy được vỏ đao nguyên bản.
Đích thân khảm lên đó viên lưu ly thạch này.
Bảo đao nằm trong tay bậc hào kiệt đương thời,
chẳng phải là một thú vui sao?
Tặng ta sao?
Đao tốt đấy.
Nhưng đồ để giết người
cần gì phải làm hoa mỹ thế này?
Có đổi thành vàng được không?
Ta có ba mươi ba đội điêu linh,
kỵ xạ vô địch khắp đại mạc.
Điểm yếu duy nhất là cận chiến,
đang thiếu một vị tổng giáo đầu tinh thông đao thương.
Với tài năng của cậu,
cớ sao không chịu ở lại?
Bỏ nghề tiêu nhân, chuyển sang làm quan?
Thời trẻ từng ăn cơm quan lộc vài năm,
bao nhiêu trò dơ bẩn đều chứng kiến cả rồi.
Giờ mà ăn lại chắc nuốt không trôi.
Lẽ nào người từng oai chấn thiên hạ, Tả Tiêu Kỵ Vệ
nay lại sa cơ đến mức vì 800 đồng tiền lẻ
mà phải liều mạng với người ta sao, Đao Mã?
Ông biết ta?
Lúc hộ tiêu, săn bắt,
cậu là tiêu nhân.
Nhưng khi lãng bạt chân trời,
cậu cũng chỉ là một tên thảo khấu.
Như ta vậy.
Cầm trịch trấn Xích Sa này hơn ba mươi năm,
giặc coi ta là quan,
quan lại coi ta là giặc.
Kẻ ngu muội ngoài kia quá nhiều,
chỉ có người thông minh
mới biết ẩn mình như rồng ngọa, nuốt lấy thời cơ.
Mặc kệ phong vân biến hóa,
chúng ta đã đứng ở thế bất bại rồi.
Những đạo lý này,
sau này chỉ có ta và cậu là thấu hiểu.
Ta già rồi.
Cái trấn Xích Sa mà Ngọc Hoàng cũng chẳng quản nổi này,
sau này đều là của cậu.
Cậu sẽ có được thứ mà mình hằng theo đuổi.
Ta đang theo đuổi điều gì cơ?
Hết thời hạn!
Do không nộp đủ thuế,
Phong Lai Khách Sạn
sẽ bị tịch thu vào ngày mai.
Lâm Đội Chính!
Không được đâu, Lâm Đội Chính!
Xin ngài, cho tôi gặp Trường Quý Nhân!
Xin ngài hãy tha cho chúng tôi!
Lũ ác bá, trời tru đất diệt!
A Lai!
Lâm Đội Chính, xin ngài!
Xin ngài!
Buông tao ra!
Sao bác không làm gì cả?
Đừng để lộ diện.
Nằm xuống ngủ đi.
Nằm xuống.
Buông tao ra!
Thu giam cả nhà!
Đàn ông đày lên Du Cốc xây Vạn Lý Trường Thành!
Đừng mà!
Đàn bà bán đến Yên Chi Sơn
làm doanh kỹ!
Song...
Song Đầu Xà?
"Song Đầu Xà."
Tụi mày đánh tao,
chửi tao, sỉ nhục tao thế nào cũng được.
Nhưng tuyệt đối không được đụng đến người nhà tao!
Lên!
Cha!
Cha!
Phu quân!
Cha!
Cha!
Không ngờ trấn Xích Sa của ta
tàng long ngọa hổ,
lại có nhiều cao thủ đến vậy.
Chốn thị phi, không nên nán lại lâu.
Tiểu Thất, đi thôi.
Ca ca A Lai để lại cho con.
Cha!
Trường Quý Nhân!
Trường Quý Nhân!
Cha!
Cha!
Phu quân!
Cha!
Món hời có mấy ngàn đồng,
mà Trường Quý Nhân cũng định nẫng tay trên sao?
Đại hiệp!
Đại hiệp, cứu cha con với!
Đại hiệp!
Đâu ra hiệp khách ở đây?
Ta chỉ là một tiêu nhân.
Đến đây chính là để lấy mạng cha con.
Ông không tin.
Kẻ từng mang danh Tả Tiêu Kỵ Vệ
sao có thể hồ đồ đến mức này?
Năm xưa Hữu Tiêu Kỵ Vệ cũng nói y như vậy.
So với cái nhà kho đầy châu báu của ông,
ta thà tin mớ đồng nát này của ta còn hơn.
Thật đáng tiếc.
Lại thêm một kẻ ngu muội.
Cùng sát phạt phá vòng vây.
Cái đầu 8.000 đồng của lão Song Đầu Xà này
là của ngươi rồi.
Thế thì ngươi phải sống sót đã.
Đầu người chết
chỉ đáng giá có 2.800 đồng thôi.
Hắn nhanh quá.
Ngươi không phải là Song Đầu Xà sao?
No comments yet. Be the first to leave one.