Die ersten 194 Zeilen.
Mang đến cả rồi đúng không?
Cô Chân Lệ,
bắt đầu được rồi.
Tôi và Long Kình tranh nhau nhiều năm như thế,
hiện giờ
cuối cùng họ cũng đoàn tụ rồi.
Chuyện tôi hứa,
nói được
làm được.
Một trăm sáu mươi đồng.
Đắt thế.
Đây.
Cậu nhìn bụng Văn Quân đi,
không cồng kềnh chút nào,
chắc chắn là con trai.
cậu có phúc quá.
Ông tìm ai?
Chắc chắn cậu là con trai tôi.
Điên khùng.
Trước kia tôi sống ở đây.
Ông làm gì thế?
- Này, ông là ai? - Cậu chính là con trai tôi.
Ông nhận nhầm người rồi.
Có phải cậu sống cùng mẹ không?
Tôi vừa dọn đến đây.
Tôi có thể vào trong xem không?
Xem cái gì?
Xem qua một chút.
Được, ông xem đi.
Xin lỗi.
Không sao, cứ xem tự nhiên.
Ông muốn làm gì?
Làm gì thế?
Không biết.
Xin chào, giao hàng đây.
Các người có nhầm không?
Ở đây không có người này
mà ngày nào cũng giao đến.
Người gửi hàng nói người đó sẽ tới lấy.
Người nhận là Tiêu Kiếm Phong.
Tôi đã nói là không có người này.
Nào chú, uống ly nước đi.
- Thứ này dùng thế nào? - Chú nói cái này à?
Tôi xem nào.
Mẫu mới nhất, còn chống nước nữa,
cũng lắp sim rồi.
Có tin nhắn, chú xem đi.
Cái này của người bạn chú muốn tìm tặng cho đúng không?
Cái này của người bạn chú muốn tìm tặng cho đúng không?
Thú vị thật.
Cái này dùng thế nào?
Đơn giản lắm.
Đây, tôi dạy chú.
[Tố chất của ông đã qua xét duyệt, mời ông tham gia phỏng vấn] [Công ty công nghệ Đông Nam Á tuyển dụng cố vấn an ninh cấp cao]
[Công ty sẽ đặt vé máy bay và khách sạn cho ông.]
Làm thế nào mà cô tìm được tôi?
[Chúng tôi biết ông có thể rút lui an toàn ở Thái Lan,]
Tôi không muốn rời khỏi Hồng Kông.
Tăng đại ca.
Người anh em.
Không ngờ
đời này tôi còn có thể nhìn thấy anh.
Anh biết Văn Quân ở đâu không?
Trước kia anh khăng khăng vứt bỏ người ta,
ai mà còn chờ anh?
Tôi muốn gặp cô ấy và con trai.
Rời khỏi Hồng Kông rồi.
Không phải tìm nữa, vô ích thôi.
Tôi vừa ra tù,
muốn tìm một chỗ đặt chân.
Hiện giờ kinh tế không tốt,
tôi còn chẳng cần người trẻ tuổi,
cần ông già như anh làm gì?
Anh xem,
xe thời nay bên trong toàn là dây,
anh biết sửa không?
Làm hỏng
thì chúng ta không đền nổi đâu.
Ngôi miếu đổ này của tôi
Ngôi miếu đổ này của tôi
không chứa được vị Phật như anh.
Anh đấy,
nên đi làm vệ sĩ cho người giàu đi.
[Tố chất của ông đã qua xét duyệt, mời ông tham gia phỏng vấn] [Công ty công nghệ Đông Nam Á tuyển dụng cố vấn an ninh cấp cao]
Anh xem, đây là đâu?
Số của Đông Nam Á.
Đây là Văn Quân.
Ai gửi đến vậy?
Mau, mau, mau.
Làm gì thế?
Anh tự nghe đi.
A lô.
[Ông Tiêu Kiếm Phong, cuối cùng ông đã đến.]
Người phụ nữ vừa nói chuyện đâu?
Ông Tiêu Kiếm Phong,
nơi này tuyệt đối an toàn.
Giọng nữ
sẽ không doạ anh đến mức không dám đến.
Mời ngồi.
Anh luôn lừa tôi.
Tôi không lừa anh.
Chỗ tôi là công ty công nghệ kỹ thuật số duy nhất ở đây.
Tôi muốn tìm một cố vấn an ninh.
Sao anh lại có ảnh của vợ tôi?
Bây giờ dùng cái này
thì cái gì cũng tìm được.
Thời đại kỹ thuật số mà.
Anh ngồi tù 25 năm,
có lẽ anh không hiểu.
Trong tù cũng có máy tính.
Máy tính trong tù,
tôi cũng có thể nhìn thấy.
Tiền đâu?
Một khoản giao dịch,
sau khi xong chuyện lại trả thêm 10.000.
Không cần đến một tháng,
sẽ hoàn thành nhanh thôi.
Tôi có thể tìm ra Trần Văn Quân.
Chỉ dựa vào cái máy tính cũ kỹ đó sao?
Tôi có thể tìm ra anh
thì cũng có thể tìm ra Trần Văn Quân.
Anh muốn tôi làm gì?
Jamie
bắt cóc con gái tôi.
Jamie.
Tên nằm vùng là anh?
Ừ.
Đại ca bí mật buôn ma tuý,
anh bị qua mặt rồi.
Tôi chỉ phụ trách an toàn của anh ta,
những việc khác tôi không lo được.
Anh Tiêu,
anh tha cho tôi đi.
Muốn bao nhiêu tiền,
tôi đều có thể cho anh.
Một cảnh sát như anh
thì có được bao nhiêu tiền?
Nhiều hơn anh tưởng.
Anh Tiêu,
anh ra giá đi.
Anh ta là cấp dưới cũ của anh,
anh còn ấn tượng không?
Sao anh lại biết những chuyện này?
Con người làm việc
thì sẽ để lại dấu vết.
Chỉ cần tôi muốn,
máy tính này có thể tìm ra.
Vợ và con tôi ở đâu?
Cần một chút thời gian.
Nhưng
anh cứu con gái tôi trước.
Tại sao Jamie lại bắt nó?
Đó là
chuyện của một tuần trước.
Xem cái này giúp tôi.
Máy tôi không phân biệt được,
hay cậu để đồng hồ lại đây vài hôm,
tôi tìm ra rồi cho cậu biết.
Bọn họ muốn tôi đem chiếc đồng hồ này
đi chuộc Viên Viên.
Tôi nói với họ
là Canh Tử lấy đồng hồ về rồi.
Chiếc đồng hồ này có gì đặc biệt sao?
Trên mặt đồng hồ
có một dãy số liên tiếp,
chắc là cần phải giải mã.
Sau đó Canh Tử đến
vội vàng lấy đồng hồ về.
Sao anh không báo cảnh sát?
Họ nói
chỉ có tôi từng thấy chiếc đồng hồ đó,
không có chứng cứ,
nói gì cũng không tin đồng hồ bị lấy đi.
Nếu tôi báo cảnh sát thì sẽ giết con tin.
Tôi tra ra được
ông chủ đứng sau đám người này chính là Jamie.
Jamie là cấp dưới cũ của anh.
Anh Tiêu,
anh vừa rời khỏi nhà tù Thái
về Hồng Kông,
tôi trắc trở lắm mới tìm được anh.
Tôi...
Tôi...
Tôi hết cách thật rồi.
Anh Tiêu, tôi chỉ trông mong vào anh.
Trông hết vào anh đấy anh Tiêu.
Tôi là một người có tiền án,
anh tin tôi sao?
Chẳng phải anh đang tìm người nhà à?
Chắc chắn anh hiểu tâm trạng của tôi.
Anh Tiêu, làm ơn.
Tôi tin anh.
Không tìm được đồng hồ
thì chuyện này không xong đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.