Die ersten 200 Zeilen.
Năm 1988,
mức độ Tội phạm ở Mỹ tăng 400%.
Thành phố New York từng một thời tuyệt vời trở thành một nhà tù có an ninh tối đa...
cho toàn thể đất nước.
Một tường rào cao 50 bộ được dựng lên dọc theo bờ biển New Jersey,
bắc ngang Sông Harlem và đi xuống dọc theo bờ biển Brooklyn.
Bức tường đó đã hoàn toàn bao phủ Đảo Manhattan.
Mọi cầu và thủy lộ đều được gài mìn.
Lực lượng Cảnh sát Mỹ, như một đạo quân, được đóng xung quanh đảo.
Không có quân canh bên trong trại tù,
chỉ toàn tù nhân và những thế giới mà họ tạo ra.
Các quy luật thì đơn giản.
Một khi bạn vào, bạn đừng đi ra.
Đây là Gotham 4, vịnh phía bắc, trạm 17.
Tôi có một vụ vượt ngục đang diễn ra, vật ở trong vịnh giữa đang di chuyển về phía tường.
"NEW YORK TRẠI TÙ CÓ AN NINH TỐI ĐA ĐẢO MANHATTAN"
Các anh có 10 giây. Quay lại. Bắt đầu quay về đảo.
Gotham 4, xác nhận vụ giết.
Vòng quanh căn cứ, hết.
An ninh, đây là Rehme, chúng tôi có xác nhận từ Gotham 4.
Chúng tôi có một vụ giết tại cảng giữa phía nam của Battery. Hai dưới nước chết.
Hai được xác nhận.
Rất tốt.
Không lưu, đây là Rehme.
Chú ý, các anh đang tiến vào vùng cất cánh.
Không được nói chuyện, không được hút thuốc. Theo lằn màu cam đến khu vực tiến hành.
Lịch trình xuất phát đến trại tù là hai giờ.
Các anh bây giờ được chọn lựa để chấm dứt và được thiêu tại chỗ.
Nếu anh quyết định chọn lựa này, hãy thông báo với vị hạ sĩ trong khu vực tiến hành của anh.
Đứng yên đó.
Chúng ta có một phản lực cơ nhỏ bị trục trặc trên khu vực dành riêng cho không lưu.
- Ở chỗ nào vậy? - Bảy dặm bên ngoài và đang đến gần.
Đã hụ còi báo động trong 20 phút qua.
Chúng ta vẫn chưa có thể liên lạc được với anh ta.
Đã có một lần phát tín hiệu cách đây 10 phút.
Anh ta được nhận diện như là David 14, và đột nhiên anh ta bị cắt sóng.
David 14, đã nhận.
David 14, tôi gọi cấp cứu không.
Squawk 7700, liên lạc tần số 121.5.
Vẫn không có trả lời.
Bayonne, tôi có một vụ cứu nguy trong không phận giới hạn.
New York, tôi liên lạc được anh ta.
- Anh ta là ai vậy? - Tôi không biết.
Anh có mã số không?
Không có David 14 trong máy tính.
- Không có trong danh sách à? - Mã số không được ghi danh.
Chúng tôi đã điện đến Washington. Vẫn đang chờ hồi đáp.
Tôi nghĩ tôi có anh ta rồi, thưa ông.
Quá trễ rồi, đồ tồi.
Mọi loại vũ khí và sự dối trá kiểu đế quốc các người giờ không thể cứu ông ta.
Chúng tôi đang rơi. Chúng tôi sắp đụng đất!
David 14, nhận ra.
Mã số đang vào, thưa ông.
"NHẬN DIỆN PHI CƠ. Mã Số: David 14 Giải Mã: Chiếc Airforce One."
Nói điều này với những nhân công khi họ hỏi lãnh tụ của anh đi đâu.
Chúng tôi, những chiến sĩ thuộc Mặt trận Giải phóng Quốc gia Mỹ,
nhân danh các công nhân
và mọi thành phần bị áp bức trong cái đế quốc này
đã đánh một đòn chí tử vào cái nhà nước cảnh sát kỳ thị chủng tộc này.
Còn thí dụ cách mạng nào tốt hơn là để tổng thống của họ táng mạng
trong ngục tối bất nhân của cái trại tù đế quốc của chính y chứ?
Những tên sếp của bọn kỳ thị chủng tộc
Mở khóa buồng bảo vệ đi.
- Nó đã bị bắt ốc vào cửa rồi. - Anh không thể bắn vỡ ổ khóa à?
Không, thưa ông, buồng đó được tạo áp.
Thế còn mở cửa ra từ chỗ bản lề thì sao?
Không, thưa ông.
Cho tôi đến cái buồng đó đi.
Thưa ông, đây là dụng cụ định vị để theo dấu ông nếu ông bị tách rời khỏi buồng.
Tôi kích hoạt nó bây giờ.
Xin Chúa cứu tôi và canh chừng tất cả các anh.
Giả lập bằng máy tính. Theo dấu chiếc Air Force One.
Phi cơ đang rơi!
Đó là buồng thoát an toàn.
Bốn mươi độ.
50 yard từ chỗ rớt.
Tôi đi vào.
1-W-Larry.
Bên trên Battery.
Chúng tôi đang đi xuống.
Chỗ rớt ngay phía trước.
Anh mà đụng đến tôi, ông ta chết.
Nếu anh không bay lên trong 30 giây, ông ta chết.
Anh quay trở lại, ông ta chết.
20 giây.
Tôi sẵn sàng để thương thuyết.
19, 18...
- Anh muốn gì đây? - 17...
16...
Mình đi. Mình đi!
Vâng. Ông ấy ở ngay đây, thưa Ông Phó Tổng thống.
Đây là Bob Hauk.
Chúng tôi không thể. Nếu chúng tôi bay vào bằng trực thăng, họ sẽ giết ông ấy.
Chúng ta may mắn nếu ông ấy còn chưa chết.
Họ vẫn chưa muốn gì cả.
Đến khi họ biết họ muốn gì, chừng đó quá trễ rồi.
Bảo ông ta rằng chúng ta phải đi theo kế hoạch của ông. Ngay đi.
Chúng tôi không thể chờ đến ngày mai. Nếu chúng ta phải vào và chiếm cái đảo đó,
đó là biện pháp cuối cùng. Là 8:45.
Tôi muốn sự cho phép để thử một cuộc giải cứu.
Cám ơn ông.
- Được rồi. - Hắn là người nguy hiểm đấy, thưa ông.
Tôi biết. Tôi sẽ không sao đâu.
Tôi không phải một tên khờ đâu, Plissken.
Gọi tôi là Snake.
"S.D. Plissken.
người Mỹ. Trung úy, Lực lượng Đặc biệt, đơn vị Black Light.
Hai mề đay Purple Hearts, vì đã bị thương ở Leningrad và Siberia.
Thanh niên trẻ nhất được Tổng thống khen ngợi.
Anh đã đánh cướp kho Dự trữ Liên bang.
Chung thân khổ sai, Trại tù tối mật New York."
Tôi sẵn sàng đá đít anh ra bên ngoài, người anh hùng chiến tranh ạ.
- Ông là ai chứ? - Hauk.
Cảnh sát cao cấp.
Bob Hauk.
Lực lượng Đặc biệt đơn vị Texas Thunder.
Chúng tôi cũng đã nghe nói về anh, Plissken.
Tại sao chúng ta lại đang nói chuyện vậy?
Tôi có một trao đổi cho anh.
Anh sẽ nhận được toàn xá cho mọi hành động tội phạm
anh đã làm trong nước Mỹ.
Đã có một tai nạn.
Khoảng một giờ trước đây, một phản lực cơ nhỏ đã rơi xuống trong TP New York.
Tổng thống có trên phi cơ đó.
Tổng thống của cái gì?
Cái đó không phải chuyện chơi đâu, Plissken.
Anh đi vào, tìm Tổng thống, đưa ông ta ra trong 24 giờ, và anh sẽ là một người tự do.
- Hai mươi bốn giờ à? - Tôi đang tạo cơ hội cho anh đấy.
- Nhảm nhí. - Thẳng tắp. Cứ như tôi vừa nói đấy.
- Tôi sẽ nghĩ lại về chuyện đó. - Không có thời giờ. Cho tôi một câu trả lời đi.
Tìm một tổng thống mới.
Chúng tôi vẫn còn đang trong chiến tranh, Plissken. Chúng tôi cần ông ta sống sót.
Tôi chẳng cần biết gì về cuộc chiến của ông hay tổng thống của ông.
- Đó có phải là câu trả lời của anh không? - Tôi đang nghĩ về cái đó.
Nghĩ cho kỹ đi.
- Tại sao lại là tôi? - Anh đã bay thám thính cơ Gullfire trên bầu trời Leningrad.
- Anh biết cách để yên lặng mà vào. - Anh là tất cả những gì tôi có.
Tôi đoán tôi đi vào, cách này hay cách khác.
Không có nghĩa là "trò chơi" đối với tôi. Cho tôi giấy tờ đi.
- Khi anh đi ra. - Trước lúc đó.
Tôi đã bảo anh tôi không phải tên khờ mà, Plissken.
Gọi tôi Snake đi.
Một số bọn họ có xe.
Họ lấy các thứ xe bỏ đi, biến chúng thành máy hơi nước.
Chúng tôi nghĩ họ còn có thể có nguồn khí trong đó.
Và năng lượng. Các nhà xanh, các máy điện tự chế, một số vùng có cả đèn xanh đèn đỏ.
Cái bọn "điên" này, họ sống trong các đường xe điện ngầm.
Hoàn toàn kiểm soát hệ thống "ngầm". Họ là bọn chuyên môn tấn công vào yếu điểm của người khác.
Máy dò. Gửi một tín hiệu vô tuyến ra trong 15 phút.
Nếu anh bấm nó, chúng tôi có thể theo dấu anh trên radar. Giống như Leningrad vậy.
Nhưng họ cho thêm vào một cái. Một cái bắt an toàn.
Tôi sẽ đổ bộ ở đâu?
Trên đỉnh của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới. Là chỗ duy nhất anh có thể đáp.
Họ sẽ không thấy, còn anh có thể ra khỏi từ một lần nhảy rơi tự do.
Trên nóc nhà là một thang máy để phục vụ sửa chữa.
Nó vẫn còn hoạt động. Chúng tôi dùng nó để xâm nhập trại giam.
Có một hộp điện trên đó. Nó sẽ kích hoạt thang máy xuống còn 50 bộ.
Từ đó xuống, anh đi bộ.
Anh có thể định vị Tổng thống bằng vòng đeo tay phát dấu quan yếu trên cổ tay của ông.
Gửi đi một xung đồng bộ. Dùng cái này đây.
Máy dò chỗ ở. Chỉ phương hướng và khoảng cách.
Chống chất độc mạnh, chặn vi khuẩn và siêu vi khuẩn phát triển trong 24 giờ.
- Cởi áo khoác của anh ra đi. - Tôi sẽ không sao đâu.
Cởi đi, Plissken.
Tôi không thích mấy mũi kim.
22 giờ, 59 phút, 57 giây.
Chúng ta đã nói vào khoảng 24.
Trong 22 giờ, cuộc Họp Thượng đỉnh Hartford sẽ kết thúc.
Tầu Cộng và Liên Xô sẽ về nước họ.
Bây giờ, Tổng thống đang trên đường dự hội nghị khi phi cơ của ông bị rớt.
Ông ấy có một cái rương gắn liền vào cổ tay của ông.
Cuốn băng thu bên trong phải đến Hartford trong 22 giờ.
Có gì trong đó vậy?
Anh có biết gì về bức xạ nguyên tử hay không?
Được rồi.
Nó là sự tồn tại của nhân loại, Plissken à.
Cái gì đó mà anh không thể sai sót được.
Tôi sẽ chích cho anh. Nó làm anh đau nhói trong một hoặc hai giây gì đó.
Có thế thôi, Plissken.
Nói với anh ta đi.
Nói với tôi cái gì?
Ý tưởng anh đã có về việc quay chiếc Gull fire 180 độ
rồi bay sang Canada....
Anh đã làm gì tôi thế, đồ tồi?
Là ý của tôi, Plissken. Thứ mà chúng tôi đang xử dụng đấy.
Hai viên con nhộng vi tử được gài trong động mạch của anh.
Chúng đã bắt đầu tan ra rồi.
Trong 22 giờ, cái lõi sẽ hoàn toàn tan vào máu.
Bên trong cái lõi đó là một tích tụ của cảm nhận nhiệt.
Không phải là một thứ chất nổ to đâu.
Chỉ bằng khoảng đầu kim thôi.
Chỉ đủ lớn để mở toang cả hai mạch của anh.
Tôi có thể nói anh sẽ chết trong 10 hay 15 giây gì đó...
- Lấy chúng ra ngay đi. - Chúng được bảo vệ bằng hai cái lõi.
15 phút trước khi giờ cuối đến, chúng tôi có thể trung hòa tích tụ bằng một tia quang tuyến X.
Chúng tôi sẽ đốt tích tụ nếu anh có Tổng thống.
Sẽ ra sao nếu tôi muộn một tí thôi?
Sẽ không có Thượng đỉnh Hartford và không có Snake Plissken nữa.
Khi tôi trở lại, tôi sẽ giết ông.
Chiếc Gullfire đang đợi kìa.
No comments yet. Be the first to leave one.