Die ersten 200 Zeilen.
Các cậu cũng thích mà.
Không sao chứ? Đừng ngã đấy.
Hây da!
- Được chưa? - Được rồi!
Này! Bọn bây làm gì đấy?
Chạy mau!
Này!
Này!
Tôi rất nhớ khoảng trời hoàng hôn khi ấy.
Tôi nghĩ mình đã ngắm nhìn bầu trời chiều tà ấy rất nhiều lần.
Nhưng còn bây giờ…
Hiện tại thì lúc sáu giờ tối tôi vẫn còn ở chỗ làm.
Lúc tan làm thì mặt trời đã lặn mất rồi.
Tiếc là văn phòng không nằm sát bờ sông hoặc trong một toà nhà ốp kính.
Ngày xưa, sau tiết thứ tư, chúng tôi tan học, bước về phía cổng Tây,
ánh hoàng hôn chiếu xuống tựa hồ một quả cam mới hái trên trời.
Ai cũng đắm mình trong sắc cam ấy.
Tất nhiên là khi ấy, tôi không hề trân trọng điều đó.
Còn nhiều thứ quan trọng hơn.
Như bạn bè, tương lai của tôi
và tình yêu.
Có nhiều thứ phải lo nghĩ lắm.
Chẳng hạn như là tìm được việc làm.
Tôi hiểu rồi. Tâm lý học Phúc lợi xã hội.
Cậu học những môn gì?
Vâng, chủ yếu là về chăm sóc tinh thần cho người bệnh hoặc người khuyết tật.
Tôi đang học môn đó ở trường để ít nhất giúp được những người như vậy.
Vậy không phải cậu nên đến bệnh viện hoặc nơi tương tự để phỏng vấn sao?
Ở đây, chúng tôi sản xuất đồng hồ.
Sao cậu muốn làm ở hãng sản xuất?
Tôi tin rằng tinh thần biết quan tâm có thể áp dụng trong bất kỳ lĩnh vực nào.
Dù trong lĩnh vực sản xuất, ta vẫn phải mở rộng tầm nhìn
và nghĩ đến cách người khác suy nghĩ.
Tôi đang nói dối.
Tôi đã phỏng vấn ở bệnh viện và trung tâm chăm sóc rồi nhưng bị từ chối.
Tôi chỉ cần có việc làm, ở đâu cũng được. Tôi thực lòng đang nghĩ vậy.
Vâng, thưa ông! Tôi xin lỗi! Thành thực xin lỗi ông!
Không lời nào có thể diễn đạt được sự hối lỗi của tôi.
Vâng, thưa ông!
Giám đốc điều hành Sasaki ở đó à?
Vâng, thưa ngài. Tôi sẽ có mặt trước hai giờ chiều. Cảm ơn ngài rất nhiều!
Lâu rồi tớ không đi xem mắt đấy.
Seijin sao? Ở đó có mấy cô em dễ thương lắm.
Sakai nói có một nhóm các cô em đáng yêu đang đến.
Ai biết được. Định nghĩa về "đáng yêu" của cậu ta khá rộng đấy.
Cậu nộp báo cáo chưa?
Chờ một chút.
Tôi đang đứng giữa hai thế giới.
Sinh viên và thành viên của xã hội.
- Hù! - Làm giật mình!
Này!
Đi học mà ăn mặc thế à? Nổi thật đấy.
Sáng nay, tớ có một buổi phỏng vấn.
Sao rồi?
Ai mà biết.
Cậu lại hái trộm à?
Cây cam ngay trước trường học. Cái cây bên cạnh Taiyodo ấy.
Tớ biết cây đó. Nó cho quả khá ngọt.
À, cậu từng ăn rồi mà.
Đây này.
Còn lớp liệu pháp Morita?
Tớ cần ghé qua văn phòng giới thiệu việc làm trước.
Được rồi.
Kai.
Cậu lấy nó đi. Nó hợp với bộ đồ của cậu.
Gặp lại sau nhé!
Nếu có được một công việc thì chắc sẽ tuyệt lắm.
Và rồi vào năm cuối cùng còn được làm trẻ con, tôi đã gặp cô ấy.
Hả?
Tốn phí à?
Thật à?
Chờ một chút.
Tôi định tan học mới đi rút tiền.
Mà có thứ này.
Lấy cái này đi.
Xin lỗi, tôi đến trễ.
Hả?
Tôi giúp được gì cho cậu?
Không. Không có gì.
Đi thôi.
Tương tự liệu pháp Vườn thu nhỏ, liệu pháp Morita được phổ biến toàn thế giới.
Nguyên tắc cốt lõi là sự chấp nhận.
Nỗi sợ hãi và lo âu.
Đặc trưng chủ yếu là chấp nhận bản chất vốn có của chúng.
Vì thế trong liệu pháp Morita, các triệu chứng của bệnh thần kinh…
Chẳng có nghĩa gì cả!
Ở nơi nào đó, điều gì đó…
Đâu đó ở Nhật Bản…
Một cuộc cãi vã…
Một cuộc cãi vã…
Cải lương.
Ơn trời.
Buổi sau ta học tiếp nhé.
Shohei, lúc trước cậu có nói thế đâu.
- Lại cãi cọ chuyện yêu đương à? - Đúng là đào hoa.
- Có gì đáng xem đâu, các cậu. - Chúc may mắn.
Shohei, sao cậu nỡ như thế?
Nghe tớ này, tên này đúng là cặn bã. Một kẻ tồi tệ nhất.
Còn tớ thì sao? Tớ tốt bụng, tốt bụng và tốt bụng.
- Thôi đi. - Ối!
- Đây này. - Ừ.
- Giáo sư đâu rồi? - Thầy đi rồi.
Ôi không! Nếu bị đánh vắng, tớ sẽ không đạt tín chỉ cho môn này.
Xin lỗi.
Shohei!
Hôm qua, cô ấy ở đây nhỉ?
Ừ. Cô ấy theo dõi cậu ta.
Một kẻ bám đuôi 24 giờ một ngày.
Được rồi, vậy thì…
Một trăm nghìn yên thì sao?
Tớ đã nói gì?
"Tai ta mê tiếng hát của chàng rồi".
"Mắt ta say hình thể của chàng rồi".
Từ một vở kịch của Shakespeare.
Chính xác.
Tất cả hãy thử cái này.
Không nói trong khi ra dấu.
Ta không nói tiếng Nhật khi đang học tiếng Anh, đúng chứ?
Người ta nói muốn học tốt thì chỉ được nói tiếng Anh.
Bắt đầu nào. Dùng ngôn ngữ ký hiệu để tả một ngày của cậu.
HỘI TRƯỜNG TỨ TẤU
Được rồi! Để tớ!
"Một cây anh đào xinh đẹp".
Đó không phải ký hiệu cho "cây anh đào".
Như thế này. Cậu đặt hai tay vào nhau và từ từ di chuyển chúng.
Làm như thế này, "hoa anh đào rải rác".
Chờ tớ một chút. Các cậu tự làm nhé. Xin lỗi.
Hả?
"Cậu ta". "Anh ta". "Bạn trai".
Cậu ta nhỏ tuổi hơn cô ấy.
Khỉ thật!
- Tớ không làm được đâu. - Làm ơn mà!
Kai!
Tớ không làm được đâu.
Cậu tìm được việc chưa?
À, vẫn chưa.
Maho, cô hỏi thẳng quá đấy.
Khoan đã. Không phải cậu đi phỏng vấn à?
À…
Cậu ấy nói, "Không ai được nhận ngay ngày phỏng vấn cả, đồ ngốc".
Tớ có nói thế đâu!
Chắc đúng là thế.
Hôm nay phỏng vấn ở Alpha Watches nhỉ?
- Cậu không phỏng vấn mấy chỗ khác à? - Cậu ta rớt hết rồi.
Cố lên nhé.
Đó là mệnh lệnh!
Vâng, thưa sếp.
Xin lỗi, bọn tớ đang luyện tập ngôn ngữ ký hiệu. Tạm biệt.
Tạm biệt.
Cô ấy vẫn luôn vui vẻ như thế.
Cô ấy thật năng nổ.
Mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Tất nhiên là ổn.
Đến ngay!
A-lô?
Xin lỗi. Tớ đang ở chỗ anh trai.
Phải, ở Ikejiri, nên không đi được.
Bảy giờ sáng mai tại số 109 ở Shibuya, đúng không?
Được rồi. Biết mà. Mai gặp nhé.
Đổi cái chuông điện thoại đó đi.
Hả? Sao anh không tự đi mà đổi?
Lúc trước đổi rồi nên dễ nhầm lắm.
Có người đang khó ở rồi.
Anh không nhận được cuộc gọi về buổi phỏng vấn đâu phải lỗi của em.
Lại bị từ chối nữa à?
Em thật là…
Sao nào?
Đừng đến xin tiền anh đi chơi nữa. Em không phải đi học à?
Có chứ.
Chứ không phải đến mấy bữa tiệc độc thân à?
Đúng luôn.
Sao cơ? Có bạn trai rồi à?
Nhiều lắm.
Quên đi. Anh không muốn nói chuyện với những người hạnh phúc vào lúc này.
Thôi nào. Em đến đây đâu phải để xin tiền.
Mẹ gọi và bảo không ngủ được vì lo về chuyện tìm việc của anh.
Nên mẹ bảo em đến đây và khéo léo tìm hiểu xem mọi chuyện ra sao.
Nếu vậy, em phải khéo léo chứ! Đừng nói mọi thứ huỵch toẹt ra.
Đừng làm anh áp lực nữa!
Số lạ.
Sao cơ?
Người ta làm thế cho các cuộc gọi phỏng vấn.
Thật à?
A-lô?
Tôi từ phòng Nhân sự của Alpha Watches.
Cảm ơn vì ngày hôm nay!
Chúng tôi rất thích cậu trong buổi phỏng vấn.
Chỉ có điều, diện mạo của cậu…
Sao ạ? Diện mạo của tôi?
Diện mạo của tôi thì sao?
Sẽ tốt hơn nếu đôi mắt của cậu sắt bén hơn.
Chúng quá tròn. Còn miệng của cậu thì mũm mĩm quá.
Có gì đó không đúng.
Lừa được cậu nhỉ?
Bọn tớ đang uống ở Shibuya. Đến không?
Dẹp đi.
Ôi! Cậu ấy giận rồi.
Tớ đã bảo không nên làm thế mà.
Làm gì có. Chính cậu bảo gọi đi mà.
Xin lỗi. Bọn tôi vẫn còn ăn.
No comments yet. Be the first to leave one.