Die ersten 200 Zeilen.
Tập trước Helix...
Đây là tiến sĩ Hiroshi Hatake, giám đốc viện nghiên cứu.
- Jane! - Con yêu bố. - Daniel!
Tình huống nhiều khả năng nhất là một loại nhiễm trùng
- xuất phát từ đảo. - St. Germain.
Chúng ta phải đến đó.
Anh nên biết anh đang xâm phạm về sở hữu tư nhân.
Tôi là Michael. Chào mừng.
- Hãy là con đường của tôi. - Dừng lại. Dừng!
30 năm trước, một đại dịch bắt đầu ở đây trên hòn đảo này.
Soren.
- Ai đó giúp cô ấy đi! - Alan ở đây. Anh ấy ở trên đảo.
- Tôi có thể nói chuyện với anh... - Jerome.
Báo Peter và người kia ra khỏi đây ngay.
Em vẫn mang thai. Em đã mang thai 15 tháng rồi.
- Hey, Soren. Cháu thấy thế nào? - Khỏe.
- Cô tìm thấy cái cô đang tìm sao? - Không.
- Nó có ý nghĩa gì với cậu? - Nó là bản đồ hòn đảo.
- Cái gì ở ngay đây? - Một nơi cô không muốn đến.
Landry, chú làm gì vậy?
Xin chào.
Tiến sĩ CDC... lo lắng, họ...
Họ lo ngại về sự biến mất.
Họ có gì để lo ngại không?
Cái gì đến sẽ đến.
Isaac và Soren đã... hoàn thành con đường của họ.
Tốt.
Còn Michael?
Ông ấy đổ lỗi Ann, ông ấy...
Ông ấy sợ cô ấy...
mất kiểm soát.
Sự kiểm soát của mẹ tôi là một ảo tưởng,
cái chúng ta phải tiếp tục cho bà ấy.
Tất nhiên rồi.
Sẽ ra sao nếu cô ấy biết...
về chúng ta?
Không có chúng ta, Landry.
Tôi đã nói rất, rất nhiều lần.
Tôi nói nhầm. Tha lỗi cho tôi.
Tôi nghĩ một nhà khoa học đã chú ý đến tôi.
Cái cậu dễ thương, Kyle.
Có vẻ CDC sẽ trở thành trò tiêu khiển cho chúng ta.
Chúng ta không thể có điều đó.
Không...
- Không giải trí. - Nó sẽ tồi tệ
nếu có gì đó bất ngờ xảy ra với họ.
Nói đi, Landry.
Nói đi!
Cái gì đó bất ngờ...
một điều khủng khiếp...
Tôi nói khoảng thời gian chúng ta nắm lấy vấn đề
trong tay chúng ta.
Phải không?
Scion thachxyz123
Thấy một đàn hươu để lại dấu vết gần con lạch.
Như là chúng đang đi khá nhanh. Có gì đó khiến chúng sợ.
Hãy bật ngay radio.
À phải, chúng ta không có.
Jaye thích nó khi con hát, phải không, Jaye?
Nó có tiếng vang nào đó nhắc mẹ hát.
Bố, có người đến.
Vào trong đi.
Cả hai người.
Michael!
- Soren đâu? - Soren biến mất sao?
Cậu bé đó, phải. Nó bị mất tích.
Từ sự chăm sóc của anh? Tôi nghĩ anh giữ nó cách ly.
Chúng tôi... cần phối hợp tìm kiếm các chỗ.
- Tôi không có nhân lực. - Xong.
Cậu biết tôi thích gì về ghép cây không?
Sự chính xác. Chú ý đến từng chi tiết.
Nếu góc cắt không thẳng,
cây sẽ hư. Không đủ độ ẩm,
và cành ghép sẽ không ra hoa. Nhưng với thực tế,
mận trên cây đào.
Cà chua trồng trong tuyết.
Nếu nó quá dễ dàng cho mọi người. Không may,
kết quả là ít đáng tin cậy khi cậu thêm ý chí tự do
- vào hỗn hợp. - Tôi không đến đây
- vì Thực vật học 101. - Vậy thì,
- còn gì nữa không? - Không. Đó là tất cả đến giờ.
Nhưng nếu tôi biết ông đứng đằng sau sự biến mất của Soren,
Tôi sẽ bắt 2 người chịu trách nhiệm.
- Có không? - Hoàn toàn không.
Cậu bé được đặt trong sự chăm sóc của họ.
Một mình, mà không có sự cân bằng của gia đình ta trấn an nó.
Họ bao bọc nó trong bao nhựa. Tôi sẽ không đổ lỗi cho nó vì chạy trốn.
Chúng ta không đồng lòng gần đây.
- Chuyện xa lạ cho chúng ta sao? - Suy nghĩ duy nhất của tôi là về cái chúng ta có ở đây
- và cách bảo vệ nó. - Đó cũng là điều tôi muốn.
Đôi khi,
nó giúp cô có cái nhìn mới mẻ về tình hình, phải không?
- Tất nhiên, nhưng... - Tôi nghĩ chúng ta nên gọi nó là
khác biệt quan điểm.
Ann yêu dấu.
Tôi không biết tôi làm gì nếu không có cô.
Thử nghiệm cô lập và xác định mầm bệnh vẫn tiếp tục.
Mẫu A là một bệnh nhân tiếp xúc với chất độc hại chưa được biết đến,
nam thanh niên, 32 tuổi, xấp xỉ 175 pound. (~79,4 kg)
Gần 160 hơn. (~72,5 kg)
Theo dõi lượng tinh bột.
Sự phá hủy tế bào bổ sung để kiểm tra sự hiện diện của chất độc được biết đến so với mẫu
được lấy từ vật chủ St. Germain, vị thành niên nam,
10 tuổi, xấp xỉ 95 pound, (~43 kg)
cả hai trong giai đoạn sơ nhiễm và sau đó thuyên giảm.
Mẫu vật không mang lại một kết quả.
Nó giống như là làm cạn biển bằng muỗng cà phê.
Có thể mất vài tuần để nhận dạng mà không có ICP-MS.
IC cái gì?
Inductively Coupled Plasma Mass Spectrometry.
- Tại sao cô không nói vậy, Vùng Nóng? - Oh, đừng gọi tôi như thế.
Hãy thử điều khác biệt.
Soren biểu hiện cùng triệu chứng như nạn nhân trên thuyền, đúng không?
Lở loét, vàng da...
đó là bệnh mắt màu vàng cho những người cô chơi ở nhà.
Sẽ thế nào nếu mẫu của Soren trùng với mẫu nạn nhân trên thuyền?
- Cách đó, chúng ta có thể... - Cách đó, chúng ta có thể sử dụng liên kết cạnh tranh
và tìm điểm chung.
Nó có thể có tác dụng.
- OK, vật mẫu trên thuyền đâu? - Ở đây.
Chờ chút. Nó đâu rồi?
- Sao vậy? - Nó không ở đây.
- Cái gì không ở đây? - Vật mẫu.
Lần cuối cậu thấy nó ở đâu?
Trong nhà đó, khi chúng ta tìm thấy xác của Layla.
Nó phải rơi ở đó.
Anh đùa phải không?
Mẫu vật đó là mọi thứ.
- Chúng ta không thể xác nhận mầm bệnh mà không có nó! - Tôi sẽ tìm nó.
Chuyện gì vậy?
Cậu bé thần đồng ở đây bỏ mẫu vật ở nhà gỗ.
Tôi sẽ đem về.
Chờ đã. Chúng tôi sẽ đi. Sarah, lấy túi đồ đi.
Không, là do tôi. Tôi nên đi.
Tôi cần cậu ở đây. Cậu đã phát triển
- một mối quan hệ với Amy. - Đó là một cách diễn đạt.
OK. Dùng nó. Tìm hiểu xem Soren hành động kỳ lạ
trước khi nó tất công mẹ nó. Rút ngắn giai đoạn sơ nhiễm.
Để xem cậu có thể tìm ra cậu bé mất tích không.
Ta biết họ sẽ cử người đến.
Ta không nghĩ đó là con.
Đây không phải điều bố nghĩ.
Có nhiều thay đổi từ khi chúng ta gặp nhau lần cuối.
Không nhiều như ta hi vọng.
Ilaria đã tan rã. Con đã sai khi tin họ. Giờ con biết rồi.
Bố và con...
chúng ta ở cùng phe.
Người bất tử đã phân tán mọi nơi. Hết thời gian rồi.
Đại dịch TXM-7 đang tiêu diệt chúng ta.
Con chỉ muốn cứu vài người còn lại.
Nói cho ta tại sao ta tin con.
Vì con ở đây.
Không vũ trang.
Hãy tin điều bố muốn.
Đẩy thùng nhanh lên. Có nhiều việc phải làm.
Mọi chuyện ổn chứ, Jerome?
Ừ, ổn. Sao vậy?
Anh cào cùng một chỗ ba lần rồi.
Tôi đang suy nghĩ
tôi đã quên mùi rượu bao lâu rồi.
Đó là quá khứ của anh.
Đừng lo, không có rượu trên đảo. Michael cấm nó.
- Cái gì trong thùng rượu đó? - Không biết, ngoại trừ nó không phải rượu.
Vậy nó là gì?
Tốt hơn đừng hỏi.
Như Michael nói, nắm lấy con đường riêng của anh, không phải của người khác.
Amy, hey.
Chuyện hôm qua... tôi xin lỗi nếu tôi cho cô ý kiến sai lệch.
Làm sao một ý kiến là sai chứ?
Không có đại ý gì trong nó, chỉ có... giai điệu.
Nếu tôi làm hỏng cảm xúc của cô,
đó không phải là ý định của tôi.
Đó là điều người hoài nghi không hiểu về chúng tôi.
Chúng tôi thoải mái khám phá hành động hoặc phản ứng của chúng tôi
mà không đổ lỗi hay sợ hãi.
Hành động của chúng tôi với những người khác,
những người khác với chúng tôi. Chúng tôi không giới hạn cơ thể hay suy nghĩ.
Chúng tôi dùng không gian chúng tôi tạo ra ở đây để khám phá bóng tối.
Thử nó. Chúng tôi tìm thấy ánh sáng.
Sẽ thế nào nếu cái cô tìm thấy hơn cả bóng tối?
Đó là một phát hiện khác.
- Nó là dành cho trẻ em? - Tất nhiên rồi.
Trẻ em là tự do nhất.
Tôi xin lỗi anh chưa tìm được câu trả lời anh đang tìm.
Tôi thường tìm chúng bằng cách này hay cách khác.
Vẫn vậy.
- Chắc phải khó khăn cho anh rồi. - Không hẳn.
Cô thấy đấy, CDC rất giỏi trong việc khám phá bóng tối.
Chúng tôi có đèn pin rất sáng.
Lúc này, tôi muốn chiếu ánh sáng đó vào bọn trẻ của cô.
Tên cháu là gì?
Elizabeth, nhưng mọi người gọi cháu là Lizzy.
Cháu biết Soren không, Lizzy?
Cậu ấy trong lớp cháu,
nhưng không còn nữa.
Hôm đó,
trước khi cậu ấy biến mất, cậu ấy có hành động gì lạ không?
- Cậu ấy nói cậu ấy sợ. - Soren cảm thấy tốt hơn rồi, Lizzy.
Chúng ta đã nói chuyện đó.
OK, Lizzy, nó sẽ không đau đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.