Die ersten 200 Zeilen.
Vậy nên anh trai bảo anh: "Sao em không thư giãn chút đi?"
Cuối cùng bọn anh ngủ lại nhà anh, thay vì nhà chị anh như mọi khi.
Chị ấy cũng nghe kể về em lâu rồi. Có lẽ nhân cơ hội này gặp mặt đi.
Chị ấy cũng không phải người khó tính, vì thế…
Em không sao chứ?
Vâng, em nghĩ thế cũng được. Em cũng muốn gặp mẹ anh.
Sao thế?
Anh nhìn kìa, cô gái đằng kia.
Trang phục của cô ấy nổi bật quá, phải không?
Trời ơi, đôi giày!
Đôi giày đó thì có gì hay?
Gì cơ?
Đừng nghĩ đàn ông thích những thứ đó.
Em nghĩ cô ấy mặc những gì cô ấy thích thôi.
Em cũng muốn mặc thế à?
Có lẽ em cũng sẽ mặc thế để gặp mẹ anh.
Sao?
Đừng dọa anh chứ!
- Kết hôn sao? - Phải.
Ai kết hôn?
- Em. - Cái gì?
Anh nhìn đây.
Một chiếc nhẫn triệu yên.
Từng có một vị chủ tịch liệt kê nó vào dạng chi phí đấy.
Đẹp nhỉ?
- Từ khi nào? - Hả?
Đối tượng của em ấy. Em bắt đầu hẹn hò từ khi nào?
Bọn em chưa từng biết nhau.
Chưa từng biết?
Chuông đổ cũng được thời gian lâu rồi.
Trong đầu em, nó cứ kêu kính-coong!
Em đừng có điên quá.
Đó là kết hôn và cũng là hợp đồng.
Thế không tốt sao?
Đồ ngốc, cưới một người không quen biết.
- Ông Takuramakan! - Vâng?
Khui sâm-panh nhé!
Không có sâm-panh. Có bia thôi.
Có giống nhau không?
- Sao? - Kosei sẽ trả tiền.
Ăn mừng gì à?
Kết hôn.
Kết hôn? Cô sắp kết hôn sao?
Chúc mừng nhé!
Rồi đấy.
Gì thế?
Rouge Bản Đặc Biệt của Kaguya.
Nào, mọi người. Cùng uống nhé.
Cả Akira nữa. Nào!
Cùng nâng ly nào.
- Cảm ơn nhiều. - Vâng.
Nào, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng đám cưới của Kureha và Kosei!
- Không phải tôi. - Hả?
Phải, là người khác.
- Người khác? - Nâng ly đi nào!
- Đợi đã. Ý anh là sao? - Cạn!
Cạn ly!
- Xin chúc mừng. - Cảm ơn anh.
Này, không phải hai người hẹn hò sao?
- Nếu anh hỏi chúng tôi có hẹn hò… - Không hẳn, nhỉ?
Không hẳn?
Chúng tôi cũng không thật sự thích nhau nhiều đến thế, nhỉ?
Anh đang giả vờ suy nghĩ chuyện ấy à?
Nếu hai người vẫn ổn thì tốt. Chúc mừng!
Cảm ơn!
- Chúc mừng. - Xin chúc mừng!
Cạn ly!
- Chúc mừng. - Cạn ly!
- Cạn ly! - Chúc mừng cô.
Cậu là bạn trai của Akira đúng không?
Vâng, tôi tên Hanai.
Qua đây. Tôi rót thêm cho cậu.
Ồ, cảm ơn.
Ngon quá!
Thật chứ? Vậy uống thêm nhé.
Vâng, ngon lắm.
Ngon tuyệt cú mèo!
Là phiên bản giới hạn đấy.
- Sản xuất ở đâu? - Tuyệt vời!
Em biết hai người họ không?
Người đàn ông là khách quen, nhưng em không nói chuyện với anh ta.
Cô gái ấy ăn mặc bạo dạn bao nhiêu thì bên trong bộc trực bấy nhiêu, nhỉ?
Họ nói họ không thích nhau.
Vậy sao họ lại bên nhau nhỉ? À khoan. Cô ấy nói họ không hẹn hò.
Cái gì đây?
Tái tục hợp đồng thuê.
Hai năm trôi qua nhanh thật đấy.
Không biết em có nên chuyển đi không.
Này, Kyoya.
Đây rồi! Muối tắm mới.
Em đi tắm đây.
EM CÒN NGỦ, NÊN SÁNG ANH LẶNG LẼ RA VỀ
CẢ TUẦN VUI NHÉ!
TRẠNG THÁI CỦA PIT?
XEM LẠI TÀI LIỆU THUYẾT TRÌNH CỦA DƯỢC PHẨM AMAKUSA
SẮP XẾP HỌP TRỰC TUYẾN LÚC 9:30
COI CHỪNG BỎ SÓT VÀ LỖI SAI
CÒN NỮA, THỨ SÁU ĐI CÔNG TÁC KAGOSHIMA. NHỚ CHƯA?
Hiện tại tôi không thể nhận cuộc gọi.
Trạm kế tiếp, Umakura. Umakura.
Cửa ra phía bên trái. Xin quý khách lưu ý cửa mở.
DƯỢC PHẨM AMAKUSA ĐỀ XUẤT ỨNG DỤNG BÁN THUỐC BỔ TRỰC TUYẾN
CHỌN TỪ QUÁ TỆ! VÔ NGHĨA!
THIẾU TÁC ĐỘNG!
MỤC ĐÍCH CỦA CÁI NÀY LÀ GÌ? NGU NGỐC!
KHÔNG PHÙ HỢP VỚI THIẾT BỊ DI ĐỘNG
IN
- Chào buổi sáng. - Xin chào!
Cô nhận được thư thoại chưa?
Vâng ạ.
- Cuộc họp qua mạng lúc 9:30. - Đã sắp xếp.
Bài thuyết trình của Dược Phẩm Amakusa!
Tôi vừa kiểm tra xong. Tôi đang in!
Tôi xin phép.
May thật đấy. Chào buổi sáng.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi xin phép.
- Shinkai. - Vâng?
Đặt vé máy bay và khách sạn cho chuyến đi thứ Sáu.
Chủ tịch, có phải ông vẫn chưa thấy…
Tôi đang tìm đây. Cô đợi được không?
Vâng.
- Shinkai, chào buổi sáng. - Chào cô.
A, Matsutoya.
Về bài thuyết trình của Dược phẩm Amakusa…
Cô sửa lại chưa?
Rồi, vì Chủ tịch cần gấp.
Tôi không hiểu nhận xét của ông ấy. Tôi có nên giả vờ hiểu không?
Không cần đâu. Hãy cố nghĩ xem ý ông ấy là gì và sửa lại.
Không. Chỉ cô làm được thôi.
Mặc dù vậy, Matsutoya, đây là dự án của cô mà…
Ueno! Chúng ta ăn tối với ông Miyako Tokusan ở đâu?
Ở đâu vậy? Cho tôi xem, nhanh!
Cho xem?
Chi tiết quán đó. Trang web.
Thực đơn có gì? Chủ tịch của Miyako dị ứng với tôm cua, nhớ chưa?
Cả bia nữa!
Nhà vợ ông ấy sản xuất bia rượu, nên nếu ta đặt bia của công ty khác là toi.
Còn không gian nữa!
Nếu ở đó có mấy đứa học sinh hay công nhân ta không ký được hợp đồng đâu!
Nhanh lên đi!
Anh đang phí thời gian của mọi người đấy!
- Lúc tôi bảo thì làm cho nhanh! - Chủ tịch!
Khách sạn đã nắm rõ các lưu ý về chỗ ngồi, loại bia,
và việc dị ứng tôm cua.
Tôi đã kiểm tra với Ueno.
Mọi nhiệm vụ đã hoàn tất!
- Sao không nói từ đầu? - Tôi xin lỗi!
Không cần phải lịch sự với tôm cua!
Tôi xin lỗi ạ.
Ai chuẩn bị họp với Trung Quốc lần này, nhanh lên. Đi thôi!
- Tài liệu của tôi! - Vâng!
Chào buổi sáng.
Anh đến sớm à? Sớm thật đấy.
- Biết gì chưa? - Vâng!
Cô cũng sẽ ăn tối với chúng tôi.
Sao?
Lắng nghe yêu cầu của họ là việc đương nhiên phải làm.
Chúng tôi sẽ tìm ra những vấn đề tiềm ẩn của khách hàng,
đề xuất những giải pháp tối ưu,
và xây các trang thương mại tạo cảm hứng mua hàng.
Tôi hiểu rồi.
Trang hiện tại trông như thế này, nhưng ta có thể khiến nó
dễ đi từ đây đến đó hơn.
Anh nói đúng. Thế thì sẽ mượt mà hơn.
Chủ tịch Miyako Tokusan, anh nghĩ điều gì
là quan trọng nhất với một trang thương mại điện tử?
Không phải là sản phẩm hay sao?
Liệu sản phẩm của ta có bán được hay không?
Tôi xin phép.
Điều quan trọng nhất khi mua hàng trên mạng chính là hình ảnh.
Hình ảnh?
Trong mua sắm trực tuyến, ấn tượng đầu tiên là tất cả!
Vậy, những gì họ thấy sẽ được phản ánh trực tiếp qua doanh số?
Chính xác!
Anh là fan của siêu thị Giants?
Tôi cũng thế!
Thật đấy, tôi không đùa đâu!
- Tôi cứ tưởng anh thích Hanshin. - Tôi biết, đúng không?
Nhận định đó làm tôi khó chịu đấy.
Anh có đủ tiền để trả không?
Nhà nào cũng cần máy làm takoyaki.
- Anh phải trả! - Đúng.
- Thẻ tôi bị khóa rồi. - Chắc chắn là thế rồi.
Cho tôi xin biên nhận và gọi xe giúp tôi nhé?
Vâng thưa quý khách.
Xin lỗi. Cho tôi hai cái này được không?
Quý khách đi cẩn thận.
Mong chờ cuộc chơi quá.
- Cảm ơn. - Tôi đi nhé.
Xin mời.
- Chút quà nhỏ thôi, nhưng… - Cảm ơn cô.
- Cảm ơn rất nhiều. - Xin cảm ơn.
Cảm ơn các anh vì hôm nay.
Cảm ơn rất nhiều.
Chuyện quái gì thế này?
Chủ tịch, Ueno vẫn chưa quen…
Shinkai, cô hướng dẫn kiểu gì thế hả?
Tên ngốc này không biết phục vụ, trả tiền, và còn
gọi xe cũng không! Làm gì đi!
No comments yet. Be the first to leave one.