Die ersten 200 Zeilen.
TÂN THẤT LONG CHÂU 1991
Viên long châu này có lịch sử hơn 100 năm ở trong thôn chúng ta rồi.
Có thể nói, nó chính là bảo bối của thôn chúng ta đó.
Hiện tại, ta sẽ giao viên long châu này cho thôn trưởng mới của chúng ta.
Hay lắm...
Mọi người mau tản ra, lẹ đi!
- Mau dẫn Trân Trân đi đi. - Vậy còn anh sao?
Đừng có quên, giờ tôi là thôn trưởng nha.
Tôi muốn bảo vệ cái long châu này, các người mau đi đi...
Đại vương, long châu đang ở trong chính điện.
Ngươi muốn làm gì?
Thế ngươi là ai?
Ngưu Ma Vương!
Ta muốn viên long châu đó.
Long châu là bảo vật của bộ lạc chúng tôi, đâu có thể đưa cho ngươi được.
Ngưu Vương ta mà muốn là phải có cho bằng được, không có gì cản được ta đâu.
Quăng đây!
Nếu như các ngươi còn cứng đầu như vậy thà để ta tự hủy viên long châu này cho rồi.
Thôi bớt bớt dùm con cái...
Mọi người mau bảo vệ thôn trưởng, bảo vệ long châu.
Có tổng cộng bảy viên long châu.
Hiện tại ta đã có hai viên,
một khi có đủ bảy viên long châu rồi,
thì trên trời sẽ nổ ra một chùm ánh sáng,
và Thần Long sẽ xuất hiện.
Khi tới lúc, toàn bộ thế giới, toàn bộ vũ trụ đều là của ta hết.
Đại vương, thế năm viên long châu khác đang ở đâu?
Chúng ta sẽ tìm từng viên từng viên một cho tới khi lòi ra.
Ta biết có một viên đang nằm tại phía Đông nè.
Cụ thể là ở trong một khu rừng.
Nhà của người đó có tên là Tôn Ngộ Phạn.
Hắn có một viên tứ tinh long châu đó.
Maria!
Tư Ba Đạt!
Các ngươi mau đi lấy nó về cho ta.
A Gia!
A Gia, ông bị gì vậy?
Ngộ Không, sinh mệnh của A Gia ta là khó tránh khỏi,
nhưng viên long châu này nhất định đừng để bị mất nha.
A Gia à, làm gì có chuyện nào xảy ra chớ, tự nhiên khi không lại nói vậy chi?
Con nhất định sẽ nghe lời nội, giữ viên long châu này.
- Được! - Còn nữa, con cũng kết cây Kim Cô Bổng này nhất nè.
Nội ơi, con đã có Kim Cô Bổng rồi, không chỉ có thể bảo vệ nội mà còn có thể bảo vệ long châu nữa.
Được!
Viên long châu và Kim Cô Bổng này đều là truyền gia chi bảo của chúng ta đấy.
Tuyệt đối đừng để nó rơi vào tay của kẻ khác nha.
Được, con bỏ Kim Cô Bổng xuống đi.
A Gia sẽ cùng con so bì xem coi địa công với ngự khí con ra sao.
Được ạ!
A Gia, nhường cho nội xuất chiêu trước.
Lại đây!
Quyển Địa Công!
Chịu thua chưa? buông tay đi.
Con mà thua ư? con không buông đâu.
Không chịu thua cũng như không buông à? Được.
A Gia à, nội có sao không vậy?
Sao trời tối quá vậy nè.
A Gia, đừng có lo, trời vừa sáng mà.
Trời sáng ư? sao trên trời toàn sao không vậy?
A Gia à, A Gia thua rồi.
Ta?
Con chơi bậy nha.
Này được gọi là Binh Binh Yếm Trá đó mà.
Con bớt đắc ý đi.
Kiêu Binh Tất Bại, vẫn còn hiệp nữa.
Coi ai sợ ai?
- Ô Quy sợ Thiết Chùy nè. - Chương Lang sợ Ba Hài nè.
Con biến, con biến, con biến lớn lên.
Ta biến, ta biến, ta biến nhỏ đi.
Con biến, con biến, con biến y cũ.
Ta biến, ta biến, ta biến lớn hơn.
Con cho ta cái lớn hơn thì con thua rồi.
Ngày hôm nay con phải phụ trách đấy.
Phụ trách thì phụ trách, lúc nào cũng thua hết á.
À này, hôm bữa chúng ta vừa ăn xong một con cọp đó.
Với hôm qua thêm con sư tử nữa.
Thế hôm nay định cho A Gia ăn gì đây?
Đại Bạch Tượng nha.
Đại Bạch Tượng thì A Gia không ăn được rồi.
- Vậy con sẽ bắt cá cho nội ăn nha. - Được à!
Ê, thế con định bắt cá nào?
- Bắt kì ngư. - Kì ngư?
Ê, các vị huynh đệ, tổng chào nha.
Lại ăn chuối nè.
Các ngươi phải ngoan ngoãn nha, ngày nào ta cũng mang chuối tới cho các ngươi ăn ha.
Các ngươi cứ từ từ mà ăn đi. Ta còn phải đi bắt cá cho A Gia ta ăn nữa.
Bữa sáng của mình là đây nè.
Ai cho ngươi cười, ta nhổ răng ngươi giờ. Đi!
Kiếm được rồi.
Bộ mấy người không biết lái xe hả? Chả ra làm sao cả.
Làm sao mà một chiếc xe kỳ quái lại chạy được trong cái nơi hoang dã như vậy chớ?
Ngay cả cách người ta ăn mặc cũng kỳ quái theo.
Bọn họ đang theo hướng đó, thôi kệ, cũng giống như hướng mình kiếm mà.
Tránh ra nào...
Con quái vật nào đây?
Hơi bị mạnh à.
Ngươi mới là con quái vật đó, đã kêu tránh ra rồi mà. Còn dám đứng cản đường ta.
Vẫn còn một người đang ngồi trên con quái vật, nhất định không phải là người mà là yêu quái rồi.
Ta không phải yêu quái nha.
- Không chết ư? - Ây da, đau quá!
Ngươi dùng loại yêu dược nào mà quánh ta đau dữ thần vậy?
Yêu quái!
- Yêu quái! ngươi khó thoát rồi. - Ta không phải yêu quái, ta là người mà.
Ngươi là người?
Ngươi dòm cho đàng hoàng vào.
Coi ta có giống yêu quái không?
Như người ư?
Nhưng ta nghĩ ngươi với ta vẫn khác nhau đó.
Đương nhiên là chúng ta khác nhau chớ. Ngươi là nam nhân, còn ta là nữ nhân mà.
Ngươi là nữ nhân?
Ngươi là nữ nhân à?
Bộ trước giờ chưa từng thấy nữ nhân ư?
Chưa, nhưng A Gia ta nói, trên thế giới có hai loại người.
Một loại là nam nhân, còn một loại là nữ nhân.
Ngươi có lẽ là loại người thứ hai mà A Gia ta có nói có phải không?
Đúng rồi, nữ nhân và nam nhân ngoại trừ thể hình và sinh lý ra thì mọi thứ khác đều như nhau hết.
Phải ha, nghe A Gia ta nói, bộ ngực của nữ nhân là nổi bật nhất.
Kỳ quái ha, ủa mà sao nó lại nổi bật thế nhỉ? Cho ta dòm cái coi.
Ê, nam nữ thụ thụ bất thân nha.
A Gia ta cũng hay nói mấy lời này nè,
nói cái gì là nam nhân không được đụng vào nữ nhân ấy.
- Loại người này được gọi là... - Dê xồm! - Không sai!
- Còn cái thứ quái vật này là gì ta? - Xe hơi đó.
- Thế xe hơi chạy sao nhỉ? - Dùng xăng chạy.
- Ủa mà xăng là cái thứ gì vậy? - Đúng là chưa bao giờ thấy thằng quê mùa nào như ngươi cả.
Ê, ta không phải là thằng quê mùa, ta là Tôn Ngộ Không nha.
Ê, nữ nhân à, ngươi có tên không?
Đương nhiên là có, ta tên là nha đầu.
Nha đầu? cái tên nghe mắc cười thế nào ý?
Tại sao không gọi là Miêu đầu, Cẩu đầu, Cọp đầu, Sư tử đầu đi mà lại gọi là Nha đầu chi chời?
Long châu?
Đừng có đụng vào long châu của ta, ngươi muốn làm gì?
- Long châu của ngươi? - Đương nhiên là long châu của ta rồi.
- Là do cha của ta cho ta đó. - Ở nhà ta cũng có một viên như này nè.
Ngươi cũng có một viên sao?
Viên này của ta có tới 5 hạt tinh tinh lận, còn cái viên ở nhà ngươi có bao nhiêu tinh tinh vậy?
Tứ tinh tinh!
Mình kiếm được nó rồi... hay quá, mình kiếm được rồi.
Truy tinh của ta đang theo đuổi mục tiêu kia không có lộn đâu.
- Ở bển có phải là nhà của ngươi không? - Phải đó.
- Thế trong nhà ngươi còn ai nữa không? - Còn A Gia của ta đó.
Còn một A Gia nữa ư? ta sợ là...
Ngươi sợ gì?
Nãy ta vừa nhìn thấy một chiếc xe trông kỳ quái lắm. Những người ngồi trển sát khí đằng đằng lắm kìa.
Đang đi theo cái hướng tới nhà ngươi đó.
Hướng về nhà ta thì sao?
Ta hoài nghi mục tiêu của bọn họ là lấy viên long châu của nhà ngươi đó.
Có mình A Gia ngươi ở nhà thì khả năng sẽ gặp nguy hiểm.
- Liệu họ có giết A Gia ta không? - Cũng có khả năng đó, mình mau quay về cứu A Gia của ngươi đi.
Đợi ta cái, ta có thể dùng xe chở ngươi đi mà.
A Gia!
A Gia!
A Gia, A Gia à!
A Gia!
Tôn Ngộ Không!
Tôn Ngộ Không à!
A Gia!
A Gia à!
- A Gia đệ đâu? - A Gia đệ mất tiêu gòi.
Còn viên long châu thì sao?
Ngộ Không, sinh mệnh của ta tuy khó tránh khỏi, nhưng viên long châu này, nhất định đừng để bị mất nha.
Hãy cho đệ biết đám người đó là những ai đi?
Ta chưa bao giờ thấy họ, họ mặc đồ trông kỳ quái lắm.
Rồi tụi nó ở đâu?
Hình như là tụi nó tới từ tây phương đó, hay là mình về lại tây phương đi ha.
Ngộ Không!
Ngộ Không!
Ngộ Không à, mau lên xe đi!
- Thế đệ có biết tụi nó đi đâu không? - Không biết!
Cứ ngoan ngoãn ngồi yên đi rồi ta chở đi cho, có được không?
Tụi nó ở đằng trước kìa.
Nha đầu, nha đầu, tỷ ổn chớ?
Cái con mẹ tây đó dữ quá hà.
Tụi mình chơi nó đi.
Ngộ Không, nhảy khỏi xe đi.
Đi!
- Đáng ghét, để đệ dí theo. - Đừng, lỡ chết thì sao?
Đệ mà theo nó là mất mạng như chơi đấy.
Ngộ Không à, đệ lợi hại thật.
Nếu này không phải công cụ giao thông thì chắc ta phải lết bộ mỏi giò gòi.
Ngộ Không à, ăn thịt khô nè.
Đệ không ăn!
Lại nhớ A Gia à?
A Gia đã đón đệ ở núi Cốc Trung về từ lúc đệ còn bé tí ti.
Rồi nuôi nấng đệ trưởng thành, dạy đệ công phu, và dạy đệ học bài.
Thế mà giờ tự nhiên biến đâu mất tiêu luôn.
Dù sống chết thế nào, đệ cũng không biết nữa.
Vậy là không còn người thân nào trên đời này nữa.
Không còn người thân nào nữa ư?
Thế nên, như đệ nói thì đệ cũng không biết ba má đệ là ai luôn ư?
Không biết!
Hây da, yên tâm đi. Ta đoán A Gia của đệ vẫn chưa chết đâu.
Cái gì? làm sao biết A Gia của đệ chưa chết hả?
Cái lúc đệ về nhà thì đâu có thấy thi thể của A GIa đệ đâu đúng hơm? thì ta nghĩ A Gia đệ vẫn còn sống đó.
Đệ cũng hy vọng là ổng còn sống để đệ có chút hy vọng gì đó để kiếm ổng nữa.
Có lẽ nếu như đệ tìm được long châu rồi thì tới lúc đó đệ sẽ tìm được A Gia á.
Cả ngày đệ không ăn gì rồi, nào, ăn miếng thịt đi.
Miếng thịt bò khô này được làm từ cái gì vậy?
Chưa bao giờ ăn miếng nào ngon như vậy cả.
- Chứ này là gì? - Là thịt thằn lằn với mãng xà đó.
No comments yet. Be the first to leave one.