Die ersten 200 Zeilen.
Khi tôi còn nhỏ, hành tinh Krypton của tôi đang chết dần.
Tôi được đưa đến Trái Đất để bảo vệ em họ của mình.
Nhưng tàu vũ trụ của tôi đã đi lệch quỹ đạo...
Và khi tôi đến đó...
Em họ của tôi đã trưởng thành và đã trở thành Siêu nhân.
Tôi đã che giấu thân phận của mình.
Cho đến một ngày, một tai nạn xảy ra buộc tôi phải hé lộ thân phận với thế giới.
Với hầu hết mọi người, tôi là một phóng viên làm ở CatCo Worldwide Media.
Nhưng tôi bí mật làm việc với chị gái nuôi của mình cho DEO...
Để bảo vệ thành phố khỏi người ngoài hành tinh...
Và bất kì ai có ý định gây hại đến nó.
Tôi là Nữ Siêu nhân.
Trong tập trước...
Tôi đã làm trợ lý cho người khác cả đời.
Nhìn chiếc camera của bố tôi bị phá hủy gợi tôi nhớ đến một chuyện.
Ông ấy đã hy sinh mạng sống để bảo vệ đất nước này.
Và nếu tôi làm việc này, tôi có thể vinh danh ông ấy.
Mẹ?
Bố?
Con trai ta.
Vì những người bạn mới.
Cánh cổng đó sẽ giúp hành tinh của cô rất nhiều.
Và nó cũng giúp ta về được hành tinh của mình.
Đã sẵn sàng thay đổi thế giới chưa?
Cô không biết đâu.
Sao phải vội thế?
Không!
Có sao không?
Lùi lại!
Tôi đến đây để giúp đỡ.
Đừng làm hại tôi!
James?
Cảnh sát đang đến đấy.
Cậu không sao chứ?
James?
Đêm nay đến đây thôi.
Được rồi. Tớ yêu anh ấy, đúng vậy.
Tớ yêu anh ấy. Nhưng mà thôi nào.
JT chắc hẳn đang là người duy nhất...
chống đỡ liên minh này.
Rõ ràng là thế.
Nhưng mà để tớ hỏi cậu một câu, được chứ?
Cậu thích NSync tái hợp hay là...
JT và Britney quay lại với nhau?
Trời ạ.
Đó là câu hỏi không thể trả lời được.
Và cậu hỏi ác thật đấy.
Cậu biết đấy, thỉnh thoảng gen Luthor của tớ nó cứ tỏa sáng thôi.
Cảm ơn vì đã ăn trưa với tớ.
Phải, vì tớ đã từ chối 3 lần trước rồi.
Và cậu nói là không thể thoát được mà.
Tớ nhận ra cậu cũng đáng để tớ cố đến đây đấy.
Cậu làm gì mà bận bịu thế?
Chuyện tuyệt mật đấy.
Hấp dẫn à nha.
Nếu tớ có thể kể cho người khác nghe thì tớ sẽ kể cho cậu ngay.
Tớ đang làm việc cùng một cộng tác mới.
Bà ấy...
Rất tuyệt vời.
Giống như là có một người thầy vậy, cậu hiểu không?
Cậu sẽ thích bà ấy thôi. Hứa đấy.
Cậu phải cho tớ cái gì đó.
Tớ phải có điều gì đó để mong đợi.
Được rồi, điều gì đó để mong đợi.
Cậu biết gì về rối lượng tử?
- Rối gì cơ... - Anion nhiều nguyên tử?
Khi cậu biết bọn tớ làm gì với chúng...
- Cậu sẽ sửng sốt đấy. - Tớ không thể đợi được.
Oh.
- Thực ra đây là... Bà ấy gọi. - Được rồi.
Tớ phải đi thôi, vì hôm nay chúng tớ sẽ thử nghiệm lần đầu.
Được rồi.
Rất vui được gặp cậu.
- Lần sau tớ sẽ mời bữa trưa. - Được.
Chào nhé.
Hmm.
Cảm ơn.
Xem ai này.
Tôi yêu món falafel này. Cậu có thấy thế không?
Vì món này, phải nói là, ngon nhất thành phố này luôn.
Phải, ngon nhất thành phố này.
Cậu biết điều đó vì tôi đã chỉ cho cậu quán falafel này.
Phải, phải, đúng rồi.
Và tôi thì đang đi theo cậu đây...
Vì, này, chuyện gì đã xảy ra thế?
Đêm qua cậu đã...
Giống như là, làm cho xong chuyện. Không giống cậu chút nào.
Thực ra cô gái đó còn sợ Người bảo vệ...
Hơn là những kẻ tấn công cô ấy.
Không thể thế được.
Không, cậu không thấy cô ấy đâu.
Chắc chắn cô ấy đã bị sốc.
Phải, nhưng nó... còn hơn thế.
Nó xảy ra nhiều lắm.
Mọi người thấy một kẻ to lớn đeo một chiếc mặt nạ đáng sợ...
và họ hoảng lên, rồi chạy mất.
- Giống như bạn của Clark. - Ý cậu là...
Tôi cảm thấy họ giống vừa là bạn vừa là thù hơn.
Cậu hiểu ý tôi mà.
Chỉ là Người hộ vệ thì không...
Anh ấy không phải là tia sáng hy vọng mà anh ấy nghĩ.
Thực chất, những điều tôi làm chỉ là đi đánh người khác.
Này, anh bạn, chúng ta...
Chúng ta đang làm rất nhiều chuyện tốt mà.
Chúng ta đang tạo nên sự thay đổi.
Ý tôi là, Siêu nhân, Nữ siêu nhân, họ mới tạo ra sự thay đổi.
Họ thay đổi trái tim và tâm trí người khác.
Họ truyền cảm hứng.
Hộ vệ thì truyền nỗi sợ hãi.
Thưa cô?
Là động đất sao?
Dừng lại chuyện cô đang làm đi.
Mọi người ra khỏi đây!
Đi đi! Nhanh lên!
Ra khỏi đây! Ra khỏi đây ngay!
Tôi là đặc vụ Schott. Có một kẻ dịch chuyển đồ vật ở Simmons Square.
Đi thôi! Ra khỏi đây!
Cẩn thận đấy!
Tránh ra! Tránh ra!
Mụ người ngoài hành tinh đó đi đâu rồi?
Biến mất rồi.
Tôi không biết nữa.
Các nhà chức trách đang nghiên cứu một vụ tấn công khủng bố
của người ngoài hành tinh...
Xảy ra vào hôm nay.
Bên thực thi luật pháp không biết gì về nguồn gốc...
của người ngoài hành tinh này hay động cơ của cô ta.
Nhưng căng thẳng đang dâng cao...
với nỗi sợ về một cuộc tấn công khác,
Nếu bản tin cứ khuấy động nỗi sợ hãi như thế này...
sẽ có một cuộc đi săn kẻ ngoài hành tinh này.
Mọi chuyện có thể tuột khỏi tầm kiểm soát rất nhanh.
Được rồi, đã tìm ra cô ta thuộc loại người ngoài hành tinh nào.
- Cô ta là người Phorian. - Gì cơ?
Tôi chưa từng nhận ra họ có ai đi tị nạn trên Trái Đất.
Trong lịch sử, họ là một tộc người ôn hòa.
Ngày nay thì không.
May mà Nữ siêu nhân đã ở đó. Hàng trăm người có thể bị thương.
Thường thì khả năng dịch chuyển của họ rất lành tính.
Tôi chưa từng nghe chuyện người Phorian lại gây ra nhiều thiệt hại như thế.
Họ cũng dùng thần giao cách cảm như người Martians.
Họ kết nối qua suy nghĩ của mình.
Anh có nghĩ họ sẽ có nhiều người tấn công hơn không?
Giờ cứ coi như đây là trường hợp hy hữu đi.
Vậy ta tìm cô ta bằng cách nào?
Supergirl và Mon-El đi dò la khắp thành phố...
để xem có tìm được thứ gì không.
Tôi rất sẵn lòng giúp. Tôi có thể ra ngoài đó tìm manh mối.
Cậu Olsen, cậu đã giúp chúng tôi rất nhiều.
Nhưng đây là chuyện của DEO.
Chúng tôi sẽ gọi cho cậu nếu chúng tôi cần khả năng của Hộ vệ...
- Nhưng bây giờ... - Tôi hiểu rồi.
Hôm nay là cuộc thử nghiệm đầu tiên của chúng ta.
Cũng không thể mong nó sẽ hoàn hảo ngay từ lần đầu.
Tôi đã kiểm tra trên máy tính bốn lần.
Phản ứng của các polyatomic anions.
Đáng lẽ phải đủ mạnh để khởi động lõi của máy phát.
Cả hai chúng ta sẽ không ở vị trí này nếu không có lòng kiên nhẫn.
Nếu tôi không thể khiến nó hoạt động, chúng ta sẽ không thể cung cấp năng lượng...
Cho cánh cổng mà ta đang xây.
Nó đáng lẽ phải là một cuộc cách mạng hóa cho cách mà mọi thứ được vận chuyển.
Xóa bỏ nạn đói, nhu cầu cho nhiên liệu hóa thạch.
Tôi muốn giúp đỡ hành tinh của tôi.
Và đưa bà về hành tinh của mình.
Và cô sẽ làm được.
Cô đã tạo ra những tiên tiến trong khoa học...
mà hấu hết mọi người trên Trái Đất không thể mơ tới.
Không ai nói là nó sẽ dễ dàng.
Lỡ tôi không thể làm được thì sao?
Lỡ bà không thể về nhà thì sao?
Ta có niềm tin ở cô, Lena.
Ta sẽ đi thử máy móc...
để kiểm tra quá trình vận hành của cánh cổng.
Ta biết là cô chưa tin...
Nhưng cô sẽ thành công thôi.
Này!
Thế là sẽ thành 20.
Các người đến từ đâu?
Đừng bắn tôi.
Thôi nào, chỉ là một túi cần sa nhỏ thôi mà.
Để cho tôi bớt lo thôi.
Gần đây tôi đã bị bắt cóc, và tôi rất, rất căng thẳng đấy.
Đợi đã! Anh biết vụ tấn công ở Simmons Square sao?
Phải, thì sao?
Cô gái đó.
Người có năng lực điên rồ ấy?
Mọi người đang tìm cô ta phải không?
Tôi biết cô ta sống ở đâu.
Đợi đã!
Không sao.
Chú không làm hại cháu đâu.
Không sao rồi, thấy không?
Chú sẽ không làm hại cháu.
Chúng ta đã ở đây khá lâu rồi.
Chắc cháu cũng đói rồi.
Cái bánh này...
Ngon thật đấy.
Được rồi.
Cô biết cháu không muốn ở đây với cô.
Cô chỉ đang cố giúp cháu thôi, Marcus.
No comments yet. Be the first to leave one.