Die ersten 200 Zeilen.
Anh bị làm sao thế?
Chúng ở trong này.
Cậu nhìn thấy à?
Tôi ngửi được chúng.
Cây cối rậm rạp quá, ngựa sẽ bị cào chảy máu.
Tôi sẽ không để mất đàn bò trị giá 100.000 đô trong rừng rậm đâu.
Thả chó vào đi.
Này, Travis, hay cậu dắt ngựa đến,
ta cùng cưỡi ngựa, hoặc là đuổi bò này.
Cậu kiếm lời từ tôi nhiều rồi, Travis. Giờ đến lượt tôi.
Ông thấy vui lắm à?
Chắc không có việc gì có thể bón hành cho cậu trừ việc này.
- Đi thôi. - Rồi, đừng ai làm màu nhé.
- Chúng ta cùng làm. - Đi thôi.
Được rồi, chia nhau ra.
- Chúng đang chuyển hướng! - Này!
Đi hướng đó!
Chúng đi về hướng này. Chú ý!
Tiếp tục lùa chúng chạy đi!
- Chết tiệt, chúng nổi điên rồi. - Mau rời khỏi đây!
Lùa chúng theo hướng này. Mau lên!
Chúng đến rồi!
- Đi nào! - Đi mau!
Kayce!
Đi! Ra khỏi đó đi.
Chết tiệt, ông chủ, liều lĩnh quá đấy.
Khi không lường trước được thì mới là liều lĩnh.
Sáng sớm kích thích nhỉ.
YELLOWSTONE TRANG TRẠI DUTTON
YELLOWSTONE TRANG TRẠI DUTTON
Tỉnh táo lên, Kayce, tiếp tục đi.
Bao nhiêu rồi?
Tới giờ là 800 rồi.
Chắc còn lẫn lộn khoảng 200 con nữa.
- Chết tiệt. - Tách lũ bò đực và bò cái ra!
Tránh ra! Này, lũ bò đực này!
Jimmy, sang đây!
Chuẩn bị đóng cái cổng đó.
- Vào đó đi, Jimmy. - Vào đó đi. Đi mở cổng đi.
- Chúng nổi điên rồi! - Tất nhiên rồi.
Việc của chúng là giao phối, và sáu tháng rồi chúng chưa làm.
Tốt nhất hãy luôn để mắt đến lũ này.
Mấy cái này đặt cạnh lồng gia súc.
Còn cái này…
Máy xuất tinh điện tử Lane Pulsator IV để thụ tinh nhân tạo.
Cô cần nó làm gì?
Không phải tôi. Là các cô.
Phải. Đó là việc của lính quèn.
Ai là lính quèn chứ?
- Nhảm nhí! - Cô cũng sẽ bị bao phủ trong đó.
Tôi chăm gia súc chứ không chăn gia súc.
Bảo Gilligan làm đi.
Tôi cũng định thế. Nhưng cô sẽ làm cùng anh ấy.
Xin lỗi.
Ai điều hành nơi này?
Tìm việc làm theo ngày, nếu các anh có tuyển.
Tôi đang trên đường đến Arizona.
Tôi có sẵn thư giới thiệu nếu các anh cần.
Chà, anh tìm anh bạn bên kia hỏi đi.
- Xin chào. - Chào.
Tôi là Cowboy.
Ông ấy bảo là có thể cậu cần tuyển người làm theo ngày.
Trang trại đẹp đấy…
NẾU ƯỚC MƠ KHÔNG LÀM BẠN SỢ HÃI THÌ TỨC LÀ CHÚNG CHƯA ĐỦ LỚN
ĐỘC LẬP LÀ HẠNH PHÚC
Đêm nay anh có bữa tối gây quỹ.
Một bữa nữa ở Helena ngày mai, rồi ở Stock Farm ở Hamilton vào thứ Năm.
Cuối tuần này, bố mẹ em sẽ đến Missoula. Họ rất muốn gặp anh.
Không áp lực gì đâu.
Em uống cà phê không, anh đi mua?
Gì cơ?
- Cà phê. - Nhà em hết rồi.
Anh đi mua được không?
Ý hay đấy.
Cho tôi hai ly cà phê nhé?
Chọn một loại trên bảng đi.
Hay là cô chọn thay tôi đi.
Có máy để pha cà phê mà.
Ừ, nhưng pha thế này tươi hơn.
Ngon hơn loại nhỏ giọt thường.
- Bảo sao phải xếp hàng dài. - Họ sẵn lòng chờ mà.
Này, anh nên chờ khoảng…
Đây.
Tạ ơn Chúa. Caffeine. Pha thủ công à?
Chúa phù hộ anh.
Uống cà phê là biết thị trấn đó tiến bộ đến đâu.
Rõ ràng nếu cô thuê nhiều năm thì sẽ được giảm tiền thuê.
Nếu giờ này năm sau tôi ở Bozeman, Jason đây sẽ nhận lệnh hạ độc tôi.
Thuê sáu tháng cái đã.
Hợp đồng thuê sáu tháng cần được thanh toán trước.
Được thôi. Cho tôi thông tin tài khoản, mai tôi chuyển tiền.
Trang hoàng đi.
Schwartz & Meyer ở Bozeman. Nơi này lên thành phố thật rồi.
Cứ tưởng có mấy hợp tác xã là phát triển lắm rồi.
- Hợp tác xã là gì? - Kiểu siêu thị thực phẩm Whole Foods.
Ở đây có Whole Foods à? Trời ạ. Cảm ơn.
- Văn phòng thế nào? - Cũng được. Con tìm được một người.
- Thế à? Ai? - Công tố bang ở hạt Custer.
Làm thư ký cho Stewart năm 2014.
Từng là nữ hoàng rodeo. Khá là xinh.
Xinh đẹp hay không đâu quan trọng.
Có đấy ạ.
VÔ ĐỊCH CƯỠI NGỰA
Chúa ơi, cô ấy…
- Cô ấy trông giống con lắm. - Jamie sẽ ghét cô ấy lắm cho xem.
Ừ.
Vấn đề là thế này, Chủ tịch.
Nhiều vấn đề lắm, nhưng đầu tiên
là ta đã có casino rồi.
Tôi thấy nâng cấp nó có lý hơn rất nhiều so với
xây một cái mới cách biệt khu 145km.
Biệt khu của ta không phải là điểm đến,
chỉ là trạm xăng trên đường tới điểm đến.
Xe tải và xe buýt đầy người già
cá cược nhỏ lẻ không thể giúp cải thiện trường học…
Nên anh muốn chi 200 triệu đô xây casino khác?
Casino bên ngoài sẽ đi kèm nhiều quy định và đối tác ngoài tầm kiểm soát.
Không phải ở ngoài.
Ta sẽ sở hữu mảnh đất.
Sau đó, ta sẽ sáp nhập nó vào Biệt khu.
- Có thể không? - Từng có tiền lệ rồi.
Người Chumash đã làm ở Santa Ynez.
Ta có thể xây dựng doanh nghiệp, khách sạn, nhà hàng.
Không bị bang giám sát vì nó thuộc Biệt khu.
Tôi chỉ cần hội đồng phê chuẩn cho vay.
Tham vọng.
Tôi được bầu để như thế.
Anh được bầu để thay đổi Biệt khu.
Đây không phải thay đổi.
Người da trắng cũng đã làm như vậy với ta hàng thế kỷ.
- Và giờ đến lượt anh. - Phải. Cuối cùng thì…
cũng có người làm thế với họ.
Đây là nơi sự thay đổi bắt đầu.
Bản đề xuất không nói rõ
tiền từ dự án phát triển này sẽ giúp được gì cho cộng đồng.
Chỉ có lời hứa hẹn của anh thôi.
Và ban đầu ta sống trong Biệt khu cũng là vì mấy lời hứa.
Tin tưởng họ mới là cái đẩy ta vào Biệt khu.
Và tôi không tin họ.
Tôi sẽ không bỏ phiếu cho anh.
Tôi có cần đến nó không?
Tôi không cần rồi.
Anh sẽ cần đấy, Tom.
Rất vui được gặp cô.
Tôi có thể giúp gì đây?
Tôi đã suy nghĩ lại.
Tôi đã cân nhắc lại lời mời của ông.
Kinh phí cho chương trình Nghiên cứu Thổ dân Châu Mỹ
đã bị dời sang học kỳ sau khi tìm được giáo sư.
Tôi tưởng cô không muốn rời trường ở Biệt khu vì sợ nó thiếu giáo viên.
Tôi nhớ là cô rất kiên quyết.
Tôi không rời trường. Ý tôi là tôi có thể làm hai bên.
Sáng dạy ở trường trung học, chiều và tối dạy ở đại học.
Vậy sẽ rất bận rộn, di chuyển cũng xa.
Tôi biết chứ.
Tôi có lớp Lịch sử Hoa Kỳ đang cần giáo sư.
Cô có thể dạy môn này đến khi mở lớp cho cô vào học kỳ mùa thu.
Thời đại nào trong lịch sử Hoa Kỳ?
Từ khi Columbus đến cho tới Tuyên ngôn Độc lập.
Columbus.
- Cô làm được chứ? - Còn tùy.
Tôi sẽ dạy phiên bản lịch sử nào về Columbus?
- Phiên bản của cô, cô Dutton. - Long.
Họ của tôi là Long.
Vốn là họ "Long Spear"
nhưng rồi ông tôi bị bắt rời cha mẹ
và đến học ở trường Công giáo của Cục Đặc trách Người bản thổ Mỹ.
Họ đổi họ của ông tôi và dạy ông đừng làm thổ dân châu Mỹ.
Tôi mong được dạy lớp trẻ về kẻ đã mang nạn diệt chủng đến Tây bán cầu.
Chúa ơi.
- Cô là Beth? - Cô là Cassidy?
Ở chỗ tôi, chỉ cần đứng trên hộp cá ngừ là có thể thấy hết Montana.
Ở đây thì không.
Tôi tò mò mình có thể làm gì cho cô.
Phải là chúng tôi làm gì cho cô mới đúng.
Mời vào nhà.
Để tôi.
Chúng tôi đang xem xét ba ứng cử viên để ủng hộ.
Tôi muốn biết cô hứng thú đến đâu.
Tôi rất vinh hạnh khi được ông cất nhắc.
Nhưng mà…
Sao ông không ủng hộ con trai?
Rõ ràng là cô chưa gặp anh ta.
Chúng tôi muốn điều tốt nhất cho Montana. Và hiện giờ…
có vẻ cô là người tốt nhất.
Nói cho bố tôi về chương trình từ thiện cho cựu binh đi.
Chúng tôi cứu ngựa khỏi lò mổ ở Canada và huấn luyện chúng để trị liệu
cho các cựu binh mắc rối loạn căng thẳng sau sang chấn.
Vậy thì…
Cả hai bên sẽ khó mà phản đối đây.
Con muộn rồi. Con phải đi đây bố. Yêu bố.
Đừng đổi kiểu tóc nhé.
Tôi hơi lo là mình sẽ không đạt đủ số phiếu.
Tôi đến từ Đông Montana, thị trấn chỉ có 600 người,
ở đó không có nhiều cử tri.
Phiếu bầu cứ để tôi lo.
Cô chỉ cần lo làm chính mình thôi.
Được rồi.
Tên ông là gì?
Cowboy.
No comments yet. Be the first to leave one.