Die ersten 162 Zeilen.
NGUYÊN TÁC: HYUUGA NATSU
TÁC PHẨM NÀY LÀ HƯ CẤU, TẤT CẢ TÊN NHÂN VẬT,
TỔ CHỨC VÀ CÁC DANH HIỆU CHÍNH THỨC KHÁC ĐỀU LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG.
Ông già!
Ông già!
Mong là ông già ở nhà vẫn ổn.
À phải rồi. Sau buổi yến tiệc hôm qua…
Em nói gì vậy?
Vị Tổng quản đã ăn phải độc đang vật vã lắm đó!
Người bệnh phải nghỉ ngơi chứ!
Nhờ họ mà mình được ngủ một giấc thật đã.
Nhưng lẽ ra không nên ngủ tới trưa thế này.
Giờ không vẽ thêm tàn nhang thì mình lại thấy thiếu thiếu…
Nào. Hôm nay ngươi nên nghỉ thêm chút một chút đi.
Nô tì không dám. Xin nương nương cứ sai bảo nô tì.
Ơ, tàn nhang của ngươi…
Nô tì thấy không quen lắm, nên nô tì có thể giữ khuôn mặt này không ạ?
Được chứ. Ngươi nói cũng đúng.
Mọi người đều sốt sắng hỏi xem thị nữ đó của ta là ai
nên rất phiền phức!
- Nô tì xin lỗi vì đã gây ra phiền phức. - Không sao.
À, Cao Thuận tới đây từ sáng đó. Ngươi muốn gặp hắn không?
Trông hắn có vẻ rảnh rỗi, nên ta bảo hắn ra vườn nhổ cỏ rồi.
Nhổ cỏ sao…
Ngài ấy có cấp bậc khá cao trong buổi yến tiệc mà…
Đúng là một người cần mẫn.
Mình khá chắc là
bản thân ngài ấy cũng được các thị nữ hâm mộ lắm.
Nô tì có thể mượn phòng tiếp khách không ạ?
Được chứ.
- Hồng Nương? - Vâng, nương nương.
Mình có cảm giác ánh mắt của Hồng Nương phát sáng.
Ngài Nhâm Thị gửi thứ này cho cô.
Đây là món canh vốn được phục vụ cho Ngọc Diệp nương nương.
- Đúng vậy. - Ngài thật chu đáo làm sao.
- Đừng ăn đấy nhé. - Nô tì không ăn đâu.
Bạc bị ăn mòn nhanh chóng. Món canh bị ô-xy hóa rồi.
- Hương vị không còn ngon nữa. - Ra là vì hương vị sao?
Ngài có từng chạm tay vào cái bát này không?
Không, tôi chưa từng chạm vào bát.
Tôi chỉ nhúng thìa vào xem có độc không thôi.
Sau đó, tôi nhanh chóng dùng vải bọc lại.
Ngài chờ chút.
Cắt, cắt, cắt. Lách cách, lách cách.
- Bông gòn, bột và bàn chải à? - Đúng vậy.
Cô sẽ làm gì với mấy thứ này?
Ở phòng thuốc nơi nô tì từng làm, chúng thần hay bôi thuốc nhuộm
lên những thứ không được động vào để phòng có ai đó phá phách.
Nô tì đang làm tương tự.
Dễ thôi. Phủ bột lên cục bông gòn,
rồi phết lên bát đựng.
Sau đó, nô tì dùng bàn chải quét bớt phần bột dư thừa.
- Thấy rồi. - Có mấy vết màu trắng.
Dấu vết đó cho thấy có người từng chạm vào bát.
Những nơi bị đầu ngón tay chạm vào sẽ lưu lại dấu vết.
Với đồ dùng bằng bạc dễ bị ăn mòn thì càng dễ xác định hơn.
Đồ bằng bạc luôn được lau bằng vải trước khi đem ra sử dụng.
Nói vậy thì những dấu tay còn lưu lại lúc này là của
những người từng cầm vào bát sau khi bát được lau sạch?
Chính xác.
Kích cỡ và vị trí của dấu tay
là đủ để cho chúng ta biết cách họ cầm vào bát.
Người cầm vào chiếc bát này…
Có chuyện gì sao?
Không có gì.
Nô tì đoán có tổng cộng bốn người từng chạm vào cái bát này.
Bốn người sao?
Đầu tiên là ba người chạm vào xung quanh bát.
Người múc canh, người bưng bê,
người thử độc của Lí Thụ nương nương,
và một người cuối cùng, là người đã chạm vào mép bát.
Nô tì nghĩ kẻ bỏ độc vào canh là người bí ẩn cuối cùng đó.
Nếu đúng là thế, tại sao trên bát lại có
dấu vấn tay của người thử độc cho phi tần thượng cấp khác?
Dễ hiểu thôi.
Người thử độc của Lí Thụ nương nương đã đổi đồ ăn để gây khó dễ cho nương nương.
- Mà không biết rằng trong đó có độc. - Đổi đồ ăn sao?
Là hành vi bắt nạt.
Một thị nữ lại bắt nạt
- một phi tần thượng cấp sao? - Khó tin lắm nhỉ?
Cho tôi biết thêm được không?
Xin ngài lưu ý rằng đây chỉ là suy đoán của cá nhân nô tì.
Tôi hiểu điều đó.
Ngài có nhớ trang phục mà Lí Thụ nương nương mặc đến yến tiệc không?
Có. Một bộ trang phục màu hồng rực nổi bật.
Thường thì khi một phi tần
chọn trang phục gần giống màu của Ngọc Diệp nương nương,
các thị nữ sẽ khuyên can người đó đổi bộ đồ khác.
Nếu không, các thị nữ cũng sẽ mặc trang phục cùng màu với chủ nhân của mình.
Tuy nhiên, các thị nữ của Lí Thụ nương nương đều mặc màu trắng.
Khiến cho Lí Thụ nương nương, người mặc màu hồng,
trở thành một trò hề vì không hiểu phép tắc.
Các thị nữ nên hỗ trợ chủ nhân của mình.
Nếu vậy thì hôm đó…
Các người không nhận thức được vị trí của mình khi là thị nữ sao?
Lại dám gợi ý cho chủ nhân mặc đồ màu hồng!
Thị nữ của A Đa nương nương đã khiển trách
các thị nữ của Lí Thụ nương nương vì sự kém cỏi.
Ở trong hậu cung, giữa vô vàn kẻ thù,
người duy nhất một phi tần có thể tin tưởng
là các thị nữ của chính mình.
Lí Thụ nương nương bé nhỏ chỉ đơn thuần nghe theo gợi ý của các thị nữ
khi mặc trang phục đó
và bị mất mặt trước bao nhiêu người như thế.
Nương nương không biết việc đó.
Không chỉ vậy, họ còn tráo đồ ăn
để gây thêm khó khăn cho Lí Thụ nương nương sao?
Phải, họ không biết đồ ăn có độc. Mặc dù việc đó giúp cứu mạng nương nương.
Cách làm của họ thật dơ bẩn.
Sao họ lại làm vậy chứ?
Dù còn trẻ nhưng Lí Thụ nương nương lại là phi tần của Tiên Vương quá cố,
sau khi Người băng hà thì cô ấy đi tu.
Cô ấy được dạy từ bé rằng
làm thê thiếp phải hết lòng vì phu quân.
Mọi người chắc hẳn đều cho rằng nương nương chẳng có đức hạnh
khi lấy con trai của phu quân quá cố của mình.
Nô tì nghĩ dấu tay trên mép bát
là của tên thủ phạm đã hạ độc nương nương.
- Khi bỏ độc vào, kẻ đó đã cầm ở mép bát. - Tôi hiểu rồi.
Nơi mà chủ nhân sẽ chạm môi vào
lẽ ra nô tì sẽ không được chạm đến.
Hồng Nương đã dạy nô tì điều đó.
Đó là tất cả những suy đoán của nô tì.
- Tôi có thể hỏi một câu không? - Câu gì ạ?
Tại sao hôm qua cô lại cố gắng bao che cho người thử độc đó?
Tôi chỉ tò mò thôi. Không phải để truy cứu hay gì đâu.
Mạng sống của một thị nữ
rẻ rúng hơn nhiều so với một phi tần.
Đặc biệt là sinh mạng của người thử độc.
Tôi sẽ lựa lời bẩm báo lại cho ngài Nhâm Thị.
Nô tì rất cảm kích.
Một mặt nào đó thì mình phải cảm ơn cô ta
vì đã tráo các món ăn.
Cũng nhờ vậy mà mình mới được nếm vị độc.
Lúc đó mà nuốt ngụm canh vào thì có phải hay không…
- Chỉ vậy thôi ạ. - Ta hiểu rồi.
Lần nào ngươi cũng rất biết sắp xếp câu từ.
- Vậy sao ạ? - Nghĩ sao cũng thấy đây là đấu đá nội bộ.
Với tình hình hiện tại thì đúng là vậy.
Ngươi nói nghe đơn giản quá.
Vì vụ này mà ta thức trắng đêm hôm qua. Thậm chí còn chưa được thay đồ nữa.
Ta không muốn nghĩ gì nữa.
Ngài đang để lộ bản chất thật kìa.
- Có sao đâu. Đâu có ai ở đây. - Có thần ở đây.
- Ngươi không tính. - Tính chứ ạ.
- Dù ta có nói sao cũng không được à? - Thần đã biết ngài đủ lâu để hiểu.
Thật phiền khi có người ở bên chăm sóc mình từ bé đến lớn.
Ngài Nhâm Thị. Ngài vẫn đang mang trâm cài tóc kìa.
Ồ phải. Ta quên bẵng đi mất.
Cây trâm bị tóc che mất.
Nên thần nghĩ chưa có ai nhận ra cấp bậc của ngài đâu.
Người giữ giúp ta nhé?
Ngài đừng tùy tiện quẳng đi vậy chứ.
Cây trâm này chỉ có người có cấp bậc đặc biệt mới được đeo. Xin hãy cẩn trọng.
- Biết rồi, ta biết rồi. - Ngài vẫn chưa biết gì cả.
Vậy, thần xin cáo lui.
Đến lúc làm việc rồi…
- Thế cậu có nhận được cây trâm nào không? - Có.
Vậy sao. Vậy nghĩa là
cậu có thể rời hậu cung rồi!
- Cậu vừa nói gì? - Cậu có thể rời hậu cung rồi?
Nói rõ hơn cho tớ biết đi!
No comments yet. Be the first to leave one.