Atonement

Atonement

Download Vietnamese Untertitel

Release Info

Atonement 2007 1080p BluRay DTS x264-LolHD
Ein Kommentar von mochioka
Sync from _Naki_.

Tags

BluRay
x264
1080
TS
HD
Veröffentlicht am: 2023-03-20
Downloads: 153
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

..::CHUỘC LẠI LỖI LẦM::..

Nước Anh

- Cháu đã hoàn thành xong vở kịch. - Tốt lắm.

Mẹ đâu rồi?

Chắc mẹ đang ở trong phòng vẽ.

Hôm nay cô Briony ngoan nhé.

Chúng tôi phải chuẩn bị bữa tối cho 10 người đấy.

- Anh nghe nói em đang viết kịch. - Ai nói vậy?

Chỉ nghe vậy thôi.

- Anh sẽ đến xem chứ? - Anh cũng không chắc nhưng...

Sao em không để anh xem thử?

Lúc nào em cũng bọc gáy tất cả những câu chuyện của em.

- Anh đều giữ lại hết. - Em muốn anh đến xem.

- Để xem nào. - Em phải đi bây giờ.

Mẹ ơi!

Hay lắm, con gái. Vở kịch đầu tiên của con.

Mẹ có nghĩ Leon sẽ thích chúng?

Chắc chắn là vậy.

Thử Thách của Arabella, tác giả Briony Tallis.

- Cee. - Sao?

Trở thành một người khác thì như thế nào?

Chị nghĩ sẽ tuyệt lắm.

- Em lo về vở kịch. - Chị tin nó sẽ rất tuyệt.

Nhưng chỉ có một buổi trưa để tập. Lỡ hai đứa song sinh không diễn được thì sao?

Em phải tử tế với chúng. Em sẽ cảm thấy như thế nào

nếu mẹ em đi cùng thằng cha hay đọc tin tức trên sóng phát thanh?

Lẽ ra em nên viết tặng Leon một câu chuyện.

Khi viết truyện, chỉ cần một từ "thành quách"

là đủ để liên tưởng đến những ngọn tháp, khu rừng và làng mạc bên dưới...

Nhưng trong một vở kịch...

mọi thứ lại phụ thuộc vào khán giả.

- Cee. - Sao?

Sao chị không nói chuyện với Robbie nữa?

Có chứ. Chỉ là bọn chị đã không còn hợp nhau.

- Chúng ta có phải tập kịch không? - Tại sao phải thế?

- Là để ăn mừng việc Leon đến đây. - Em ghét kịch.

- Anh cũng vậy. - Sao lại ghét?

- Vì phải diễn. - Không diễn kịch thì chị cho một cái tát bây giờ.

- Và sẽ mách bố mẹ. - Chị không được tát bọn em.

Chúng ta là khách. Nhớ lời bố mẹ dặn không?

- Nhớ không, Pierrot? - Phải nghe lời.

- Jackson? - Phải nghe lời.

Đúng thế, phải nghe lời.

Briony, nội dung vở kịch thế nào?

À, nó nói về

tình yêu vượt trên tất cả.

- Vậy cậu sẽ đóng vai Arabella. - Không nhất thiết.

- Vậy nếu tớ đóng vai đó thì sao? - Lola từng ở trong đội kịch của trường.

Nếu cậu đồng ý thì đó là điều tuyệt vời nhất đối với tớ.

Được rồi.

Chúng ta nên đọc qua trước.

Nếu cậu là Arabella thì tớ sẽ là đạo diễn.

Xin lỗi.

Tớ sẽ mở đầu.

"Mở đầu.

"Đây là câu chuyện về Arabella,

"người đã bỏ tất cả để đi theo người tình của mình.

"Cha mẹ cô rất đau lòng khi thấy

"đứa con đầu lòng bỏ nhà để đi đến biên giới phía Đông."

Vâng?

- Không có gì. Tôi chỉ xem thôi. - Tôi e rằng buổi tập kịch này rất riêng tư.

Anh có thể xem vào tối nay.

- Lúc đó tôi phải làm việc. - Vậy thì rất tiếc, Danny.

Ta đi bơi đi? Phải, phải!

- Không phải lúc! - Cecilia cho phép mà.

Nửa tiếng giải lao đi.

Cecilia? Cecilia!

Cecilia!

Cecilia! Cecilia, Cecilia. Tụi em đi bơi được không?

Được thôi. Đừng bơi xa quá!

Anh cuộn thuốc lá giúp em được không?

- Hôm nay trời đẹp quá. - Còn anh thì thấy nóng.

- Em vẫn đọc sách à? - Không.

Sẽ tốt hơn đấy.

Em thích loại Fielding.

Vị nồng hơn.

- Hôm nay Leon đến đấy. - Anh cũng có nghe.

Bạn của Leon, Paul Marshall, là tỷ phú sôcôla.

- Hoa này dành tặng cho anh ta à? - Sao lại không?

Leon nói anh ta rất quyến rũ.

Bố có gọi tối qua. Bố nói anh định theo nghề bác sĩ.

- Anh cũng có ý định đó. - Phải học mất 6 năm.

- Vậy làm cách nào để đi học? - Anh có thể xin học bổng trợ giảng

- vào năm đầu tiên phải không? - Anh không muốn dạy học.

Rồi anh sẽ trả lại tiền cho cha em.

Em không có ý đó.

- Để anh giúp. - Được rồi, cảm ơn.

- Giữ hoa đi. - Được rồi mà.

Ngốc thật.

Anh có biết thứ đó quý giá lắm không?

Bây giờ thì không còn nữa.

Cẩn thận!

Anh...

Chào, Robbie!

Chẳng cần phải thế.

Cee?

Mẹ?

- Mọi người đâu rồi, Danny? - Tôi không biết, thưa cậu.

Thưa cậu. Khát nước chết đi được.

- Cậu muốn uống không? - Được thôi.

- Whisky? - Được.

- Leon! - Em đây rồi.

Nhớ anh quá.

- Đây là em của tớ, Cecilia. Paul Marshall. - Tôi nghe kể nhiều về cô.

- Tôi cũng vậy. - Chúng ta để cậu nghỉ đâu bây giờ?

Phòng màu xanh đi. Mẹ bị đau đầu, đang nằm nghỉ.

Nóng thế này kia mà.

Vào phòng lớn cạnh phòng trẻ em.

Bố còn trong thị trấn không?

Có vẻ thế.

- Chúng ta không tập kịch à? - Không.

- Tại sao? - Đừng hỏi chị.

Em không thích thế này.

Luôn có vấn đề khi một nhãn hiệu mới ra đời.

Phải làm lại mọi thứ.

Thậm chí phải thiết kế lại công nghệ.

Thách thức của chúng ta là việc có nên tung ra sản phẩm Amo Bar không.

Anh thấy sản phẩm Amo dành cho quân đội không?

Nguồn tin từ Bộ rất đáng tin cậy,

chúng ta có cơ hội

đưa nó vào gói sản phẩm tiêu chuẩn.

Tôi cũng phải mở thêm ba nhà máy nữa

nếu chế độ cưỡng bách tòng quân được thực thi

và Hitler không thất bại.

Chuyện cũng tương tự như

mua cổ phiếu ở Marks and Spencer's, phải vậy không?

- Như thế thì không hay. - Tôi cũng sản xuất cocktail với đá bào,

rượu rum và sôcôla lỏng. Rất ngon đấy.

- Đoán xem anh gặp ai lúc vào nhà? - Robbie.

- Anh bảo cậu ấy đi với bọn anh tối nay. - Ôi, anh không nên làm thế.

Robbie, con trai người quản gia đã làm cho chúng tôi 20 năm,

đã đạt được học bổng vào Cambridge,

và em tôi đã không nói chuyện với cậu ta trong ba năm.

Luôn giữ khoảng cách một dặm.

Có ai có thuốc không?

Không biết mấy hôm nay cậu ta làm gì mà cứ dạo quanh mấy chậu hoa.

Anh ấy định học ngành y.

Và bố đã đồng ý?

Em nghĩ anh nên bảo anh ta đừng đi.

Sao vậy? Có chuyện gì à?

Thôi đi.

- Khi nào ta mới về nhà? - Sắp rồi.

Chưa về được. Bố mẹ đang ly hôn mà.

- Sao lại nói vậy? - Bởi vì nó là sự thật!

Chị cấm em không được lặp lại từ đó nữa. Hiểu chưa?

- Bây giờ chúng ta làm gì đây? - Anh cũng đang tự hỏi.

Anh là Paul Marshall. Chắc các em là họ hàng từ phía Bắc.

- Tên các em là gì? - Pierrot.

- Jackson. - Tên hay lắm.

Anh có biết bố mẹ bọn em không?

Anh có đọc trên báo.

- Báo nói gì? - Ồ, toàn những điều nhảm nhí.

Em sẽ cảm ơn nếu anh không nói điều đó trước mặt bọn trẻ.

Bố mẹ các em là những người tuyệt vời,

và rất yêu các em.

Hay đấy.

Tụi em sắp đi xem kịch.

- Kịch gì vậy? - Hamlet.

À. "Tồn tại hay không tồn tại."

Em thích giày của anh.

Hiệu Duckers. Da bọc gỗ, rất vừa với chân.

Rất bền.

Em đói quá. Chưa ăn tối à?

Anh sẽ đưa em đi ăn tối nếu em đoán được anh làm nghề gì.

- Anh có một nhà máy sôcôla. - Ai cũng biết điều đó.

Điều đó đâu cần phải đoán.

Sôcôla sẽ hiện diện trong quân đội Anh.

Bọc đường ở bên ngoài, giúp nó không bị tan chảy.

Sao họ lại có kẹo miễn phí?

Vì họ chiến đấu cho quốc gia.

Cha nói sẽ không còn chiến tranh.

Cha em sai rồi.

- Nó gọi là Amo Quân Đội. - Amo, amas, amat.

Đúng thế.

Thật chán khi mọi thứ kết thúc bằng vần "o." "Polo" và "Aero."

- "Oxo" và "Brillo". - Có vẻ em không thích nó.

Vậy thì anh sẽ tặng nó cho chị em.

Cắn một miếng đi.

Em cắn đi.

Công chúa nhận thức rõ sự tàn nhẫn của hắn ta.

Nhưng nó vẫn không làm cô bớt thương yêu hắn

Trực giác báo cho công chúa biết

không nên tin những người có mái tóc đỏ.

Khi đứa trẻ lặn xuống đáy hồ sâu,

để tìm chiếc cốc phép thuật, Ngài Romulus vân vê râu mình.

Ngài Romulus đi cùng hai người bạn

hướng về phương Bắc đến bờ biển sáng ngời.

Không thể diễn tả bằng lời sự hào hùng của ông ấy

Không ai biết được rằng

bóng đêm đang bao phủ trái tim Ngài Romulus Turnbull.

Ông ta trở nên nguy hiểm.

"Gửi Cecilia, anh viết thư xin lỗi

"vì những hành động thô lỗ mà mình gây ra."

"Hãy tha thứ nếu anh tỏ ra xa lạ nhưng anh..."

Gửi Cecilia, nếu em nghĩ anh đang phát điên,

thì cũng không sao.

Thật ra sự có mặt của em khiến anh trở nên ngu ngốc,

anh trở nên như vậy không phải là do thời tiết.

"Em sẽ tha thứ cho anh chứ?

"Robbie."

More Vietnamese subtitles for Atonement

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left