Die ersten 200 Zeilen.
Sub By Richard Lin
Bet!
Xin chào!
Virginia!
- Cậu đang làm gì ở Lisbon? - Việc kinh doanh. Cậu trông thật lộng lẫy.
Vậy à? Cậu cũng lộng lẫy đấy. Thật ra, cậu luôn luôn lộng lẫy.
Tớ nhớ khi còn ở trường cậu đã dạy tớ cách vẽ mắt bằng một nút chai bị cháy.
Ôi, những ngày còn đi học.
Tốt hơn chúng ta không nên nói về điều đó. Việc đó khiến tớ cảm thấy mình già đi nhiều.
- Cậu đã kết hôn chưa? - Không, tớ không có thời gian. Còn cậu?
Tớ đang hẹn hò với một anh chàng, nhưng cảm thấy không chắc lắm.
Cậu biết không, tớ đã luôn muốn gọi cho cậu. Nhưng tớ không có một ngày nghỉ nào cho đến hôm nay.
- Ngạc nhiên đấy. Cậu đang làm kinh doanh? - Thật thú vị và có phần phóng túng.
Tớ sản xuất ma-nơ-canh để trưng bày. Tớ đã học nghề ở Paris.
Ở đây có nhiều cơ hội hơn nên tớ thành lập cửa hàng của riêng mình.
- Ở đâu thế? - Cậu có nghe qua...
nhà kho Montreal ở ngoại ô?
- Cạnh nhà xác? - Có sao đâu? Cho đến khi tớ tìm thấy nơi tốt hơn.
- Roger có thể giúp cậu. - Ai là Roger?
Là tôi.
Roger, đây là Betty, bạn em. Cô ấy làm búp bê.
Ma-nơ-canh, cưng à.
Em chưa bao giờ nói với anh rằng mình có một người bạn như cô ấy.
- Bọn em gặp nhau tại... - Đừng nói ra. Giữ chút bí ẩn chứ.
- Thôi, ăn mừng luôn đi. Mừng tôi quen cô hôm nay. - Anh định đưa chúng tôi đi đâu?
Nếu cô muốn, chúng ta có thể dành cả cuối tuần tiệc tùng trên hồ.
- Nhưng Betty không thích tiệc tùng. - Tôi nghĩ anh muốn ở riêng với cô ấy chứ.
Không hẳn vậy. Virginia và tôi là bạn tốt. Chỉ vậy thôi.
- Vậy à, nhưng tôi chỉ đang cản trở hai người thôi. - Cậu có thể mang theo một người bạn.
Tớ không có bất kỳ người bạn nào ở đây.
- Nhưng tớ có thể tìm một người. - Chắc là một người đàn ông nào đó.
Không. Đàn ông ngày nay thực sự rất khó chịu.
- Mấy giờ ngày mai? - Lúc 4:00 tại ga Abate.
Tôi sẽ đến đó. Tạm biệt.
Bí quyết nằm ở việc bơm đủ nhiên liệu. Chúng ta sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì...
- nếu các nồi hơi đầy. - Con hiểu rồi.
Con sẽ chịu trách nhiệm kiễm tra, bao gồm cả việc xoát vé cho hành khách.
- Vâng, thưa cha. - Nạp than rồi chúng ta đi.
Em đã nói với anh rằng cô ấy sẽ đến trễ. Giờ sắp 5 giờ rồi.
Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ đến thì chắc chắn cô ấy sẽ đến. Cô ấy chỉ đến muộn thôi.
Tốt hơn chúng ta nên lên tàu trước và tìm chỗ ngồi tốt.
Nhìn kìa. Cô ấy đây rồi.
- Tất cả lên tàu! - Tôi rất xin lỗi.
- Đừng lo. Có rất nhiều phương tiện khác mà. - Không phải vậy đâu.
Bạn tôi định đến, nhưng cô ấy đã hủy vào phút cuối.
- Mất mát của cô ta thôi. Chúng ta đi chứ? - Không phải. Tôi đến để nói là tôi sẽ không đi.
Cậu có thể gọi điện cho nhà ga.
Tớ đã làm, nhưng một người đàn ông rất khó chịu đã nói với tớ rằng họ không thể chuyển tin nhắn...
cho hành khách khi họ đang ở trên sân ga, vì vậy...
xin vui lòng tha thứ cho tôi, chúc vui vẻ. Tạm biệt.
Đợi chút. Cô cũng có thể đi với chúng tôi mà. Phải không, Virginia?
Được chứ.
Đó là những khung cảnh đẹp.
Coi nào. Chúng tôi sẽ muộn.
Lên đi. Tôi sẽ lấy đồ.
- Có vẻ như chúng ta là những người duy nhất ở đây. - Không hẳn.
Đó là một khách sạn tuyệt vời. Bầu không khí tuyệt vời nhất mà cô sẽ tận hưởng.
Nói đến không khí, cậu có đem theo kem chống nắng không?
Tớ không đem theo gì hết.
Tớ hiểu, cậu thấy đấy, tớ là gái thành phố. Tớ không muốn mũi của mình bị rám nắng.
- Tôi sẽ lấy nó cho cô. - Không cần đâu.
Tôi biết chính xác nó ở đâu.
- Quá thân thiện cho ngày đầu tiên. - Điều gì có thể xảy ra vào ngày mai?
Tớ có chút nghẹt thở ở đây. Tớ nghĩ mình cần một chút không khí.
Tôi nghĩ cô ấy đang buồn.
Tôi không hiểu tại sao.
Điều đó tự nhiên thôi. Tôi nghĩ chúng ta đã hơi thiếu cân nhắc.
Tôi đã nói với cô, chúng tôi không có gì cả.
Và tôi thực sự thích cô.
- Sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. - Không thể. Cô ấy là bạn thân nhất của tôi.
Cô ấy cũng là bạn của tôi, nhưng cô có thể làm gì?
Nhảm nhí. Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.
- Cô có muốn tôi... - Tốt hơn là tôi nên đi một mình.
Cậu đang buồn vì tớ đã đến, phải không?
Cậu không nên rời khỏi khoang tàu. Không khí ở đây có hại cho da.
- Ý tớ là chuyến đi này. - Tại sao cậu cần quan tâm?
Tại sao cậu lại nói như vậy? Tớ là bạn cùng phòng của cậu trong trường nội trú.
Cậu quên sao, Virginia? Tớ là người bạn tâm giao của cậu, người bạn tốt nhất của cậu.
Không, tớ xin lỗi, Bet. Tớ không biết có chuyện gì với mình nữa.
Tớ không hiểu tại sao mình lại phản ứng như vậy.
Bình tĩnh. Việc đó không quan trọng.
Tuy thật trẻ con, nhưng vì cậu vẫn là một cô gái nhỏ.
Giống như cô gái nhỏ từng đến phòng tớ...
cô gái nhỏ tìm kiếm sự tin tưởng, và câu trả lời cho rất nhiều câu hỏi.
Làm ơn dừng lại. Đừng nói về điều đó nữa.
Tớ sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu. Và cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi tớ.
Hãy nhớ những gì tớ đã nói với cậu.
Vé của cô, vui lòng.
- Một người đàn ông trong toa cuối đang giữ nó. - Được rồi. Tận hưởng chuyến đi nhé.
Xin lỗi, cho tôi hỏi.
- Có điểm dừng tiếp theo nào không? - Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến điểm cuối.
Anh có thể dừng lại một chút, để tôi xuống xe được không?
Không thể nào. Nó trái quy tắc. Ngoài ra, cô định sẽ đi đâu quanh đây?
- Không có thị trấn nào xung quanh đây à? - Không, trong vòng nhiều dặm.
- Cảm ơn. - Không có gì.
- Virginia! - Virginia, em điên à?
Virginia!
- Quay lại đây! - Quay lại đây, làm ơn!
Con đang làm gì đấy?
- Con đang đạp phanh. - Không được dừng lại ở đây.
Ai đó đã kéo chuông báo động.
- Cha không quan tâm. - Cha, nhìn kìa.
Vui vẻ nhé.
Cô ấy không biết mình đang làm gì.
- Cha, chuyện gì vậy? - Không. Cho thêm than vào lò hơi.
Có ai ở đây không?
Có ai không?
Có ai ở đây không?
Tôi đã nói chuyện với người giúp việc của cô ấy. Cô ấy nói Virginia vẫn chưa trở về.
- Anh có nghĩ rằng cô ấy đã bị lạc? - Bữa sáng, thưa ông?
Không, cám ơn. Chỉ cần đưa hóa đơn đây.
Có một thị trấn cách đây vài dặm, phải không?
Không, thưa ngài. Hướng đó chỉ có những ngọn núi.
Và sông Guadiana theo hướng đó, cùng biên giới Tây Ban Nha.
- Nhưng chúng tôi thấy một thị trấn từ trên xe lửa. - Ý ngài là Berzano.
Một thị trấn thời trung cổ bị bỏ hoang. Chỗ đó không thú vị.
Một người bạn của chúng tôi đã qua đêm ở đó.
Ôi, trời. Xin lỗi. Tôi thật vụng về.
- Chuyện gì xảy ra ở Berzano? - Tôi không biết gì cả, thưa ngài.
- Chỉ là vài tin đồn... - Chuyện gì vậy?
Chúng tôi không được phép nói về nó. Một truyền thuyết cũ.
Người hiện đại không tin những câu chuyện như vậy.
Bên cạnh đó, ngài sẽ lo sợ. Nó không tốt cho khách du lịch.
- Nói tiếp. - Tôi không thể nói với ngài thêm bất cứ điều gì.
Họ sẽ sa thải tôi.
Xin thứ lỗi.
Có chuyện gì không ổn à? Ngài có bất kỳ phàn nàn nào về dịch vụ của chúng tôi?
Không, cám ơn. Ông có thể giúp tôi lấy một con ngựa?
Khách sạn có một vòng tập thể dục mà ngài sẽ thích.
Không, không phải như thế đâu. Tôi muốn đi dạo xung quanh đây.
Ý tưởng hay. Khung cảnh xung quanh chúng tôi rất đẹp.
- Và một con ngựa khác cho tôi. - Tôi định đi một mình.
- Tôi cũng phải chịu một phần trách nhiệm. - Chúng ta không biết có gì ở Berzano.
Đó là lý do.
- Ngài vừa nói Berzano? Ý ngài không phải là... - Thị trấn truyền thuyết về các hiệp sĩ.
- Chúa ơi! Chúng ta phải giúp cô ấy. - Đừng có lo chuyện bao đồng.
Cảnh sát sẽ lo mọi việc.
Không có dấu hiệu của Virginia.
- Thật đáng kinh ngạc. - Vâng.
Làm cách nào để chúng ta trở về?
- Xe lửa chạy qua gần đây. - Nhưng nó không dừng lại ở đây.
- Đừng lo lắng. Chúng ta sẽ làm nó dừng lại. - Anh nghĩ vậy?
Anh nghĩ tại sao những con ngựa lại sợ hãi?
Chắc do những con rắn. Ai biết?
Nhìn này. Một nghĩa trang thời trung cổ.
Cô có cảm thấy điều gì đó kỳ lạ không?
Tất cả đều rất kỳ lạ.
Tôi không biết nữa. Một cái gì đó đặc biệt?
Hãy nhìn vào những cây thánh giá.
Chúng không giống như những thứ thường thấy ở nghĩa trang.
Đó là những cây thánh giá của người Ai Cập, phơi mình trong ngọn lửa.
Trong các phiên tòa xét xử phù thủy thời Trung cổ, người ta nói rằng họ là Satan.
Chúng được sử dụng cho các nghi lễ của Satan.
Hãy rời khỏi đây sớm. Những tàn tích này trông thật xấu xa. Tôi không muốn qua đêm ở đây.
Chúng ta có đủ thời gian. Chúng ta phải tìm Virginia trước.
Cô ấy không thể ở lại đây. Cô ấy có lẽ đã rời đi sau khi nhìn thấy tất cả những điều này.
Coi nào, cô ấy chắc đang ở đâu đó.
Virginia!
Bet, nhìn này.
Không nghi ngờ gì nữa, cô ấy đã ở đây.
Virginia!
Đó là một trong những đôi giày của cô ấy.
Tất cả đều rất kỳ lạ.
Virginia.
Virginia, cậu có ở đó không?
Virginia, có phải cậu không?
Các bạn đang làm gì ở đây?
Một người bạn của chúng tôi đã qua đêm trong ngôi nhà này. Chúng tôi đến tìm cô ấy.
- Ý anh là Virginia White? - Vâng. Làm sao anh biết?
Cảnh sát Marcos, Thanh tra Oliveira.
- Có chuyện gì xảy ra với cô ấy? - Virginia ở đâu?
Anh đến đây bằng cách nào?
Chúng tôi thuê hai con ngựa từ khách sạn. Chúng vừa chạy đi.
Vậy, cô là Elizabeth Turner, và anh là Roger Whelan.
Vâng, hiển nhiên rồi.
Anh đã qua đêm tại khách sạn và rời đi lúc 11:00 sáng nay.
Làm thế nào anh biết tất cả những điều đó?
Các đồn cảnh sát của chúng tôi không có công nghệ mới nhất, nhưng chúng tôi có điện thoại.
Làm ơn. Có điều gì nghiêm trọng xảy ra với Virginia không?
Bạn của cô đã bị sát hại.
Không.
Đó là lỗi của tôi.
Bet, cô đang nói gì vậy?
Làm thế nào chúng ta có thể tưởng tượng một chuyện như thế có thể xảy ra?
Cô cần phải xác minh cô ấy.
Mời vào.
Nó sẽ không dễ chịu đâu.
Cố lên. Vượt qua nó đi.
Không phải cô ấy. Chúng tôi muốn gặp người phụ nữ trẻ đưa đến sáng nay.
Vâng, thưa ngài.
Đây.
- Ai sẽ làm một điều như vậy chứ? - Chà...
- Ông nghĩ gì vậy, bác sĩ? - Tôi vẫn chưa khám nghiệm tử thi.
Nhưng tôi dám khẳng định đó là một trường hợp kỳ lạ.
Như thể một bầy thú dữ đã quấn lấy cô ấy.
Cô ấy có lẽ đã bị tra tấn.
- Không có vết thương nào nghiêm trọng cả. - Vậy cô ấy chết vì cái gì?
- Cô ấy chảy máu đến chết. - Cô ấy bị cưỡng hiếp à?
Nó không giống như vậy. Đó chắc chắn không phải là động cơ tình dục.
- Những vết cắn đó đến từ một kẻ bạo dâm. - Vài kẻ bạo dâm.
No comments yet. Be the first to leave one.