Die ersten 200 Zeilen.
NGÀY 10 THÁNG 1 NĂM 1952 NEW JERSEY
Mẹ và bố sẽ ở ngay cạnh con.
Đèn sẽ tắt.
Có thể họ sẽ chơi nhạc organ khi mở màn.
Đừng sợ.
Bố nói trong đó tối mà.
- Con không muốn vào. - Nhưng nó hay lắm.
Cả tuần rồi con đã rất náo nức
cho bộ phim đầu tiên con xem mà.
- Người ta to lớn lắm. - Người nào?
Bố nói mọi người trong phim khổng lồ mà.
Ồ, vì họ sử dụng màn hình lớn thôi,
nhưng họ không có thật, phải không?
- Họ giống như những giấc mơ thôi. - Những giấc mơ thật đáng sợ.
Một số giấc mơ thì như vậy, nhưng đây là sẽ là giấc mơ đẹp.
Phim chiếu về rạp xiếc, những chú hề và các diễn viên nhào lộn và, ừm...
Con muốn biết nó hoạt động thế nào chứ?
Có một cỗ máy lớn gọi là máy chiếu.
Bên trong có một bóng đèn thật sáng,
và nó chiếu ra hình ảnh
- của những chú hề và nghệ sĩ nhào lộn. - Và những con voi nữa.
- "chiếu" có nghĩa là đưa họ ra ngoài. - Những chuyện vui vẻ đấy.
Những chuyện vui vẻ như là như ánh sáng từ một chiếc đèn pin khổng lồ.
Những hình ảnh này đi qua ánh sáng rất nhanh.
24 hình trong mỗi giây.
Bây giờ, trong não của con,
mỗi bức ảnh đọng lại khoảng 15 giây.
Đó được gọi là sự tồn tại của thị giác.
Những hình ảnh di chuyển
nhanh hơn tốc độ bộ não của con có thể buông bỏ chúng,
và đó là cách máy chiếu phim đánh lừa chúng ta
đẻ ta tin rằng các hình ảnh bất động đang chuyển động.
Đó là Phim ảnh.
Phim là giấc mơ mà con không bao giờ quên, búp bê à.
Con cứ chờ đợi để được xem nó.
Khi phim kết thúc, con sẽ nở
nụ cười tươi nhất trên khuôn mặt mình.
Họ đang cho vào kìa.
"GÁNH XIẾC VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI"
Đợi đến khi tàu đi qua đã.
Mở cửa.
Chuyền nó xuống.
- Cái gì vậy? - Toa thứ hai.
Angel. Cô ấy trên chuyến tàu đó.
Vậy thì sao? Chúng ta đã có tiền. Ra khỏi đây thôi.
Đèn. Tôi phải bật đèn xuống đường ray.
Đồ điên khùng. Đưa tay lái cho tôi.
Chúng ta sắp... xuống đường ray rồi!
Tàu! Dừng tàu!
Hãy dừng tàu!
Dừng lại! Không nhìn thấy ánh đèn sao?!
Dừng lại!
Toa đầu tiên! Bám chặt vào!
Angle! Angel!
Con thích đoạn nào?
Sammy, con muốn gì cho lễ Hanukkah?
Đã nói với em rồi đây không phải là ý hay,
thằng bé L-O-L-Ắ-N-G
Trẻ ở độ tuổi của nó có nhiều trí T-Ư-Ở-N-G-TƯ-Ợ-N-G.
Đừng đánh vần các từ dài.
Ánh đèn làm chẳng thấy gì cả.
Thật khó để tìm thấy nhà của chúng ta.
Nhà chúng ta là căn tối om không có đèn.
Đó là những gì con muốn cho lễ Hanukkah.
- Gì? - Đèn Giáng sinh đấy!
Xin lỗi.
Người Do Thái không treo đèn Giáng sinh.
Tám đêm thắp nến thôi.
Con có thể ngủ với máy hiện sóng không?
Bắt đầu đi. Chúng ta phải nhanh lên.
- Cái gì vậy? - Toa thứ hai.
Angel. Cô ấy đang ở trên chuyến tàu đó.
Đèn.
Tôi phải bật đèn xuống đường ray.
Dừng tàu lại!
Dừng tàu!
Angel!
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Con biết mình muốn gì cho lễ Hanukkah rồi!
Con biết mình muốn gì cho lễ Hanukkah rồi!
Hanukkah!
Cảm ơn!
Sammy.
- Ôi chúa ơi. - Ái chà.
Con rất háo hức.
Được rồi, vậy phần bên ngoài, phần giữa dẫn điện,
và hai bánh xe kim loại phía dưới động cơ
sẽ kết nối mạch điện.
Vậy, ông kỹ sư?
RCA đã tăng lương cho ông à?
Đoàn xe đẩy đắt tiền đấy.
Nó không phải là xe đẩy. Đó là tàu Lionel.
Năm nay dân máy tính không được tăng lương đâu.
Có thể năm sau.
Con trai cưng của mẹ đang mua
các TV hỏng để lấp đầy ngôi nhà đấy.
Công việc sửa chữa.
Ồ, cẩn thận không thì điện giật đấy.
- Giữ cho chặt. - Không sao đâu.
Chị sẽ không đi chuyến tàu sang trọng đó đến Florida mà không có tôi.
Này, nhìn này.
Cô ấy nằm trên sàn.
Ai sẽ đánh thức cô ấy dậy?
Ai nói tôi thức dậy chứ?
Bà sẽ đến Miami trên chuyến tàu của cháu đấy Sammy.
Cho nó chạy đi.
Ồ.
Bố chính là kỹ sư thiết kế đồ chơi.
Con có thể chơi với chúng
khi con học được cách tôn trọng chúng.
Con tôn trọng chúng. Con yêu chúng.
Bố biết, nhưng con không thể chỉ là yêu một cái gì đó.
Con cũng phải chăm sóc nó, đúng không?
Có lẽ chúng ta có thể cùng nhau chơi với chúng vào cuối tuần này.
Nhưng con cần thấy chúng va chạm.
Anh không hiểu.
Tại sao thằng bé cần xem chúng va chạm?
Muộn rồi.
Em không muốn tắt đèn bên em sao?
Chờ một chút.
Em chưa buồn ngủ.
Anh thấy những nốt giảm dần này không?
Nó gọi là âm trầm nền.
Em nên phát nó trên đài phát thanh trong chương trình văn nghệ.
- Ồ. - Họ cứ mời em quay trở lại.
Em không có thời gian cho việc đó.
Chúng ta có thể thuê người trông trẻ mà.
Ai có đủ khả năng đó? Quên đi.
Hồi đó khác.
Lúc đó ta mới có hai con.
Anh biết em nhớ gì nhất về đàn piano không?
Không chơi được bài hoàn chỉnh.
Bach sẽ cho anh biết làm thế nào...
Đầu tiên nốt nhạc này, rồi hợp âm này,
sau đó mở bàn tay của mình, kéo dài xuống một quãng tám...
Tạo một thế giới nhỏ để mình có thể an toàn và hạnh phúc.
Cảm ơn em.
Đó là lý do tại sao thằng bé cần xem chúng đụng nhau.
Nó đang cố gắng để có được ý tưởng điều khiển chuyện đó.
Sammy?
Chúng ta sẽ sử dụng máy quay của bố để quay phim.
Chỉ đụng tàu một lần thôi, được chứ?
Rồi sau khi rửa phim xong,
con có thể xem đi xem lại
cho đến khi nó không còn đáng sợ nữa.
Và đoàn tàu thật của con sẽ không bao giờ bị hỏng.
Một điều nữa.
Chúng ta đừng cho bố con biết.
Nó sẽ là bộ phim bí mật của chúng ta, chỉ của con và của mẹ thôi.
- Được chứ? - Được.
Xin lỗi đã về trễ.
Anh phải lấy chiếc Motorola của cô Moynahan.
Xưởng không còn chỗ trống.
- Anh nên đặt nó ở đâu? - Phòng khách, em đoán vậy?
Được rồi.
Này, uh, xin lỗi tôi đến trễ. Vì phải đón bà Fabelman.
Tôi nên đặt bà ấy ở đâu?
Ôi! Úi, ối, ối.
- Thư đến chưa? - Nó ở trên bàn đấy.
Cossack.
- Đây là ức? - Phim của con!
Á, á, á, á, á, á, á.
Đợi ăn tối xong đã.
Lượng từ tính được tăng lên bằng cách
thấm từ tính của vật liệu lõi.
Điều khó khăn là chúng ta có thể làm cho nó thấm đến mức nào.
Tôi có nên làm theo mọi cách?
Em biết từ trường là gì, phải không?
Ừ, vâng. Vâng, chắc chắn. Ý tôi là, nó...
Sammy, con có biết từ trường là gì không?
- Con xin phép nói được không? - Không.
Nhưng con cần một phút.
- Gì mà gấp vậy? - Con à.
Cái này nếm buồn cười quá, Burt.
Nó có vị buồn cười trên một cái nĩa nhựa.
- Mẹ. - Có phải cô ấy đang dành đồ bạc
phòng khi Eisenhower ghé qua không?
Vấn đề là chúng ta sử dụng ống chân không,
không phải bóng bán dẫn, và lõi từ
- để truy cập bộ nhớ... - 35.000 lõi từ.
Này, Sam, cháu có biết làm gì khi máy ảnh của bố cháu
hết phim không?
Khi hết phim, cháu sẽ làm gì?
- Thay phim. - Máy tính cũng vậy.
Cháu phải thay băng, và điều đó làm mọi thứ chậm lại...
Mitz, gan bị cắt nhỏ thật không thể tin được.
nạp nó bằng dữ liệu,
và thay vì cứ sau mười giây thay băng,
chiếc máy mới mà bố cháu đang chế tạo...
- Máy tính BIZMAC! - BIZMAC!
Nó có thể tìm kiếm thông tin
qua tất cả các băng này cùng một lúc.
Cháu không bao giờ cần phải thay băng gì cả.
Nó sẽ nhanh gấp mười lần.
Tôi yêu bộ não của Burt.
Nhất là là khi anh đang ngồi đây để giải thích những gì trong đó.
Mẹ, con phải lên lầu ngay.
Không được. Phải ăn cho xong đã.
Nó ăn sạch cả rồi.
Không, anh ấy chưa ăn xong.
No comments yet. Be the first to leave one.