Die ersten 179 Zeilen.
Một số người bẩm sinh đã hay lo lắng.
Chẳng hạn, mẹ tôi có thể đứng ngồi không yên
kể cả khi tôi đang ngồi không trên giường.
Shelly?
Shelly?
Mọi thứ ổn chứ?
Rất ổn, tại sao?
À, con đang ăn mặc kiểu như con tự bắt cóc mình.
Con đang cố chặn đầu vào của giác quan.
Con đang không biết liệu các hạt ảo
có khối lượng cố định hay vi phạm bảo toàn động lượng.
Rồi con nhớ ra Nikola Tesla tin rằng,
"sự cô lập là nơi ý tưởng được sinh ra".
Nikola Tesla là ai?
Một trong những nhà khoa học lỗi lạc nhất của thế kỷ 20.
Được rồi.
Và… mẹ tò mò thôi, ông ấy bị cô lập ở mức nào?
Rất cao. Ông ấy thấy sự tiếp xúc của con người rất tởm.
Cách sống đó khá đơn độc, con không nghĩ vậy sao?
Ông ấy không hoàn toàn đơn độc.
Vào cuối đời, ông ấy thành bạn tốt với một con bồ câu nâu.
Tuyệt.
Tạm biệt mẹ.
Mẹ có nghe tin gì từ Tiến sĩ Sturgis không?
Không.
Có tin nổi là bệnh viện vẫn giữ ông ấy để theo dõi không?
Mẹ tin không?
À…
Tôi nghĩ tôi vừa cảm thấy hạt neutrino.
Hạt đó xuyên thẳng qua quần tôi.
Sân có cỏ mần trầu.
Và bà không thể có bãi cỏ đẹp nếu sân có cỏ mần trầu.
Ý mẹ là…
Mẹ lo cho ông ấy. Không biết là bị nặng cỡ nào.
Suốt cả năm hai người ở bên nhau,
mẹ có thấy bất kỳ… dấu hiệu cảnh báo nào không?
Không. Không hẳn vậy.
Mẹ chỉ nghĩ ông ấy lại là, con biết đấy,
một Sheldon dễ thương, thông minh kỳ quặc khác.
Nhắc mới nhớ,
khi nào con mới nói với Sheldon sự thật về John?
Khi đến lúc thích hợp.
Nó nghĩ ông ấy đang trị bệnh Filatov?
Con đã phải nghĩ ra bệnh gì đó dễ lây lan để nó không muốn đến thăm.
Thông minh.
Cảm ơn mẹ.
Con xạo giỏi dấy. Con nên xạo thường xuyên hơn.
Hoa tai của mẹ đẹp đó.
Ôi trời. Anh ấy sẽ bị chặn lại.
Đó, khi con bị tắc bóng trong vùng cấm địa sân nhà,
đội kia sẽ được hai điểm và quả bóng.
Đó gọi là "điểm safety".
Con tưởng safety là hậu vệ sâu.
À, cũng đúng luôn.
Khó hiểu quá.
Giờ con hiểu bố thấy thế nào
khi con kể về Thiếu niên Ninja Rùa đột biến rồi.
Có gì khó hiểu?
Tên phim nói lên hết rồi mà.
Bố, bố muốn giàu có như thế nào?
Đi đi.
Bố không tò mò chút nào sao?
Có cần bố cho con tiền không?
Có, nhưng con sẽ trả lại cho bố nhiều hơn.
Nhiều hơn bao nhiêu?
Rất nhiều.
Bố phải cho anh ấy tiền đi.
Cảm ơn, bố không hứng thú.
Bố sẽ hối hận cho xem.
Nói nghe thử.
Quả cầu tuyết Texas.
Cửa hàng thẻ ở đường Magnolia sắp đóng cửa.
Họ bán mấy cái này với giá một đô mỗi cái.
Con sẽ bán với giá năm đô, và tiền sẽ đổ về.
Con không thấy lo là tiệm bán mấy thứ này sắp đóng cửa à?
- Bố chẳng có tầm nhìn. - Bố xem trận đấu tiếp nhé?
Được. Khỏi cần, con có tiền của con.
Vậy tại sao còn bàn?
Vì thà mất tiền của bố hơn là mất tiền của con.
Thấy chưa?
Tầm nhìn.
Tôi luôn cảm thấy thế giới của các hạt hạ nguyên tử
sẽ tạo ra trò chơi điện tử xuất sắc.
May mắn thay, nhờ bộ não của tôi,
tôi đã chơi nó suốt nhiều năm trời.
Hạt muon nhỏ to gan, ngươi biết ngươi không thuộc về nơi đó.
Đừng nhìn con. Con của mẹ mà.
HƯỚNG DẪN TOÀN DIỆN VỀ SỨC KHOẺ TÂM THẦN CỦA CON BẠN
THẺ & VĂN PHÒNG PHẨM
KHUYẾN MÃI
Có người mê quả cầu tuyết.
Mong vậy. Cháu thì không cần.
NHÀ BẾP FARMHOUSE
Được rồi.
Ta có gì ở đây nào?
Nhà bếp Farmhouse.
Garfield đi chơi.
Hướng dẫn toàn diện về sức khỏe tâm thần…
Đèn đọc sách dễ thương quá, tôi mua nó luôn.
Được rồi.
Cô vẫn mua cuốn về đứa nhỏ điên nhỉ?
Vâng.
Được rồi, 52 quả cầu tuyết Texas
tổng cộng 55,25 đô.
Bà tính giá tốt hơn nhé?
Ý cháu là sao?
Bà sắp đóng cửa và cháu mua hết chúng. Bớt chút cho cháu đi.
Được rồi, 50 đô.
- Ba mươi. - Bốn mươi.
- Ba mươi lăm đô. - Chốt.
Không, khoan, 32 đô.
Ba mươi ba.
Ba mươi lăm.
George.
Hả?
Hay đấy.
Em đang đọc về các vấn đề tâm thần,
- và em lo có vẻ giống Sheldon. - Vậy thì đừng đọc cuốn sách nữa.
Shelly và Tiến sĩ Sturgis rất giống nhau,
và xem đã có chuyện gì.
Sao, ý em là giống cách ông ấy…
Là một xã hội, ta đã đạt được bước tiến trong cách thảo luận các vấn đề tâm lý.
Ba mươi năm trước ở Đông Texas, đại loại là… ta không như vậy.
Dở dở! Hâm hâm!
Này! Sau này con trai anh có thể thế đấy.
Em yêu, chỉ vì cả hai đều siêu thông minh
đâu có nghĩa là họ là cùng một người.
Sturgis yêu mẹ em, nên rõ là từ đầu ông ấy đã điên rồi.
- Anh chẳng giúp được gì. - Anh cũng đâu nói sai. Yêu em.
Sao mẹ không lái xe đưa Missy đến trường luôn?
Mẹ nghĩ sẽ rất tuyệt nếu ta trò chuyện.
Về Missy à? Nó hơi không biết điều phải không?
Có câu hỏi cho con đây.
Con có thấy hay nghe mấy thứ mà những người khác không thể không?
Mọi lúc luôn.
Ngay bây giờ, ăng-ten xe hơi đang rung
ở cùng tần số với các pít-tông trong động cơ.
Khá khó chịu, nhưng mẹ biết con mà, con không phàn nàn.
Ý mẹ là những thứ không thực sự hiện diện.
Đó không phải là câu hỏi cơ bản của siêu hình học hiện đại ư?
"Thứ gì thực sự hiện diện?"
Vui thật. Missy nên đi xe với bố thường xuyên hơn.
Để mẹ hỏi theo cách khác.
Con có bao giờ cảm thấy hoang tưởng, kiểu mọi người muốn hạ bệ con?
Con học cấp ba ở tuổi lên mười, ai cũng muốn hạ bệ con.
Cũng đúng.
Mẹ chỉ nghĩ nếu mẹ có những cảm xúc này,
điều đó có vẻ đáng sợ nhỉ?
Con cho là vậy.
Và đây là điều làm mẹ lo lắng sao?
Có lẽ… gần đây… có một chút.
Nhưng điều quan trọng là
chúng ta luôn có thể nói về những chuyện này với nhau.
Cô có sách về sức khỏe tâm thần không?
Có, sao thế?
Cháu tin là mẹ cháu sắp phát rồ.
Ở đây có mấy cuốn về bệnh tâm thần mà cháu có thể thấy hữu ích.
Bắt đầu với cuốn này rất hay.
Cô đọc nó chưa?
Đọc rồi, áp dụng theo,
mắc sai lầm khi nói về nó trong buổi hẹn hò.
Chắc chắn rồi, bỏ đi. Tất cả họ đều như thế.
Ai đấy?
Georgie Cooper.
Ai?
- Hàng xóm của ông. - Nhà nuôi gà đó à?
Không.
Nhà có đứa nhóc thông minh, lập dị?
Vâng, đó là em trai của cháu.
Ta không thích nó.
Cháu cũng vậy.
Cháu muốn gì?
Không biết ông có muốn mua một…
Ông còn không biết cháu bán gì mà.
Gì?
Quả cầu tuyết Texas.
Khỉ thật.
Thấy không? Nó rất đẹp.
Sao ta lại muốn nó chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.