Die ersten 200 Zeilen.
Trận đấu bắt đầu.
Đội chiến thắng trận đấu hôm nay sẽ tiến lên giải vô địch bang một tuần nữa.
Chơi trò chơi của cậu đi, anh bạn.
Chiến thắng hôm nay sẽ đưa Crows tới giải vô địch bang.
Vậy, cậu chính là người đó?
Tớ đoán điều đó còn phụ thuộc cậu đang kiếm thứ gì.
Mikhail Mxyzl...
Mxyzptlk.
Để tớ đoán nhé, cậu muốn mua một nguyên âm.
Không, tớ chỉ muốn cược 80 cho trận đấu.
Ý cậu là trận đấu đã bắt đầu kia. Xin lỗi, tớ không thể nhận cược sau hiệu lệnh bắt đầu.
Lính mới, huh?
Thôi được, có thể trong trường hợp của cậu, tớ sẽ làm một ngoại lệ.
Cảm ơn. Cậu có thể cho tớ đặt cược Smallville thắng chứ?
Cậu chắc chứ? Tớ có một cảm giác rất vui về tiền vệ đó ngày hôm nay.
Tớ rất ghét phải thừa nhận, nhưng chưa bao giờ tớ đặt cược chống lại Clark Kent.
Tùy cậu thôi. Đừng nói là tớ chưa cảnh báo cậu.
Luật số 1, cá cược là cá cược.
Được rồi, các bạn. Sẵn sàng chưa?
Xanh 32, Xanh 32... HUT!
Vấp ngã.
Hạ bóng! Crows đã chiến thắng! Không thể tin được!
Thị trấn Smallville, phần 4 Tập 7: Kẻ xui xẻo
Cậu ấy không sao chứ?
Xương đòn gánh của cậu ấy đã bị vỡ hai chỗ.
Tôi không đoán được sao cậu có thể đâm một người nặng hơn cậu cả 100 pounds...
...và đập vỡ xương của cậu ta.
Em rất tiếc.
Đó hẳn là một tai nạn, ý em là, adrenaline trong em đã dâng lên cao.
Andernaline không giải thích việc một anh nông dân chỉ quen với việc ném cỏ...
...nay có thể ném những cú banh dài cả 60 dặm chỉ qua một đêm.
Em đoán mình là một học trò nhanh nhẹn, tự thầy cũng nói em là một thiên tài.
Một thiên tài đã từ chối cứng rắn chăm sóc của bác sĩ sau khi chấn thương hai tuần trước.
Thầy đang cố nói gì vậy?
Huấn luyện viên Quigley nghĩ cậu sử dụng vài loại thuốc nhằm tăng thành tích.
Như steroids?
Thầy nghĩ gì vậy?
Tôi đặt bản thân mập mờ ở giữa và nói không đời nào Clark Kent lại làm thế.
Em không dùng thuốc.
Tôi hi vọng không. Vì lộ ra, cậu sẽ không được chơi cùng sân như những người này.
Đó sẽ là một thất vọng lớn phải trả giá cho cả mùa giải vô địch.
Và cơ hội đại học.
Tôi không thể tưởng tượng sẽ như thế nào khi lớn lên ở một đất nước bị tàn phá sau chiến tranh.
Hiển nhiên. Quá xa vời khi anh có thể bới rác từ đường phố, nhưng...
...lớn lên trong cảnh giật gấu vá vai sẽ hướng tới việc khiến anh có tài xoay xở hơn.
Tài xoay xở đủ để gây chú ý với học bổng nước ngoài từ LuthorCorp của bố tôi.
Vậy cậu thích Smallville đến mức nào?
Tôi nghĩ đây là nơi hoàn hảo để tôi thực hiện "Giấc mơ Mỹ".
Có rất nhiều cơ hội, và những cô gái... xinh xắn.
Tôi hi vọng những lớp học không quá khó với cậu.
Tôi đã xem xét đơn xin học. Tôi phải nói là tôi ngạc nhiên vì điểm kiểm tra rất thấp của cậu.
Mikhail, tôi chỉ tò mò sao bố tôi có thể trao học bổng...
...đánh dấu lịch sử của những người giành giải Nobel tương lai, cho một học sinh suốt đời điểm C.
Anh muốn gửi tôi trở lại?
Không.
Tôi chỉ muốn biết cậu thực sự đang làm gì ở đây.
Bố tôi đã nhìn thấy tiềm năng gì ở cậu, Mikhail?
Cắt.
Thứ tiềm năng anh không nhìn thấy trên bản báo cáo, ngài Luthor à.
Chào!
Tớ không nhận ra kẻ chuyên nhận cược lại phục vụ tận nhà, nhất là sau giờ học.
Tớ đoán mình vừa bước vào hang cọp, eh?
Cậu nói gì vậy?
Cậu là lính mới, và khi cậu xuất hiện vào cuối trận, tớ đã hỏi vài câu hỏi.
Tớ không nghĩ là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi cậu là người đưa chuyện khét tiếng nhất Smallville.
Khét tiếng, huh? Tớ thích cái từ đó đấy.
Vụ cược đó chỉ là một nghiên cứu cho bài báo này?
Lên trang nhất nếu cậu đánh bạc, phải không?
Tớ không cho rằng một người nổi tiếng địa phương lại có tài kinh doanh vậy.
Tớ nghĩ có lẽ cậu nên đổi nghề.
Cậu vừa tìm ra "gót chân Achille" của tớ đấy.
Là gì, hám lợi?
Không. Những cô gái xinh đẹp với nụ cười dễ lây lan.
Tớ vẫn đang viết bài.
Nếu cậu thậm chí không biết nơi cá cược, tớ không nghĩ cậu sẽ có mớ tin sốt dẻo...
...mà cậu đang kiếm.
Hứa là không nhắc tới tên tớ, và tớ sẽ để cậu theo dõi tớ.
Còn tớ là người hộ tống cá nhân của cậu qua những nơi ô hợp của Smallville.
Nếu tớ dành thời gian cho cậu, tớ mong mình sẽ có đầy những câu chuyện "hậu trường".
Đương nhiên, là trạm dừng đầu tiên sẽ là Winner's Circle.
Vậy, cậu định làm gì với món tiền này?
- Sách giáo khoa. - Oi, đừng điên vậy chứ?
Bố tớ đang thất nghiệp, nên ngân sách cho đại học của tớ năm nay đã bị một đòn nghiêm trọng.
Cậu muốn làm ra tiền đủ để trả cả kì học phí...
...trước khi cậu tỉnh dậy sáng mai như thế nào?
Tớ phải đến chơi trò bịp bợp ở Metropolis tối nay. Trò bịp...
8 ăn 1.
Chloe, nếu cậu muốn thành nhà báo lớn, cậu phải đi guốc trong bụng một con bạc.
Cậu nên sẵn sàng để tăng tiền cược đi.
Đó là, nếu cậu không quá sợ hãi.
Tính cả tớ đi.
Còn nhiều thứ trong đời hơn là chức vô địch, Clark.
Con cá sẽ dễ dàng nói điều đó khi mình đã có một giải.
Bố, khi con mặc bộ đồng phục đó, nó như thể con quên mình là ai.
Nhưng cùng lúc đó, con hiểu mình hơn bao giờ hết. Nó còn hơn cả một trận đấu.
Clark, bố cho phép con tham gia đội bóng vì bố nghĩ con đã hiểu...
...trách nhiệm của con là không được làm tổn thương ai ngoài đó.
Và con chấp nhận trách nhiệm vì con biết mình có thể kiểm soát khả năng của mình.
Vậy giải thích cho bố sao đứa trẻ đó đang nằm trên giường bệnh lúc này?
Bố đã nhìn thấy con vấp ngã chưa... đã từng chưa?
Có gì đó đã xảy ra ngoài sân, giống như con không thể kiểm soát chính chân mình!
Chỉ vì con mạnh, không có nghĩa con không thể chạy rầm rầm ngoài kia như...
...bất cứ ai. Bố xin lỗi nhưng nơi cuối cùng con nên ở là trên sân bóng và...
...con biết điều đó. Huấn luyện viên Quigley sẽ ở bữa tiệc tối nay. Bố sẽ gọi ông ấy và là một người xấu vậy.
Không, bố. Như bố nói, đó là trách nhiệm của con.
Em có thể nói chuyện một lát với thầy không ạ?
Chuyện gì vậy?
Kent, cậu đã làm nên ngày này! Đúng là như đùa! Cậu đã đưa chúng tớ vào giải vô địch!
Không, cả đội đã đưa chúng ta vào giải vô địch.
- Tớ có thể nhìn thấy nhẫn trên ngón tay mình. - Tớ có thể nhìn thấy học bổng đã sẵn sàng.
Clark, cậu ở đây!
Huấn luyện viên!
Topeka West có thể có 3 danh hiệu dưới thắt lưng của họ...
...nhưng tôi biết chúng ta có một tài năng thực sự ở giải này, và năm nay chúng ta sẽ có tất cả.
Một hàng thủ vững chắc, một hàng công xông xáo...
Và "Một cánh tay vàng"!
Hãy xông tới và mang danh hiệu về!
Huấn luyện viên!
Tớ thích những cuốn sách giáo khoa mới!
Chào! Đừng lo, tớ chỉ chi 10 phần trăm phần đầu cho vui, phần còn lại...
...của thắng cược đã được cất an toàn cho học phí đại học.
Tớ rất vui vì tiền thưởng thêm hối lộ cho cậu.
Cậu đang đùa ư? Trò này thật tuyệt vời!
Tớ chưa từng có nhiều niềm vui thế này từ hồi Johnny Rosenblatt ở lớp 5!
Ý tớ là, mọi thứ được sơn hai chữ "bụng bia" và những cánh tay sủi bọt thật dễ hiểu...
...khi cậu có thứ gì đó để tiếp tục trò chơi!
Vậy, sao lại làm mọi chuyện mất vui bằng cách viết một bài báo chứ?
Vì nó giữ mọi chuyện trở nên thú vị hơn.
Cậu chắc về điều đó chứ?
Tại sao, cậu định làm gì để thay đổi suy nghĩ của tớ sao?
Cố gắng tuyệt đấy, cậu rất dễ thương. Nhưng tớ đã cho cậu nặc danh, và...
-...bài báo sẽ được in tối nay. - Nhưng cậu chỉ mới bắt đầu từ bàn tay trắng...
...ở bề ngoài, và tớ có thể tặng cậu còn nhiều chuyện bẩn thỉu hơn.
Cậu đang cố ngăn cản bài báo này, phải không?
Tớ không nghĩ cậu hiểu tớ, Chloe.
Tớ luôn có thứ tớ muốn.
Nhìn ngoài, thì sự quyến rũ của cậu vừa hết hạn đấy.
Dừng lại.
Hôn tớ.
Đây là tớ đang nhờ cậu một cách tế nhị.
Giờ cậu hãy chuẩn bị xuất bản bài báo đó đi, cho dù cậu muốn hay không.
Mẹ chưa từng thấy con ném trượt trước đây.
Mẹ cũng chưa từng thấy con lẩn trốn trách nhiệm, cho dù khó khăn thế nào.
Mẹ đã nhìn thấy ánh mắt đó trên gương mặt của họ, con không thể khiến họ thất vọng.
Con chỉ nghĩ con có thể tìm ra cách để chơi như mọi người khác.
Clark. Mở bàn tay ra.
Con đang làm gì thế?
Con biết đá Kryptonite nguy hiểm thế nào mà!
Con luôn thấy tốt hơn khi nó ra đi.
Vậy chuyện gì nếu con chơi khi bệnh? Những người chơi khác bị thương.
Và nếu bố biết con không có những năng lực của mình và không thể làm đau ai.
Con sẽ không đem đá sao băng vào sân bóng, mẹ biết rất khó khăn, con không thể khiến mình đổ bệnh!
Và con cũng không thể từ bỏ!
Clark, câu trả lời là không.
Con đã hỏi bố là chúng ta đã từng nhìn thấy con vấp ngã chưa... Chưa bao giờ.
Không nếu không có Kryptonite.
Mẹ đã rất xúc động khi thấy con có cơ hội giống như mọi người khác.
Mẹ đoán trong một lúc mẹ đã quên là con không phải.
Mẹ đã không nghĩ điều gì khi con bị vấp ngã, nhưng...
Con chưa từng gặp tai nạn như những đứa trẻ khác.
Điều gì đó đã xảy ra với con ngoài đó.
Và nếu con thực sự muốn chơi trong trận đấu ngày thứ bảy...
Con cần tìm ra nó là gì.
Không sao đâu, Clark. Cậu có thể ở lại.
Tớ nghĩ cậu đã ép bản thân hạn chế tiếp xúc với tớ.
Điều này nghĩa là cậu sẽ nói chuyện lại với tớ?
Không, chỉ nghĩa là tớ đang có cơ hội tìm hiểu mặt "Bác sĩ Jekyll" của cậu hôm nay.
Chuyện gì với việc tự đốn ngã mình vậy?
Tớ đang xem lại cuốn băng của người biên tập thể thao về trận đấu đó.
Đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng...
Giống như tớ không còn kiểm soát, như tâm trí tớ ra một thông điệp, nhưng...
Nhưng cơ thể cậu lại thực hiện cái khác.
Phải.
Đó là Mikhail.
Học sinh trao đổi người nước ngoài đó?
- Mixa... - Mxyzptlk. Nói cái đó nhanh ba lần.
Anh ấy là khách trọ mới của chúng ta, "Chủ nhân của rối".
Nó là một dạng ngăn trở gì đó, nhưng...
Cậu ta khiến mình hôn cậu ấy.
Khiến cậu?
Phải, nó giống như cậu giải thích sự vấp ngã của mình như thế nào.
Như thể ai khác đang kiểm soát tớ.
Phải, nhưng, sao cậu ta lại muốn tớ thua trận đấu?
Clark, cậu ta là người đánh cá chuyên nghiệp lớn nhất trong trường học!
Sức mạnh để kiếm soát may mắn.
Hãy để tớ tìm kiếm với tên cậu ta.
'Không có kết quả'
Tớ đoán mình không nên ngạc nhiên Mxyzptlk đã không đưa lên thứ gì.
Cái gì đây?
'Ý bạn là KLTPZYXM?' Đó là cái tên ngược của Mikhail.
- Nhìn như một bài đồng dao. - Phải, nó là một huyền thoại từ...
...miền Piatori ở Balkans.
Nó rất gần với nơi ở của Mikhail.
Nó nói vùng đó đã bị khủng bố hàng thế kỉ bởi một dòng tộc.
Những người có thể điều khiển sự may rủi.
Nó không thực sự là may rủi khi họ kiểm soát mọi người. Nó nói gì về...
-...cái tên ngược? - Gia đình đó đã đổi tên một thế kỉ trước...
...và biến mất khỏi vùng đó để chạy thoát khỏi vết nhơ sau khi ngôi làng bị cháy rụi hoàn toàn.
Có vẻ như Mikhail vẫn đang sử dụng sự thừa kế của mình.
Nó thực sự không nói làm thế nào để ngăn một tên cướp nụ hôn ư? À, đây rồi!
No comments yet. Be the first to leave one.