Release Info

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep50 vie
Ein Kommentar von tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Veröffentlicht am: 2019-01-28
Downloads: 36
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

Nàng đứng đó để làm gì?

Có đau không?

Thiếp hỏi câu ngốc quá.

Chàng... có đau không?

Đều tại thiếp hồ đồ quá.

Thiếp cũng không phải là không biết bản tính của cô ta.

Thế mà thiếp lại không lục soát người cô ta.

Sao mà trách nàng được?

Ả Mạn Nương này

trò gì cũng giỏi, mưu đồ bất chính.

Làm chuyện gì cũng như kẻ điên vậy.

Nếu cô ta muốn làm chuyện gì xấu,

thì có đề phòng cũng như không.

Mạn Nương nói Xương Nhi mất rồi.

Thiếp có nghe rồi.

Ta không tin.

Không tin.

Ả độc phụ này chưa bao giờ nói thật câu nào với ta.

Vừa nãy ta đã nói rồi.

Sau này nó không đến đây được đâu.

Có thêm mấy ngày nữa

thì nó cũng không đến đây được.

Đều tại tên ngu ngốc tàn nhẫn như ngươi.

Ngươi đuổi ta đi,

ngươi xua đuổi ta,

mấy đồng bạc trên người ta

chẳng xài được mấy hồi.

Nó bị bệnh.

Ta đã mời rất nhiều lang trung nhưng đều không được.

Nó ngừng thở ở trong lòng ta.

Đều tại ngươi.

Người cha độc ác như ngươi.

Người đâu! Lấy hình cụ ra!

Vâng.

Lúc ngươi lấy ả nữ nhân này,

lúc ngươi làm Hầu gia,

lúc ngươi ở thành Biện Kinh,

diễu võ dương oai làm đại nhân

thì con trai ngươi...

đã được chôn ở dưới lòng đất rồi.

Nước mưa, nước tuyết đã vùi lấp nó.

Chuột và côn trùng đã cắn nó.

- Lấy hình cụ ra đây. - Đã lấy rồi, Hầu gia.

Chính là ngươi. Ngươi táng tận lương tâm.

Cố Đình Diệp, ngươi táng tận lương tâm.

Ngươi đuổi ta đi. Chính vì ngươi đuổi ta đi.

Bộ dạng điên cuồng của cô ta bây giờ

đánh mấy gậy có lẽ sẽ đứt hơi mất.

Chàng sẽ không hỏi ra được tung tích của Xương Nhi đâu.

Nàng xem cô ta đi, như một kẻ điên vậy.

Cô ta vốn dĩ là một kẻ điên.

Ta không dùng đại hình, ta có thể hỏi ra được gì chứ?

Nhìn thấy rồi.

Nhưng cô ta bây giờ,

dù có đánh có giết cô ta cũng không sợ.

Giờ cô ta nghĩ người trong thiên hạ ai cũng có lỗi với cô ta, hại cô ta.

Chuyện hôm nay hứa với chàng, mai cô ta có thể lật lọng.

Không hề đáng tin.

Chàng còn mong dùng cực hình để hỏi ra cái gì chứ?

Ta không dùng hình

lẽ nào còn nuôi cô ta ở đây ư?

Trước đây, chàng tìm cô ta khắp nơi không được.

Phát công văn hải bộ cũng không tìm thấy.

Sao mới sáng sớm nay cô ta đột nhiên lại xông vào?

Còn đợi đúng lúc bên cạnh có người,

nhìn thấy chúng ta đưa cô ta vào phủ.

Thấy thì thấy chứ sao.

Lẽ nào ta còn sợ họ ư?

Nhưng Mạn Nương này là lương dân.

Lúc trước chàng bỏ tiện tịch cho cô ta, đốt khế ước bán thân,

Giờ trong văn thư, cô ta là một lương dân bách tính thật sự.

Ban ngày một người bình thường đi vào,

nếu như bị thương, người ở gần đây hẳn sẽ tới tìm.

Chắc chắn sẽ đòi chủ trì công đạo.

Cô ta còn cần công đạo gì chứ?

Ta đường đường là một quan tam phẩm của triều đình,

bị cô ta ám sát, lên công đường

ta mới cần công đạo đó.

Cho dù có tội thì cũng phải qua công đường thẩm vấn.

Chúng ta không thể ở nhà, lạm dụng tư hình được.

Chuyện kinh khủng hơn là giờ hoàng vị còn chưa vững,

thái hậu dòm ngó khắp hướng.

Nếu chàng để lộ ra sai sót gì, bị kẻ thù nắm được,

vậy chuyện này không chỉ còn là chuyện nhà ta nữa.

Âm mưu ám sát đại thần,

tội này phải tru di, chém ngay lập tức.

Lẽ nào cô ta không sợ ư?

Đừng, đừng. Xử trảm sẽ phải ghi vào điển tịch.

Nếu sau này bị kẻ có ý đồ lật lại,

vậy hôn sự của Dung Nhi biết tính sao?

Đừng để sự kích động nhất thời của mình

mà huỷ đi tiền đồ của Dung Nhi.

Xem ra ta đã hết cách với người ả độc phụ này rồi.

Ta không thể trơ mắt nhìn Xương Nhi bị huỷ hoại trong tay cô ta.

Có lẽ vẫn còn cách khác để hỏi.

Dùng hình mà còn không hỏi ra thì còn có cách gì chứ?

Nếu đã không hỏi được cô ta,

chàng hãy hỏi người khác đi.

Hầu gia, chàng xem. Có giống không?

Giống.

Như thể đang đứng trước người thật vậy.

Vậy thiếp sẽ dựa theo dáng vẻ này vẽ thêm bảy, tám bức.

Nàng hà tất phải tự vẽ?

Tìm sư gia, tìm vài trợ thủ vẽ cả thể là được mà.

Phủ chúng ta không biết có bao nhiêu tai mắt.

Mấy việc nội trạch riêng tư thế này

càng ít người biết càng tốt.

Nếu chàng thương thiếp, ném tên thua thiếp vài ván là được.

Cả đời này ta đã thua nàng rồi.

Ông chủ, có từng gặp người này không?

Hai hôm trước có thấy.

Đến tìm một người Dương Châu bán hương.

Ai đó? Ai đó?

- Đi! - Các người là ai? Cứu với!

Cứu tôi với! Cứu tôi với!

Cứu với!

Sau khi Mạn Nương đi khỏi là đã bị Bạch gia nhắm tới.

Cô ta không kháng cự nổi cuộc sống gấm vóc lụa là Bạch gia chu cấp,

nên đã cùng âm mưu với họ.

Bạch gia bảo Mạn Nương đến Biện Kinh,

nằm vùng bên ta, tìm thời cơ giết ta.

Như vậy thì...

nàng không có con cái,

Xương Nhi sẽ là người kế thừa duy nhất.

Đến lúc đó,

họ sẽ thao túng Xương Nhi làm một con rối.

Họ nhận lời với Mạn Nương,

chỉ lấy một hai phần gia sản.

Mạn Nương tham tiền,

nên đã nhận lời họ đến giết ta.

Lúc trước chàng viết di chúc, ấn định người thừa kế.

Họ không biết là tờ giấy trắng, giết chàng được ích gì chứ?

Cho nên họ mới trong ứng ngoài hợp,

bắt tay với cái nhà bên cạnh.

Bạch gia muốn chờ ta chết đi,

cho mẹ kế của ta ra mặt,

mời hết bô lão

chứng minh di chúc trống đó của ta là vô hiệu.

Họ sẽ có thể ra sức ủng hộ Xương Nhi

là người kế thừa duy nhất của ta.

Điều kiện đánh đổi.

Bạch gia nói

Xương Nhi còn ít tuổi không thể dốc sức cho triều đình.

Cho nên theo lý là cho tam đệ đệ Đình Vĩ của ta,

kế thừa tước vị.

Vì tước vị, tài sản mưu sát mệnh quan triều đình.

Đó là… Đó là tội chém đầu.

Sao họ lại dám?

Nhưng chuyện này

cũng không phải chuyện xấu.

Đó là một tin vui.

Tin vui gì?

Ít ra ta biết

Xương Nhi là một khâu trong âm mưu của họ.

Xương Nhi của ta vẫn còn sống.

Đi nào.

Lên thuyền! Mau lên!

Đi! Mau!

- Chuyện gì vậy? - Mau lên!

Để ta đi xem sao.

- Các ngươi làm gì vậy? - Đi!

Thuyền này của ta chở toàn là muối.

Tổng cộng phải được dăm ba nghìn lượng.

Ta cho các ngươi hết được không?

Mau lên! Đi mau!

- Các ngươi không phải cướp muối! - Đại ca ca!

Tên tiểu súc sinh Cố Đình Diệp.

Các ngươi là người của Cố Đình Diệp sao?

Hắn muốn đòi con trai hắn.

Đại ca ca! Đại ca ca!

Các ngươi...

Ả hám tài kia đang giữ thằng bé, bọn ta chưa thấy nó bao giờ.

Lão nhị! Cứu ta!

- Mau cứu đại ca ca ta với! - Cứu ta với!

Cứu ta với! Cứu ta với!

Nào, lại đi con.

Tay giữ thẳng, giữ thẳng.

Ném!

Lại nào.

Hầu gia, tin tức từ Dương Châu ạ.

Dung Nhi, nào.

Sao rồi?

Thế nào rồi?

Bạch gia cũng không có tin tức của Xương Nhi.

Ta không thể để Xương Nhi giống như ta được.

Rõ ràng là có phụ thân

mà còn chẳng bằng không có.

Ta nhất định phải tìm được thằng bé.

Vẫn chưa tìm được đệ đệ ạ?

Cha nhất định sẽ tìm ra đệ đệ.

Cha, để con đi xin mẹ.

Mẹ thương con nhất,

nhất định sẽ nói cho con biết, đệ đệ đang ở đâu.

Giờ mẹ đang ốm.

Con còn nhỏ, dễ bị lây lắm.

Đợi mẹ con khỏe rồi, đệ đệ về nhà,

ta đưa con đi tìm họ nhé.

Cha, con biết mẹ không ốm.

Không còn sớm nữa rồi. Mau đi ngủ đi con.

Con ngoan ngoãn ngủ đi.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left