Die ersten 148 Zeilen.
Vì có máy ảnh nên hiệu suất tìm mỏ dầu nhanh hơn nhiều.
Xứng đáng là những chiếc máy ảnh dễ thương của ta.
Phần nhìn bằng mắt thường tiếp theo phải dựa vào Kohaku rồi.
Xin chào hai bạn đội thám hiểm mặt đất nhé.
Phía trước núi Phú Sĩ, qua con sông lớn một chút,
hình như có một cái bóng đáng ngờ.
Nhờ hai cậu xác nhận nhé.
Được, cứ để bọn tôi lo.
Mau chụp mười tỷ tấm ảnh trên không trước khi mùa đông đến nào.
Chứ để bị tuyết vùi lấp thì đừng hòng tìm thấy gì nữa.
Trước lúc đó nhất định sẽ tìm được…
đá quý màu đen đang ngủ say trong lòng đất,
mỏ dầu!
Thật là, rốt cuộc mỏ dầu ở chỗ nào?
Đau quá!
Hạt dẻ.
Ảnh chụp trên không cũng rất thích hợp cho việc dự trữ lương thực mùa đông đấy.
Đã sang mùa thu rồi.
Đây là mùa đơm hoa kết trái.
Mấy tháng ngắn ngủi đã chín rồi.
Lúa mì đỉnh quá đi!
Hèn gì được cả thế giới chọn là lương thực chính.
Có thể ăn no bụng rồi!
Eo của tôi… làm nông vất vả quá.
Yo, đừng lo!
Còn lại cứ giao cho tôi đi, tôi vẫn làm tiếp được!
Chỉ có cậu mới làm không ngừng nghỉ như thằng ngốc thôi.
Số lượng thu hoạch của nghề nông nhiều hơn săn bắn,
nhưng cũng vất vả hơn hẳn.
Rốt cuộc cũng hiểu vì sao không thể tùy tiện làm nông trước khi thêm nhân lực.
Giờ đây, con người chúng ta đã có lương thực chính rồi.
Nhà hàng ba sao…
Francois mở cửa thôi!
Tôi hiểu rồi ạ.
Lập tức bắt tay vào nghiên cứu thực đơn.
Hãy cho tôi xem ảnh chụp trên không để tìm nguyên liệu.
Được đó.
Đúng lúc mọi người đều sắp mệt chết vì lượng công việc nhiều như núi này rồi.
Chỉ dựa vào tinh thần thì không thể thúc đẩy cơ bắp được.
Làm việc cũng là khoa học.
"Nhiên liệu dầu mỏ" mà con người cần chính là thức ăn.
Lý tưởng nhất là hấp thụ được protein, để được lâu…
Lại là mỹ thực cao cấp ngon đến mức chịu không nổi.
Tôi nghĩ xem nào, nấm truffle, trứng cá muối, patê gan ngỗng.
Không, mấy món này đều không được đâu.
Với lại cũng chẳng có nguyên liệu.
Xin lỗi nhé.
Tôi chưa từng nghe Francois nói đến hai chữ "không thể".
Các người cứ chờ xem.
Mỹ thực cao cấp giàu protein lại để được lâu ư?
Tôi đã hiểu.
Vậy thì món ăn tôi sắp chuẩn bị sẽ là…
xốt thịt bằm nấm truffle đen.
Nấm… truffle đen…
Tôi cũng đã nghĩ đến khả năng sẽ có yêu cầu này,
cho nên trước đó tôi đã tìm bậc thầy biết tuốt, người quen thuộc
với hệ sinh thái làng Ishigami nhất.
Bậc thầy…
…biết tuốt?
Đã lâu không gặp.
Suika!
Cô ấy chuẩn bị chu đáo quá rồi đó.
Đây chính là Francois.
Có hơi mờ và méo mó, không dễ nhận ra lắm,
nhưng trông giống như dùng cơ thể cọ xát vào cành cây.
Tôi đoán chắc là lợn rừng.
Thịt lợn rừng.
Vậy là thịt không thành vấn đề nữa.
Nhưng nấm truffle thì phải làm sao?
Đó là loại nấm hương cực kì cao cấp được mệnh danh là "kim cương đen".
Thật ra cho dù ở Nhật Bản cũng có thể tìm thấy nấm truffle.
Thật hả?
Ra là vậy, phải đi tìm loại nấm màu đen thôi.
Nếu đã có thể tìm thấy lợn rừng dựa vào ảnh chụp trên không.
Đây cũng là ảnh ở gần đó sao? Tôi sẽ dùng thị lực sắc bén của mình…
Dùng ảnh chụp trên không có lẽ hơi khó tìm thấy nấm hương đấy.
Vấn đề không phải ở thị lực đâu.
Ai biết được chứ? Không chừng Kohaku có thể tìm ra đúng chỗ thì sao.
Thị lực đáng kinh ngạc là đặc điểm cơ thể của riêng cô ấy.
Mà bản chất của năng lực đó
cùng là năng lực mà cô ấy rèn luyện được khi chiến đấu sinh tồn nơi hoang dã.
Tìm thấy đá quý màu đen rồi.
Mấy tấm ảnh bị mất nét đó sao chụp được nấm hương chứ?
Vậy cái vũng màu đen đó là gì?
Đúng là không bình thường chút nào.
Căn cứ vào tỷ lệ xích
thì có lẽ kích thước cỡ một vũng nước nhỉ?
Chẳng lẽ là…
đá quý đen thấm ra từ mặt đất.
Đây là phát hiện to lớn vô cùng quý giá.
Thứ cậu tìm thấy là vị trí kho báu cực kì cao cấp.
Mỏ dầu Sagara!
Tấm ảnh thật sự quá mờ, không biết vị trí chính xác.
Không sao cả.
Tiếp theo chỉ cần dựa vào mọi người trên mặt đất
phát động chiến thuật biển người để tìm là được rồi.
Công việc của chúng ta
là chiêu đãi mọi người ở nhà hàng, hỗ trợ chiến thuật biển người.
Nhưng bên chúng ta vẫn chưa tìm thấy nấm truffle kim cương đen.
Cô Suika, xin đừng lo lắng.
Bầy lợn rừng biết mùi hương của nấm truffle.
Tôi không hiểu khoa học lắm,
nhưng các đầu bếp món ngon đều biết câu chuyện này.
Mùi của nấm truffle giống hệt thành phần pheromone mà lợn rừng thích.
Vì thế lợn rừng có thể đào ra nấm truffle ẩn giấu bên dưới lòng đất.
Hình như đào được thứ gì rồi!
Vậy mình bắt đầu đây!
Gặm!
Phải, chính vì như này,
nên sau đó người ta không dùng lợn hoặc lợn rừng để tìm nấm truffle nữa.
Francois yên tâm đi.
Hãy giao cho Suika và cộng sự thám tử Chalk nhé.
Chỉ cần để cún Chalk lần theo mùi hương lúc nãy rồi đi tìm…
Không ổn.
Thật tình, hình ảnh rõ thêm một chút nữa là được rồi.
Tôi thật sự rất khó chịu.
Phải tìm một vũng nước nhỏ trong khu rừng to thế này,
manh mối thật sự quá ít.
Một khi tuyết rơi, vũng nước sẽ biến mất không để lại một dấu vết nào.
Nếu không mau chóng tìm ra,
khổ cực mà chúng ta đã trải qua sẽ uổng phí.
Đầu óc của mình gần như đã nắm chắc rồi.
Nhất định đã bỏ sót manh mối cực kì lớn.
Nó đang quanh quẩn ở vùng hải mã của não bộ.
Vậy thì món ăn tôi sắp chuẩn bị sẽ là
"sốt thịt bằm nấm truffle đen".
Nhưng nấm truffle thì phải làm sao?
Đó là loại nấm hương cao cấp được mệnh danh là kim cương đen.
Nếu đã có thể tìm thấy lợn rừng dựa vào ảnh chụp trên không…
Đây cũng là ảnh ở gần đó sao?
Nhưng bên chúng ta vẫn chưa tìm thấy nấm truffle kim cương đen.
Cô Suika, xin đừng lo lắng.
Bầy lợn rừng biết mùi hương của nấm truffle.
Bầy lợn rừng biết.
Là lợn rừng!
Câu chuyện phát hiện mỏ dầu Sagara vào năm 1872.
Không, tôi nghĩ có lẽ người ở đây đều không biết.
Lợn rừng thường hay tắm bùn.
Lúc đó có người phát hiện một con lợn rừng toát ra mùi dầu nồng nặc.
Họ thầm nghĩ, "Xảy ra chuyện gì thế?", bèn thả lợn rừng đi rồi đi theo xem.
Tìm thấy nấm truffle rồi.
Cuối cùng cũng có thể bắt đầu nấu ăn cho nhà hàng rồi.
Bắt tay vào nấu món xốt thịt bằm từ lợn rừng nào.
Sao con lợn này lại có mùi dầu hôi thế này?
Đừng nấu nó!
Mong cậu có thể dẫn bọn tớ đến chỗ các cậu nghịch bùn,
nơi có dầu mỏ, đá quý màu đen.
Tuyệt quá, nhanh như này đã bị Suika thuần phục rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.