Die ersten 200 Zeilen.
Được rồi, để tôi nói điều này. ***Nhân vật chính đang diễn thuyết***
Thế này.
Nếu vợ tôi mất, và rồi...
...ngày hôm sau, một con chim nhỏ đậu bên cửa sổ.
Nó nhìn thẳng vào mắt tôi...
...và nói một cách rõ ràng "Sean, là em, Anna. Em đã trở lại".
Tôi có thể nói gì? Tôi đoán mình sẽ tin, hoặc là tôi muốn thế.
Tôi sẽ sống với chú chim đó.
Nhưng hơn thế? Không. Tôi là người của khoa học, tôi không tin chuyện ma quỷ đó.
Đó chắc là câu hỏi cuối cùng rồi. Tôi cần phải đi chạy trước khi về nhà.
10 năm sau
Được rồi.
Xin lỗi.
Em quên dải băng rồi.
Thôi mà, anh không muốn lên đó một mình đâu.
Em sẽ lên ngay sau.
Tôi đã gặp Anna ở một buổi tiệc.
Và tôi đã hỏi xem cô ấy có muốn ra ngoài với tôi không, nhưng cô nói không.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục rủ.
Tôi mất 1 năm để mời được cô ấy đi ăn tối.
Một năm sau, tôi hỏi cưới cô ấy.
Cô nói không.
Một năm sau, tôi hỏi lần nữa, và cô vẫn nói không.
Hai tuần trước...
...cô nói "có thể".
Tối nay, tôi đứng trước các bạn với một từ "Vâng".
Chào.
- Cô thế nào? - Tốt.
Tôi để quên... dải băng trong xe.
Tôi sẽ lên ngay.
Chào.
- Chúc mừng. - Vâng, cảm ơn.
Cô có muốn bọc nó lại không?
Thật đẹp giúp tôi.
Anna.
Clifford.
Cũng đã lâu rồi.
Chuyện này rất tốt. Xin chúc mừng.
- Chào. - Chào.
Tôi là Joseph.
- Đây là--- - Clifford.
Chúc mừng, anh nói rất hay.
Tôi đã nghe rất nhiều về anh.
Clara cũng đến, cô ấy để quên dải băng.
Cho gói quà. Vậy nên...
...tôi sẽ ra đón cô ấy.
Cứ tự nhiên nhé.
Tôi sẽ... chúng tôi sẽ vậy.
Cảm ơn.
Em rất thích điều anh nói.
Sean.
Sean.
Chờ chút.
Đang đến đây.
Chuẩn bị ăn thôi.
Bob, anh cắt nhé?
Được.
Nhà Drummond đâu rồi, họ tới chưa?
Họ có gọi, bảo là sẽ tới muộn một chút.
Họ sẽ mang bánh theo.
Tốt.
Anna đã đồng ý.
Con chọn ngày chưa?
- Tháng 5 dễ chịu. - Tốt.
- Joe, chúc mừng. - Cảm ơn anh, Bob.
Cháu muốn tự mình kể cho mẹ.
Đám cưới của cháu mà.
Tôi không được hào hứng sao?
Tháng 5 tốt đấy.
Ấm và dễ chịu.
- Chúc mừng, Joseph. - Cảm ơn.
Chào.
Cháu tới dự tiệc bà Eleanor?
Không, cháu tới gặp Anna.
Tôi cũng từng học mấy bài nhưng rồi lại thôi. Đúng ra không nên bỏ.
Đi chuẩn bị bánh thôi.
Xin lỗi chúng tôi tới muộn.
Ở trong phòng ngủ.
Cảm ơn.
Đây rồi.
Lấy giùm con dao với.
Nhìn cái bánh xem.
Không thể tin được. Đẹp lắm.
Hãy ước đi, Eleanor.
Laura và Anna đứng hai bên ta nào.
Chúc mừng sinh nhật mẹ.
Chúc mừng sinh nhật mẹ.
Tôi tới để gặp Anna.
Cậu là ai?
Cậu là ai?
Hãy vào trong bếp, tôi sẽ nói ở đó.
Cậu đang định trêu chọc tôi sao?
Không.
Được rồi.
Cậu ta muốn nói chuyện riêng với em.
Mấy đứa có tin nổi không?
Cậu muốn gì?
Muốn em.
Muốn tôi? Đó là điều cậu đang nói sao?
Em là vợ anh.
Cậu đang nói là chúng ta đã lấy nhau khi nào đó trước đây?
Phải.
Tôi sắp sửa lấy Joseph. Anh ấy có vẻ lớn hơn cậu một chút.
Và như thế có vẻ bình thường hơn.
Nhưng nếu thời gian thay đổi, ai mà biết được? Cũng có thể lắm.
Cậu rất đẹp trai, nhưng tôi sẽ lấy người khác.
Là anh...
...Sean đây.
Cậu nói cậu là Sean?
Phải.
Đi thôi.
Em sẽ phạm phải sai lầm lớn nếu lấy Joseph.
Jimmy, anh có biết cậu bé này không?
Sean.
Cậu ta sống trong toà nhà này à?
Không.
Thế thì gọi cho cậu ấy một chiếc tắc xi để cậu ta về nhà.
Vâng.
- Cậu biết cách bắt tàu điện ngầm chứ? - Có.
Cậu không được ở đây tối nay rồi.
Về nhà đi.
Sao rồi?
Nó nói nó là Sean.
Sean.
Ừ.
Tên nó là Sean.
Thật đấy. Chính Jimmy ở dưới nói thế.
Nó nói nó không muốn em lấy Joseph.
Cậu ta nói em không nên lấy anh.
Đợi anh đi lấy xe.
Đồng ý.
Chào buổi sáng.
Cái gì vậy?
Nó nằm trên bàn của tôi.
Anh ấy lấy xe ra đây rồi.
Chào, Anna.
Chào, Peter.
Chuyện này thật kỳ quặc.
Con đang nói với ta là...
...cậu nhóc cố thuyết phục con đừng lấy Joseph? Thật kỳ quặc.
Mấy khi mà lại có người khẳng định mình là một ai đó đã chết chứ?
Đặc biệt là một cậu bé.
Sao em không kể cho anh?
Em đang kể cho anh đây. Em không muốn anh thấy khó chịu.
Đó là thằng quái nào?
Cậu ta quả quyết mình là Sean, hay chỉ là cậu ta tự gọi mình như vậy?
Cậu ta nói "Là anh, Sean đây". Em nên hiểu thế nào được?
Em cho rằng cậu ta muốn nói rằng cậu ta là Sean.
Rằng cậu ta là tay chồng đã chết của con. Rằng cậu ta---
Trời, là cái gì đây?
Cũng có thể chứ?
Xin. Cầu Chúa cứu giúp. Ai cũng được.
Jimmy đây.
Trông chừng đấy.
Sao em lại nghĩ chuyện này sẽ khiến anh khó chịu?
Có không?
Vì em không kể cho anh ngay lúc đó, vậy nên---
Em đã không mở nó ra cho tới khi đến chỗ làm.
Em không tò mò à?
Em đâu có biết ai gửi nó.
Mà thôi, đừng để ý nữa.
Kéo lên hộ em.
Ta sẽ muộn mất.
Anh có thể hiểu vì sao cậu nhóc đó lại yêu em.
Thôi đừng nói nói về cậu ta nữa.
Em muốn ra ngoài với vị hôn phu của mình.
Đồng ý.
Em yêu anh.
Em có nghĩ mình nên gọi Jimmy xem cậu nhóc là ai không?
Trời ơi, đừng để ý đến nó nữa.
Em không quan tâm à?
Không.
Có thể chỉ là trò đùa thôi.
Jimmy à, Joseph phòng 1001 đây.
Một cậu bé tên Sean đã để lại một lá thư cho Anna---
Jimmy đã ra ngoài.
Ai đó?
Sean.
Anh nghĩ chồng em đang ở dưới.
Này.
Cậu ở cùng ba mẹ chứ hả?
Ba tôi ở tầng trên.
Ba cậu sống ở đây?
Không.
Tôi có thể nói chuyện với ông ấy không?
Phòng 202.
Ba tôi là gia sư.
Xin chào, tôi là Joseph, sống ở tầng trên.
Vâng, xin chào. Chào Sean.
Mọi chuyện không sao chứ?
- Chỉ là tôi cần nói chuyện với ba cậu bé. - Chờ tôi một chút.
Có chuyện gì vậy?
- Mọi chuyện vẫn ổn. - Anh là ai?
Joseph ở tầng trên.
Vâng. Có chuyện gì sao?
Sao? Có vấn đề gì à?
Tôi cần nói chuyện với ông về cậu bé.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Phòng 202.
Hãy nói với cô ấy rằng con sẽ không gặp hay làm phiền cô ấy nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.