Die ersten 184 Zeilen.
Giống như một câu chuyện cổ tích...
cuộc phiêu lưu đang đi đến hồi kết
Đây chỉ là một đoạn trích nhỏ...
trong một chuyến đi dài bất tận
Đó là hồi ức của một dũng sĩ...
đã đánh bại những con quỷ từng tồn tại nơi đây...
và phủ bóng lên vùng đất này
Vào hồi kết của câu chuyện...
dũng sĩ sẽ chìm vào giấc ngủ...
và để lại cho thế giới này...
những tháng ngày vui vẻ bình yên
Dòng chảy thật gian thật tàn nhẫn
Nó khiến con người ta quên lãng
Vết tích của những gì từng tồn tại...
cũng trở nên rỉ sét
Cho dù là vậy thì...
lời nói, nguyện ước và dũng khí của bạn...
chắc chắn vẫn tồn tại trong tôi...
và sống mãi
Chọn lại con đường đó
Tất cả chỉ có vậy thôi mà...
không hiểu vì sao mà tự nhiên...
Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi trên gò má
Tôi muốn biết...
dù có thể đã muộn
Nếu theo dấu chuyến phiêu lưu chúng ta từng trải qua...
cho dù bạn không còn ở đó...
nhất định tôi vẫn sẽ tìm thấy
Ra vậy.
Ta nhớ ra rồi.
Là Frieren.
Người có đóng góp lớn vào công cuộc phân tích Zoltraak của nhân loại.
Pháp sư đã giết nhiều quỷ nhất trong lịch sử.
Pháp sư tiễn táng Frieren.
Chính là thiên tài mà ta căm ghét.
Tạm thời ổn rồi.
Cảm ơn.
Này!
Ông không sao chứ?
Cảm ơn hai đứa đã cứu ta.
Ta rất biết ơn.
Ta cũng sẽ bỏ qua việc cô pháp sư kia.
Phán đoán của cô ấy là chính xác.
Vậy là Frieren có thể trở lại thành phố rồi nhỉ.
Phải nhờ cô ấy tiêu diệt đám Lügner.
Dạ...
Sư phụ Frieren không giết vệ binh đâu ạ.
Ta biết.
Là đám quỷ đã làm.
Cơ mà cô pháp sư đó...
tên là Frieren sao?
Vâng.
Chính là cô pháp sư yêu tinh trong tổ đội dũng sĩ à?
Thế thì ta đã thất lễ rồi.
Nhà Granat mang ơn lớn tổ đội dũng sĩ.
Thời ông của ta,
khi thành phố này bị quân đội của quỷ tấn công...
thì họ đã đẩy lùi chúng.
Đối thủ lúc đó là một trong Thất Băng Hiền, Aura Máy Chém.
Đã lâu không gặp nhỉ, Aura.
Đúng vậy.
Cỡ 80 năm rồi nhỉ, Frieren.
Ngươi định đến thành phố phía trước đúng không?
Nếu bây giờ rút lui thì ta cảm ơn.
Không nhé.
Tại sao?
Vì ta đang chiếm lợi thế áp đảo.
Thế à.
Đông hơn hồi đó nhỉ.
Có thể kiểm soát số lượng lớn như vậy...
phép thuật của quỷ tộc đúng là cao cường thật.
Đến mức công nghệ phép thuật của con người không thể tưởng tượng được.
Nhưng đúng là loại phép thuật kinh tởm.
Đến mức phát ói.
Nặng lời thế.
Ta đã rất cố gắng để tập hợp đó.
Nhiều bộ giáp trông rất quen thuộc đấy.
Aura.
Quả nhiên ta phải giết ngươi tại đây.
Chiếc cân phục tùng.
Chính vì nó mà bao lâu nay bọn ta không thắng được Aura.
Thứ mà ả dùng...
là loại phép thuật khiến đối phương phải phục tùng mình.
Phép thuật của Thất Băng Hiền...
vượt qua mọi luân lý của con người.
Aura đặt linh hồn của bản thân và đối phương lên cán cân...
và so sánh ma lực của hai bên.
Bên nào có ma lực lớn hơn...
thì có thể điều khiển đối phương như con rối.
Một cách vĩnh viễn. Cho đến khi cơ thể đó mục rữa.
Sự rủi ro khiến nó trở thành một phép thuật mạnh mẽ.
Với Aura, kẻ sở hữu ma lực cực lớn thì đây là phép thuật tất thắng.
Không thể chống lại nó sao ạ?
Dù sức nặng từ ma lực của Aura đã khiến cán cân bị nghiêng...
nhưng vốn dĩ, nó là một cán cân công bằng.
Nếu có một linh hồn với ma lực lớn hơn Aura được đặt lên cân...
thì có thể thắng được Aura.
Nhưng....
kể từ khi Aura ngồi lên ngai Thất Băng Hiền từ 500 năm trước...
nghe nói chuyện đó chưa một lần xảy ra.
Vậy là không có cách nào để chống lại sao ạ?
Thật ra là có.
Những người có ý chí mạnh mẽ...
có thể phản kháng, dù chỉ trong chốc lát.
Những chiến binh anh dũng với ý chí bằng thép.
Vậy mà cũng chỉ trong chốc lát à?
Nhưng nó có một khuyết điểm chí mạng.
Ả nhận ra cái "ý chí" đó là vật cản.
Thế nên...
Aura Máy Chém...
đã nghĩ ra một cách rất hợp lý để xử lý những kẻ mình thao túng.
Đó là một câu chuyện bi thảm.
Thế nào?
Đội quân bất tử của ta rất mạnh, đúng không?
Bất ngờ thật.
Phép thuật ta sử dụng lên chúng đã bị giải.
Lần đầu ta thấy chuyện này đấy.
Một phép hóa giải mạnh đến mức này...
chắc hẳn tiêu thụ một lượng ma lực vô cùng lớn.
Tại sao phải làm cách vòng vo như vậy?
Trong trận đánh trước, chẳng phải ngươi cứ thế thổi bay tất cả sao?
Sau đó, Himmel đã nổi giận với ta.
Thế thì càng không có lý do để làm thế này, đúng không?
Tại sao?
Vì Himmel chết lâu rồi mà.
Thế à. Vậy thì tốt.
Quả nhiên quỷ tộc các ngươi là quái vật.
Có thể giết mà không cần nhân nhượng.
Rồi.
Về cơ bản là không đau nữa.
Cha sứ.
Nơi đây an toàn chứ?
Ừ.
Tuy không mạnh như kết giới phòng vệ...
nhưng nhà thờ này cũng có một kết giới.
Vậy bá tước hãy đợi ở đây nhé.
Nhóc.
Cậu định làm gì?
Cứ trốn ở đây như thế này thì bọn quỷ sẽ chán mà bỏ về sao?
Cậu Stark.
Cậu chắc chứ?
Lúc đó là tấn công bất ngờ và may mắn thành công.
Chúng ta đã không tìm thấy sơ hở để kết liễu.
Nếu chiến đấu một cách trực diện...
thì kẻ bị giết sẽ là chúng ta đấy.
Đằng nào cũng phải có người làm, đúng không?
Phải rồi nhỉ.
Vậy thì cùng cố gắng nhé.
Không.
Fern đến đồn vệ binh đi.
Hãy sơ tán người dân.
Vậy thì cậu Stark...
Ờ.
Tôi...
sẽ cố quỳ gối dập đầu để cầu xin Frieren quay lại!
Hả?
Sao thế!?
Còn cách nào ngoài nhờ cô ấy sao!?
Đúng là như vậy thì thực tế hơn nhỉ.
Ông ấy bảo đưa thứ này ra thì vệ binh sẽ nghe lời.
Hiểu rồi.
Giờ tôi rời khỏi thành phố đây.
Sao thế?
Tay cậu...
Trông tệ quá nhỉ.
Trong bộ dạng đó, liệu có qua được cổng chính không?
Không sao đâu.
Với chiến binh thì thế này là bình thường mà.
Có gì lạ lắm hả?
Một chiến binh hai tay đầy máu đi lại giữa phố...
Tôi chưa thấy bao giờ đâu.
Mà cậu bày đặt nói tôi á?
Cậu cũng vậy kìa.
Máu của ai vậy?
Hình như không phải của tôi.
Này, sao thế?
Cậu Stark.
Máu này có ma lực-
Fern!
Rìu ư?
Không thể tin được.
Mình đang mơ sao?
Đó là đòn thế của sư phụ.
Do nhắm không được chuẩn nên ta đâm trượt điểm chí mạng.
No comments yet. Be the first to leave one.