Die ersten 185 Zeilen.
)
(Thuật ngữ chung cho loài vượn được tìm thấy ở các khu vực khác nhau ở phía đông và nam châu Phi là gì?)
(Công viên Nanohana Làm ơn. Hãy giữ gìn cơ sở vật chất. Hãy mang rác về. Đừng làm phiền người khác. Cấm sử dụng lửa. Hãy dọn sạch phân chó. Không được lái xe máy vào. )
Có vẻ sự hiện diện của tôi so với người khác mờ nhạt hơn hẳn.
Tôi nhận ra điều đó khi nhìn bức ảnh chụp chung hồi tốt nghiệp,
họ đã phải ghép ảnh tôi vào vì nghĩ rằng tôi vắng mặt.
“Tôi muốn tận hưởng tuổi trẻ”,
hẳn đó là điều mà ai cũng nghĩ tới.
Tuy nhiên điều đó lại là không thể với tôi.
Em có đây không, Shiraishi?
Không có đây à…
Để tạm tài liệu ở trên bàn vậy.
- Hả!? - Thầy ơi, em ở đây ạ.
Thầy ơi, em ở đây ạ.
A!
Cảm ơn thầy đã đưa tài liệu cho em.
Em từ đâu chui ra vậy, Shiraishi!?
Em ở ngay sau thầy mà.
- A, Mizuhara. Hôm qua... - Một kẻ không khác gì không khí như tôi,
khiến những người xung quanh khó nhận ra hơn hẳn.
Phải đó, phải đó.
Từ đoạn giới thiệu đầu thì mọi thứ quá là…
A! Shiraishi tới rồi này!
Ể, cậu ấy ở đâu!?
Tận năm lần cơ à.
-Tớ bất ngờ lắm luôn á. - Ủa? Cậu ấy lại đâu rồi!?
Ầy, đỉnh thật.
Cậu ấy mới ở đây thật mà!
Dù vẫn đứng tại đó nhưng không một ai nhận ra,
đó chính là tôi.
Tôi có thể ngợi ca tuổi trẻ,
nhưng chẳng thể đứng trên sân khấu của tuổi trẻ.
Ấy vậy mà.
Chào buổi sáng, Shiraishi.
Chỉ riêng Kubo là nhận ra tôi.
Cậu đang tìm kiếm gì à?
K-Kubo…
Ể, à thì…
Ầy...
Thấy rồi nhé.
Xóa nó đi, Kubo! Xin cậu đó!
Không thích đấy!
Lớp 1 năm nhất, Kubo Nagisa.
Học hành giỏi giang.
Khả năng vận động đáng nể.
Với một người như tôi thì Kubo là một tồn tại vượt ngoài tầm với.
Đáng lý ra phải là vậy…
Này, Shiraishi.
Mọi người không nhận ra cậu tới cỡ nào nhỉ.
Ể?
Kể cả khi cậu đứng dậy trong lớp học thì vẫn không bị để ý ấy.
Khéo tới cỡ đó đấy.
Nè!
Tớ không làm đâu.
Có phồng má lên thì không vẫn là không.
Hửm?
Cậu không thử sao?
Dù tớ kém nổi bật thật nhưng đứng lên giữa lớp học thì quả là…
Shiraishi này.
Cậu còn có thể nói được những lời ấy sao?
Thử cố gắng chút nào.
Cậu là ác ma đấy à.
Các em nên ghi nhớ hết chỗ kiến thức này đó.
Không bị phát hiện ha.
Ừm, nếu chỉ cỡ này thôi.
Vẫn trót lọt này.
Hừm.
Ồ, đứng dậy luôn rồi!
Đỉnh quá!
Hây!
Oa!
Ngồi xuống, Shiraishi!
Mình bị để ý từ lúc nào vậy?
A, thú vị quá nhỉ.
Xấu hổ chết mất.
Cậu giận sao?
Tớ không giận đâu.
Thật không?
Thật đó.
Vậy lần sau lại thử tiếp nhé!
Chết tôi rồi!
Shiraishi nè.
Cậu là nhân vật chính của buổi học hôm nay đấy.
Vậy thì người sắp đặt mọi thứ, Kubo sẽ là kẻ địch rồi.
Quả nhiên cậu vẫn hơi giận mà.
Với lại cậu thật nhẫn tâm khi gọi tớ là kẻ địch đó.
Sửa lại đi!
Sửa lại!?
Không phải là kẻ địch của Shiraishi,
mà là nữ chính của Shiraishi.
Nào, nói thử xem.
Nữ...
Sao có chuyện đó được.
Nghiêm túc quá đó.
Cái gì?
Ừm, không có gì cả.
Sang lớp tiếp theo nào, Kubocchi.
Tới ngay đây.
Tụi tớ bỏ lại bây giờ.
Đợi đã nào.
Chuyện gì vậy chứ…
A, hôm nay đúng là một ngày hiếm có.
Tớ nhìn thấy Shiraishi tận hai lần đó.
Khéo sắp có điều tốt xảy ra đó.
Gì vậy chứ.
Cậu ấy không phải cỏ bốn lá đâu mà.
Không phải chỉ cỡ cỏ bốn lá thôi đâu.
Dù đã hơn nửa năm trôi qua từ lễ nhập học
mà còn có nam sinh chưa từng một lần thấy Shiraishi đó.
Cậu ấy phải cỡ Tsuchinoko hoặc Kappa ấy chứ.
Đúng đó.
Hồi trung học, tớ còn tưởng Shiraishi trốn học suốt chứ.
Sau này biết cậu ấy chưa từng nghỉ buổi nào làm tớ bất ngờ quá luôn.
Hê, thật vậy sao.
Theo nghĩa nào đó thì cậu ấy là thiên tài nhỉ.
Đúng thật.
Kiểu như đó là việc chỉ mình Shiraishi làm được thôi ý.
Dù mình cứ bình thường mà tìm thấy cậu ấy thôi.
Con về rồi.
Mừng con về.
Dù không thể đứng trên sân khấu của tuổi trẻ,
mỗi người đều có lẽ sống riêng.
Đọc đi đọc lại cuốn truyện bản thân yêu thích.
Cuộc đời chỉ vậy cũng không tới nỗi tệ.
A, ừm…
Cậu đang giận sao?
Tớ đã làm gì à?
Không đoán được gì à?
Thú thực là tớ không nghĩ ra được gì.
Mời cậu.
Khi giận cần bổ sung Canxi.
Đùa tôi đấy à?
Tớ xin lỗi.
Chuyện hồi sáng ấy.
Sáng?
Phải, cố nhớ lại xem nào.
Để coi, hồi sáng à…
Hôm nay, mình không muốn xuống nhà ăn nên đã mua bữa trưa ở tạp hoá.
Phiền cô ạ.
Vâng.
Quý khách?
Lại mấy gã “Phiền xếp lại lên kệ nhé” sao.
Tôi đây.
Á!
Tôi thành thật xin lỗi quý khách!
- Tôi thành thật xin lỗi! - Không sao đâu, tôi quen rồi.
Không sao đâu, tôi quen rồi.
Mua đồ xong thì mình đi tới trường.
Cảm giác giống như vậy á.
Ầy~
A, chào buổi sáng.
Kubocchi, Hazuki, chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Cậu tới muộn quá đó, Tama.
Nào, đi thôi.
Ưm.
Rồi tớ vào lớp.
Và hiện tại tớ ngồi ở đây.
Này nhé, Shiraishi.
Sao cậu lại không hiểu cơ chứ?
Rốt cuộc thì vẫn uống kìa.
Một Shiraishi vậy thì xứng đáng nhận một trò chơi trừng phạt.
Vô lý quá vậy.
Trước cậu có nói rồi nhỉ.
Dù cậu đang ngồi đó nhưng người khác lại không nhận ra và ngồi lên ấy.
Chuyện ấy nhé.
Nếu người ngồi lên không nói gì thì chắc không bị ai phát hiện đâu nhỉ?
Đâu, thế thì kiểu gì chẳng ai chú ý...
Không lẽ nào.
Chính là cái không lẽ đó đấy.
Ưm.
Đúng như tớ nghĩ, không bị phát hiện này.
Vấn đề không phải ở đó!
Nhưng nếu tớ lên tiếng thì điều gì sẽ xảy ra ta.
Hể?
Giờ mà bị phát hiện thì không hay lắm ha?
Thế thì hiện tại ta cứ hóa thành không khí thôi.
“Mềm mại quá.”
“Mùi còn thơm nữa.”
“Đúng là mềm thật đó.”
Ai cũng sẽ nghĩ mấy thứ như vậy nhỉ.
Nhưng với hạng đánh mất tuổi trẻ như tôi thì…
Shiraishi?
Suy nghĩ của mình quá tải luôn rồi.
Shiraishi thực sự thú vị quá đó.
No comments yet. Be the first to leave one.