Die ersten 200 Zeilen.
MINH LAN TRUYỆN
Tập 28
Quốc công gia vốn dĩ chỉ,
đi qua phủ Ung vương.
Đột nhiên cửa phủ mở ra,
Ung vương bước ra,
cứ kéo vào uống trà hàn huyên.
Đầu đường tràn ngập gia đinh vương phủ.
Chúng tiểu nhân thực sự không đi được,
chỉ đành cố đi vào.
Sau đó thì sao?
Tiểu nhân cũng chỉ,
đứng ở cửa chờ.
Chờ đến khi trời tối,
mới có người kêu tiểu nhân trở về báo tin.
Nói là công gia ở vương phủ chơi,
ăn uống no nê,
uống nhiều quá đi lại không tiện,
nên không về nữa.
Xin quận chúa và tiểu công gia,
cứ tự lo cho mình.
Trong hoàng thành,
dưới chân thiên tử,
mà lại có quý tộc thân vương,
ngang nhiên làm thổ phỉ bắt cóc.
Ức hiếp người quá đáng.
Dù có là làm hoàng đế,
cũng không dám áp bức triều thần thế này.
Chuẩn bị xe.
Vâng.
Mẫu thân.
Người định làm gì vậy?
Ta vào cung diện kiến bệ hạ.
Chẳng phải mẫu thân nói quan gia bệnh nặng,
không gặp được sao?
Không gặp được,
thì tìm cách gì cũng phải gặp.
Nếu vẫn không được,
thì ta sẽ xông vào.
Nếu bị giáng tội,
ta gánh một mình.
Con đi cùng mẫu thân.
Bên ngoài trời lạnh,
con còn đang bệnh.
Cứ chờ ta trở về đi.
Việc cứu cha,
sao có thể để mẫu thân đi một mình?
Nếu con không vào được cung,
thì sẽ ở ngoài cung chờ mẫu thân ra.
Ta đã sai người,
đến phủ Ung vương hỏi rồi.
Ung vương phi này,
thường ngày có hơi hống hách.
Nhưng ngang nhiên bắt cóc quý tộc triều đình,
như vậy thì có hơi…
Nương nương.
Thế nào rồi?
Nô tỳ đã phái người…
Phái ai?
Con trai nuôi của nô tỳ.
Đứa con tâm phúc nhất.
Thường ngày hay gọi là Tiểu Tứ.
Nó đến phủ Ung vương hỏi,
vương phi nương nương nói,
Tề quốc công quả thực có đến.
Nhưng trước khi trời tối đã trở về rồi.
Người không có trong phủ.
Bà ta nói dối.
Sao có thể không có trong phủ?
Người làm nhà chúng ta,
đâu phải kẻ mù, kẻ ngốc.
Quốc công gia bước vào nhà ai,
cũng không phân biệt được chắc?
Nhất định là Ung vương phi nói dối.
Ngươi không bảo hắn vào phủ tìm sao?
Tiểu Tứ mạo phạm vương phi,
tìm kỹ trong phủ hết một lượt.
Tề quốc công quả thực không có trong phủ.
Chắc chắn họ,
giấu người đi rồi.
Một vương phủ lớn như vậy,
sao có thể không có,
mật thất, tầng hầm gì đó.
Nương nương,
con xin thề với trời,
quốc công gia quả thực đã bị Ung vương giam giữ,
đến nay vẫn chưa về nhà.
Bằng không, nương nương gọi Ung vương,
đến đối chất với người làm nhà con.
Nếu con có nửa lời giả dối,
thì sau này Tề gia con,
sẽ gặp họa diệt môn.
Con mau đứng lên đi.
Ta chứng kiến con từ nhỏ đến lớn,
hà tất phải tự trù mình như vậy.
Con sốt sắng trong lòng, ta rất hiểu.
Nhưng bây giờ đang là giờ lành.
Ung vương giúp bệ hạ tế trời,
đã đóng cửa tế.
Chúng ta không ai gặp được hắn hết.
Ngài ta đã tính kế sẵn rồi.
Hay là thế này đi,
ta bảo Chu nội giám,
mang theo ý chỉ của ta,
đích thân đến phủ tìm.
Hắn là tâm phúc của ta,
vương phi sẽ không thất lễ với hắn đâu.
Con vào noãn phòng nghỉ ngơi một lát,
chờ tin tức đi.
Mau đi đi.
Mẫu hậu.
Mẫu hậu.
Con chỉ biết dựa vào người nữa thôi.
Đi đi.
Nói bậy.
Ta không tin.
Ta phải diện kiến nương nương.
Ta phải diện kiến nương nương.
Nương nương không có ý chỉ tuyên triệu quận chúa.
Quận chúa không thể xông vào cung.
Quốc công gia nguy trong gang tấc,
ta phải diện kiến nương nương.
Nương nương, nương nương, nương nương.
Mẫu thân.
Không được sao, mẫu thân?
Sao vậy?
Quan gia cũng không màng đến,
sống chết của chúng ta nữa sao?
Quan gia bệnh nặng,
ta cũng không gặp được.
Nương nương cũng bận rộn.
Không lo được việc của nhà chúng ta.
Được rồi, nào.
Đi.
Ung vương đã tính toán sẵn thời điểm,
nói là giúp quan gia cầu phúc tế bái.
Ung vương phi sống chết không chịu nhận.
Ta chỉ có một cái miệng,
cũng không thuyết phục được nương nương.
Nào, cẩn thận.
Nào.
Con còn đang bị bệnh.
Mau nghỉ ngơi đi.
Mai ta sẽ vào cung chờ,
cầu xin nương nương.
Ung vương đó,
tuy đã bắt phụ thân con đi,
nhưng thiết nghĩ cũng không dám làm hại ông ấy.
Con cứ yên tâm.
Mẫu thân.
Người uống canh an thần,
rồi ngủ một giấc,
tiết kiệm sức lực.
Đợi tinh thần tốt lên,
mới tiện đi tìm phụ thân.
Được, được.
Con ngoan,
đi đi.
Tiểu công gia, đã nghỉ rồi chứ?
Không biết Bất Vi,
đã lên cầu Nại Hà,
uống canh Mạnh Bà chưa.
Bất Vi ca ca là người trung thành,
lo nghĩ cho công tử nhất.
Thiết nghĩ ông trời chiếu cố,
kiếp sau,
nhất định sẽ được đầu thai vào gia đình tốt.
Mong cho Bất Vi kiếp sau,
sẽ được sống bình yên vui vẻ cả đời.
Đừng rơi vào,
một gia đình như chúng ta nữa.
Công tử thấy,
phủ quốc công cũng không tốt sao?
Người ngoài nhìn vào,
cảm thấy chúng ta muốn gió có gió,
muốn mưa có mưa.
Chúng ta nhìn vào đại nội,
cũng cảm thấy quan gia uy phong tám phía,
bốn bể tôn sùng.
Nhưng chúng ta đều là người phàm trần,
đâu phải thần tiên.
Quan gia có nỗi khổ trong lòng.
Những người như chúng ta đây,
cũng có nỗi khổ trong lòng.
Khổ này không thể nói.
Đau này khó bày tỏ.
Ba ngàn sao rơi xuống nước.
Đâu chỉ có mình ánh trăng.
Nực cười.
Đúng là quá nực cười.
Gia tộc hàng trăm năm,
chỉ hành thiện.
Hành thiện.
Tiểu công gia,
có chuyện quan trọng gì thế?
Tối thế này rồi còn tới nhà.
Nào.
Xin vương gia hành thiện,
cho ta được gặp mặt.
Quan gia bệnh nặng,
No comments yet. Be the first to leave one.