Die ersten 200 Zeilen.
Tóm tắt
Helle Anker. Fabian Christensen. Hans Petterson.
Rất ấn tượng, dàn dựng công phu, được chiếu sáng.
Khốn kiếp!
- Em đến đây làm gì? - Chào hỏi người yêu của em.
- Copenhagen thế nào? - Tuyệt lắm.
Ngôi sao Eurovision bí mật hẹn hò bị lật tẩy
- Chúng ta phải trả tiền thuê nhà hôm nay! - Hôm nay à?
Đến Thụy Điển lấy một cái túi xách.
- Xử lý ổn thỏa đi. - Được, Freddie.
Bố con đã mất sáng nay. Giờ chỉ còn hai mẹ con ta thôi, Saga.
Đừng bám theo tôi nữa, không thì tôi sẽ kiện bà.
Vĩnh biệt bố.
Tôi hy vọng đã cho các bạn thấy qua câu chuyện đời tôi,
hạnh phúc chính là sự lựa chọn.
- Em vào một lúc nhé? - Vâng, mời vào.
- Cái gì đây? - Một vụ án chưa có lời giải.
Những người mất tích.
Tuyên bố mất tích
Lên xe đã.
- Tôi đã thấy anh ở đâu chưa? - Tôi không nghĩ vậy.
Gì chứ nhớ mặt thì tôi giỏi lắm.
Tập năm
Mọi chuyện ổn chứ? Cậu không nói nhiều nhỉ.
Họ nghĩ em đã làm gì thế? Chiếc xe có liên can gì à?
Tôi chịu, nhưng đừng lo. Họ không gọi nữa đâu.
- Buổi phỏng vấn của em thế nào? - Em nghĩ là được. Em sẽ quay lại đó vào thứ Ba.
Chúc em may mắn. Cần giải thích gì thì nhớ bảo anh.
- Lukas. Anh có điện thoại. - Ai gọi?
Tôi không biết.
Lukas xin nghe.
Ai vậy?
Cây cầu Phần ba
Tôi không biết ai đã bắn.
- Có lẽ là tên điên nào đó. - Vớ vẩn.
- Kẻ điên không đứng trên mái nhà bắn tỉa. - Tôi tưởng chúng hay làm vậy.
Cuộc gọi cho thấy anh không phải mục tiêu ngẫu nhiên.
Vậy thì loại khả năng là kẻ điên.
- Còn có thể là ai nữa? - Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö xin nghe.
Có phải lính bắn tỉa, bộ đội, hay chiến hữu không?
Rõ, chúng tôi làm được. Trong 45 phút ư?
Nói xem nào.
Cô ấy có biết số "thuốc" của anh không?
Tôi nhớ ra đã thấy anh ở đâu rồi. Anh đã nói với cô ấy chưa?
- Anh muốn gì? - Chỉ muốn nói với anh là tôi biết thôi.
Sẽ có ngày tôi cần anh giúp.
- Quên chuyện đó đi. - Anh chắc chứ?
Em gái Lars-Ove Abrahamsson đã về nước. Ta phải đến Thụy Điển.
Giờ anh sẽ đến Thụy Điển à? Chúc chuyến đi tốt đẹp.
Chúng tôi sẽ quay lại.
- Vụ điều tra mà anh đưa tôi... - Làm sao?
Về một phụ nữ và hai đứa trẻ có họ Sabroe. Người thân của anh à?
Là vợ và hai đứa con gái tôi.
Tôi rời nhà đi làm vào một ngày nọ sáu năm trước.
Tôi nói "tạm biệt" và "tối nay gặp lại."
Lúc tôi về đến nhà, họ đã biến mất.
- Vợ anh bị trầm cảm à? - Không.
- Họ có lý do nào để bỏ đi không? - Ý cô là tôi có đánh đập họ không ư?
- Không, tôi chỉ thắc mắc thôi. - Không có lý nào.
- Không tìm thấy dấu vết phạm tội à? - Không.
Họ cứ thế biến mất.
Họ là gia đình tôi... thì có khác gì không?
Cô vẫn sẽ giúp tôi chứ?
Đúng, nhưng lúc này chưa được.
Bà Margareta Abrahamsson.
Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. Đây là Henrik Sabroe, cảnh sát Copenhagen.
- Chúng tôi muốn hỏi về anh trai bà. -
- Bà ấy bị điếc. - Cám ơn, tôi thấy rồi.
- Cô cũng biết ngôn ngữ ký hiệu à? - Không đủ nhiều để thẩm vấn.
Phiên dịch viên đang đến rồi. Ta phải đợi.
Xin chào.
- Anh em tôi sống xa cách nhau. - Lần cuối bà gặp ông ấy là khi nào?
Từ lâu lắm rồi.
Có lẽ là năm 1981.
Đã 35 năm rồi bà chưa gặp anh trai ư?
- Đúng thế. - Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì?
Tôi có con.
Anh chị không biết chuyện của anh ấy ư?
Lý do anh ấy liên tục đổi việc và chuyển công tác từ trường này qua trường khác?
Không.
Là do học sinh khiếu nại.
Cảnh sát nhận được tin báo.
Nhưng rồi chẳng có chuyện gì xảy ra. Anh ấy không bị khởi tố.
Tấn công tình dục ư?
Vâng, cùng các cáo buộc khác.
Anh ấy bị bệnh.
Cái tên Hans Petterson và Helle Anker có gợi cho bà điều gì không?
Không.
Bà không biết chuyện gì khác về anh trai à?
Chúng tôi không giữ liên lạc.
Nên... tôi không giúp gì được.
Xin chào, Karin.
- Tôi đến thăm. - Tôi biết.
Chúng tôi đã cưới nhau 25 năm. Ông ấy là bố của các con tôi.
- Tôi có quyền thăm ông ấy. - Tất nhiên là bà có quyền.
Nhưng hai người đã bỏ nhau, và không phải tại tôi mà ông ấy ly dị bà.
- Điều đó tôi biết. - Dĩ nhiên bà biết.
Nhưng khi tôi ở đây, bà không được có mặt.
Và giờ tôi đang ở đây.
Thế...
Đó là gì?
Trông giống như vết bỏng.
Saga, là tôi đây.
- Xin chào. Cô đến à? - Đúng. Có thể ông đã bỏ sót chứng cứ.
- Cô nghĩ vậy ư? - Trong miệng nạn nhân.
- Tôi là Henrik Sabroe, cảnh sát Copenhagen. - Tôi đang khám nghiệm nạn nhân cuối.
Là nạn nhân gần đây nhất. Ta chưa thể nói đây là nạn nhân cuối cùng.
Tùy cô. Ông ta chết vì mất máu do thương tổn cơ quan sinh dục ngoài.
- Ông ấy còn sống lúc dương vật bị cắt à? - Không phải cắt, mà bị kéo đứt.
Như thế nào?
Có lẽ bằng một lực tăng chậm hơn là kéo đứt ngay.
- Cần thời gian à? - Đúng thế.
- Tôi đã kiểm tra thiếu cái gì? - Phần hàm dưới, giữa răng và má bên phải.
- Kinh thật... - Xin lỗi.
Thấy rồi.
Các nạn nhân kia thì sao?
- Người này không có. - Vậy đây đúng là nạn nhân của kẻ bắt chước.
Thế còn Helle Anker?
Chúng tôi đã trả xác. Bà ấy được chôn cất hôm nay.
Tôi là Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö.
Chúng tôi cần mở quan tài và kiểm tra thi thể.
- Sao cơ? - Tôi nói là chúng tôi cần khám nghiệm thi thể.
Không, cô không được làm thế.
- Đây là cuộc điều tra của cảnh sát. - Cô không được động vào chị ấy!
- Xin lỗi, tôi hiểu làm thế rất khó coi. - Thế thì đừng làm!
Chúng tôi chỉ chụp một vài hình nhanh thôi, rồi cô có thể tiếp tục đưa tiễn.
Trừ phi chúng tôi cần đưa bà ấy đi.
- Nhưng rất khó xảy ra. - Phải kiểm tra thì mới chắc được.
Cô không thể.
Làm ơn đóng cửa lại.
Chúng ta sẽ đợi ngoài này.
Bà ấy cũng có vết bỏng. Lại đây. Giữ hộ tôi.
Cám ơn.
Xong rồi, giờ họ có thể tiếp tục đám tang.
Tốt nhất là giữ xác lại để kiểm tra thêm.
- Tôi không bỏ sót gì nữa đâu. - Ông bỏ qua vết bỏng trong miệng còn gì.
- Cô quen biết tôi bao lâu rồi? - Từ ngày 22 tháng Hai, năm 2001.
- Cô tin tưởng tôi không? - Có, ông rất chuyên nghiệp.
- Cô nói rồi đấy. - Nhưng ông đã quên tìm vết bỏng.
- Chúng tôi sẽ đưa bà ấy đi. - Không được!
Vì có thể nên chúng tôi mới làm.
Tôi van cô! Tôi không thể tiễn đưa chị ấy lần nữa.
- Cô chưa bao giờ mất người thân ư? - Rồi, nhưng không liên quan đến cảnh sát.
Chúng tôi sẽ chuẩn bị xe đưa đón.
Tại sao nạn nhân lại có vết bỏng?
Trong lịch sử, dấu hiệu đó biểu thị sự sở hữu, hoặc sự trừng phạt.
- Dấu ấn chiếm hữu thì phải dễ thấy chứ. - Vậy có thể là trừng phạt.
Bố anh có để lại di chúc viết tay hay bằng miệng không?
Không. Khi khỏe mạnh, ông ấy nghĩ mình sẽ sống mãi, và lúc bị ốm thì...
...Nhắc đến di chúc thì lại gở mồm. Thường là như vậy.
Nhưng... anh nghĩ ông ấy muốn như nào? Chôn cất hay hỏa táng?
Sao cô có thể làm việc cả ngày với người chết vậy?
Làm lâu thì quen thôi.
Hứa với em là đừng cười nhé. Em không có tài ăn nói như anh.
Nghề này khiến em coi trọng cuộc sống.
Cảm giác được sống sẽ mãnh liệt nhất khi mọi thứ quanh ta đã chết.
- Nghe thật ngớ ngẩn, đúng không? - Không một chút nào.
Tôi có thể phải ghi lại.
- Cứ tự nhiên dùng câu đó. - Cám ơn.
"Dùng" em nữa.
- Ở đây ư? - Nếu anh thích.
Nhưng... thôi.
- Tôi xin lỗi. - Em hiểu. Thế tối nay nhé?
Em có vé xem kịch đây.
Anh có kế hoạch rồi.
Dĩ nhiên rồi.
Thế chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ? Anh muốn chôn cất hay hỏa táng?
Anh về rồi!
Chào em.
Anh lấy hết tiền rồi. Là tiền của em.
Sau mọi rắc rối vừa rồi, anh lại tiếp tục đánh bạc.
Ừ, nhưng anh đã thắng.
24,600. Chừng đó đủ để trả tiền thuê nhà và trả góp.
- Em không vui à? - Anh chẳng hiểu gì hết.
Không, anh không hiểu.
Nhưng thật tốt khi có một người xinh đẹp, đáng yêu,
thông minh, tháo vát và tuyệt vời như em cưới một tên ngốc như anh.
- Hết cách với anh rồi. - Anh biết.
Saga.
- Cô đã đến lấy xác trong lễ tang. - Đúng, họ giao lại xác quá sớm.
Hành động can thiệp của cảnh sát đó đòi hỏi sự đồng cảm rất lớn.
Đúng ra cô phải báo trước để tôi cử người khác làm việc.
- Tại sao? Kết quả vẫn như vậy. - Nhưng quy trình sẽ khác.
Cô nên phát huy ưu thế của mình, Saga.
Tương tác với người khác không phải sở trường của cô.
Tôi luôn là người chỉ đạo cuộc điều tra.
Cô đã từng, cùng với Hans, nhưng không còn nữa.
Tôi muốn được báo cáo đầy đủ, và ta cần thống nhất kế hoạch hành động.
- Được không? - Được.
Anh phóng to được không? Trong xe có thể còn người.
Ta có thể chiếu gần hơn chút.
Này... Linn muốn gì thế?
Hạn chế quyền hạn của tôi.
- Kia là ai? - Julia, con gái tôi.
Cô bé đến đây làm gì?
Mia phải trực đêm, bảo mẫu thì có việc không đến.
John đã tìm thấy đoạn phim từ cái đêm Anker bị sát hại.
Đó là chiếc xe van ở trung tâm thanh thiếu niên.
- Con bé sẽ ở lại à? Nó là người ngoài. - Nó mới bảy tuổi.
- Ai mà biết con bé kể với ai. - Không nói đâu, tôi hứa.
No comments yet. Be the first to leave one.