Die ersten 123 Zeilen.
NHỮNG KẺ KHỜ MỘNG MƠ
MÙA ĐÔNG
...đã thắng 3 giải Oscar,
bao gồm cả bộ phim "Shakespeare In Love" năm 1998...
Không thể tin nổi chuyện đã xảy ra.
Không, thề có Chúa. Cô ấy rất đau khổ.
Hoàn toàn suy sụp luôn!
Em biết mà! Em biết, thật là điên khùng.
"Thật là điên khùng" á?
Điên rồ. "Thật là điên rồ" mới đúng.
Hắn bị làm sao thế nhỉ? Mình nên đi thôi...
Cho một ly Cappuccino.
- Vâng, dĩ nhiên rồi. - Chúng tôi mời.
Không, cảm ơn cô. Cứ để tôi trả.
Anh có nhìn thấy cô ấy không?
THỬ VAI!
Chết tiệt!
- Mia, cô nghĩ mình đang đi đâu thế hả? - Em xong ca 5 phút rồi chị.
- Mai nhớ đến sớm đấy nhé. - Dạ.
Chúc em một đêm tốt lành!
Cô ấy đã rất đau khổ. Thật là điên rồ! Thật là...
Quá điên rồ luôn và em chỉ... Lúc đó chắc anh cười đến chết luôn ấy.
Không, Turner vẫn ổn cả. Em chỉ...
Anh định tới Denver rồi mới cho cô ấy biết hay là...
Gì cơ?
Được rồi.
Không, em mừng cho anh mà.
Thật đấy. Em rất mừng cho anh. Chỉ là...
Chỉ là em nghĩ...
Em không biết nữa, em đoán...
- Em nghĩ là... - Chờ một chút.
- Gì đó Ruby? - Jessica gọi tới.
- Nhắn với cô ấy là tôi sẽ gọi lại. - 2 phút nữa nhé?
- Chưa tới 2 phút đâu. - Tôi sẽ đi lấy bữa trưa cho chị.
Sắp xong rồi, cảm ơn cô.
Cô biết không? Tôi nghĩ như thế là được rồi. Cảm ơn cô vì đã đến.
Chết tiệt! Cậu muốn mở cửa sổ luôn không?
- Tớ vừa định giới thiệu cho cậu ra sân khấu đây. - Cảm ơn nha.
Mia! Buổi thử vai thế nào?
Tớ cũng thế. Jen với Rachel có tới không?
- Tớ chả biết họ là ai hết. - Hai đứa đó xấu tính lắm.
- Tớ chẳng biết họ có đến không nữa. - Tớ cá là tụi nó có đến.
Sao tự dưng lại hội họp trong phòng tắm thế này?
Phải rồi. 2 phút nữa nhé các cậu. Mia, cậu cũng đi nhỉ?
Không đi được! Bận việc rồi.
Gì cơ?
Cậu ấy vừa bảo là "làm việc" á?
- Sao? - Tớ rất tiếc vì buổi thử vai không tốt.
Và tớ có 4 vai trong hộp thư rất hợp với cậu
và tớ sẽ đăng ký hộ cậu. Nhưng giờ thì cậu cũng phải đi!
Sẽ vui lắm đấy.
- Không hề vui chút nào. - Cũng có thể mà.
Đảm bảo không. Chỉ toàn một lũ muốn leo cao
chen chúc trong một căn biệt thự kính rộng lớn.
Bộ này trông quen ghê.
- Tớ đang định mang trả lại đây. - Cậu mua nó bao lâu rồi?
- Lâu lắm rồi. - Thôi nào, Mia!
Còn lúc nào khác để cậu chứng kiến
cả lũ hề Hollywood ở cùng một phòng chứ?
Tụi mình sẽ cùng móc mỉa bọn họ!
Thất vọng về cậu quá, Lex. Chẳng có gì để móc mỉa hết.
Bữa tiệc này sẽ đậm tính nhân văn.
Chào cưng!
ĐÃ BỊ KÉO ĐI. KHÔNG ĐƯỢC ĐỖ TỪ 9 GIỜ ĐÊM ĐẾN 6 GIỜ SÁNG
Không.
Thôi nào! Gì thế này?
Làm ơn đừng lẻn vào nhà em nữa.
Em có nghĩ bố mẹ sẽ xem đây là nhà không?
Chị đang làm gì thế hả?
Làm ơn đừng ngồi lên đó.
Em đùa à?
Làm ơn đừng ngồi lên đó.
Đừng có ngồi lên. Hoagy Carmichael từng ngồi lên nó đấy.
- Ôi, Chúa ơi! "Baked Potato" vừa quẳng nó đi.
- Chẳng hiểu nổi lý do nhỉ. - Và giờ thì chị vừa ngồi lên nó.
- Chị mua cho em tấm thảm này. - Em không cần.
Nếu chị nói Miles Davis đã tè lên nó thì sao?
Nghe xúc phạm quá. Mà chị nói thật à?
Khi nào em mới chịu mở mấy thùng đồ ra thế?
Em sẽ dỡ đồ ở câu lạc bộ của mình.
Sebastian! Cứ như có cô nào đá em rồi em theo rình rập cô ta vậy.
Em không còn ghé qua đó nữa đấy chứ?
Chuyện đó...
Em không thể tin là họ đã biến nó thành một quán bar samba-tapas.
- Ôi, Chúa ơi, Sebastian! - Samba. Tapas.
Chọn một thôi, chị biết đấy? Làm cái nào ra cái đó.
- Có người này chị muốn em gặp. - Em không muốn gặp ai hết.
Không, em không muốn gặp ai hết.
- Bố cho em cái này à? Em sẽ thích cô ấy lắm đấy. - Vâng.
- Em không nghĩ thế đâu. - Cô ấy thích nhạc jazz không?
- Chắc là không. - Vậy thì bọn em biết nói chuyện gì?
Chị không biết. Mà cũng không quan trọng. Được chứ?
Vì em đang sống như ẩn sĩ ấy. Lái xe mà không có bảo hiểm.
- Cũng không quan trọng á? - Ừ, không quan trọng.
- Được rồi. - Em cần phải nghiêm túc đi.
Em cũng muốn chị đến gặp một gã có hình xăm trên mặt này.
- Được rồi, bớt xàm đi. - Với một trái tim vàng.
- Nghiêm túc chút đi nào! - Nghiêm túc đi á?
Laura... Em có một kế hoạch rất nghiêm túc cho tương lai.
- Chị biết. - Nhưng em bị lừa đâu phải lỗi của em.
Em đâu có bị lừa. Em bị cướp.
Có khác gì đâu?
Chị không biết. "Lừa" nghe không lãng mạn bằng "cướp".
Đừng có ngồi...
Ai cũng thấy rõ thằng cha đó rất mờ ám, ngoại trừ em.
Tại sao chị dùng từ "lãng mạn" với cái vẻ khinh bỉ thế?
Mấy hóa đơn còn nợ thì không hề lãng mạn. Gọi cho cô ấy đi.
Em không gọi đâu.
Vấn đề là...
Chị cư xử cứ như cuộc đời em là một sự thất bại ấy.
Em muốn nếm mùi thất bại. Được chứ?
Em sẽ để cuộc đời này đánh em cho đến khi nó mệt thì thôi.
- Thế hả? - Sau đó em sẽ đập lại nó.
Chiến thuật "dựa dây" kinh điển đấy.
Được rồi, Ali. Chị yêu em. Lo mà dỡ hết mấy thùng đồ đi.
- Em sẽ thay ổ khóa. - Em có tiền đâu mà thay.
Em là phượng hoàng hồi sinh từ đống tro tàn.
Chào cậu.
- Chào Bill, cảm ơn vì đã cho tôi quay lại. - Không có gì.
Tôi muốn ông biết rằng giờ tôi đã thay đổi rồi.
- Tôi rất vui khi được ở đây. - Tốt. Tuyệt vời.
- Và tôi là người rất dễ hợp tác. - Và cậu sẽ chơi theo danh sách chứ?
Rất vui lòng.
No comments yet. Be the first to leave one.