Die ersten 200 Zeilen.
Phát biểu tại lễ khai mạc
chuyến thăm Malaysia năm 1994,
ông đã nói:
"Dự kiến sẽ có một triệu du khách nước ngoài
chọn Malaysia làm điểm đến du lịch của họ trong năm nay."
Một tin khác, cảnh sát vẫn đang điều tra cái chết
của ông Dato Sri Megat Afdal, chủ tịch Công ty Cổ phần Tanjung Pasir,
được nghi là đã nhảy lầu
từ tầng thượng tòa nhà văn phòng của ông sáng sớm hôm nay.
Khi được liên lạc,
vợ của ông,
bà Datin Sri Mary Abdullah,
nói sáng mai bà sẽ đưa ra tuyên bố chính thức với truyền thông,
bác bỏ những suy đoán ban đầu
về cái chết của chồng bà.
Theo các điều tra viên,
thi thể ông Dato Sri Megat
không có dấu hiệu xô xát nào
và vụ án vẫn được xem là
một vụ tự sát.
Việc ông Dato Sri Megat Afdal chết…
Nhớ phải gửi cho mọi người cái này.
Đừng lo, bà Datin Sri.
Ngày mai là mọi người sẽ biết.
Nhanh lên.
Nào.
Này, Saiful. Con định đi đâu vậy hả?
Giúp cả nhà xách túi đi.
Túi của ai tự mình xách nhé?
Đây rồi,
cả nhà từ Kuala Lumpur đã về.
Tạ Thánh Allah, chú Salleh. Bố cháu đâu ạ?
Ông Tan Sri đang làm vườn trong kia.
Bố ơi!
Chúc mừng sinh nhật bố.
Con nhớ bố quá!
Bố tưởng con sẽ không về thăm bố nữa.
Sao bố lại nói thế. Đợt vừa rồi anh Hamdan bận.
Nó thì bận cái gì chứ?
Dạy đám sinh viên đó à?
Bận mưu sinh một cách tử tế, bố ạ.
Con chào bố.
Tay bố đang dính đầy bùn.
Qua đây đi.
Bố ơi, anh Hamdan vừa mở một công ty mới.
Nên gần đây anh ấy bận lắm. Đúng không, ông xã?
Chỉ là công ty nhỏ thôi ạ.
Con làm cùng mấy người bạn.
Tốt lắm.
Mở công ty riêng rất tốt.
Con không thể cứ mãi đi dạy đám sinh viên đại học đó.
- Ông ngoại! - Ông ngoại!
- Đây rồi! Mấy nhóc con của ông. - Các con chào ông đi.
Con bắt tay ông nhé?
Táo tợn ghê chưa.
Saiful.
Dịp lễ Eid lần trước ông đã dặn không được vào phòng ông.
Đồ nhát gan!
Saiful.
Saiful.
Ra đây ngay, nếu không chị sẽ mách ông.
Đau quá.
Em xin lỗi.
Em không cố ý.
Saiful? Marina?
Trời ơi.
Saiful. Mẹ đã dặn bao nhiêu lần là không được vào phòng ông rồi?
Sao con cứng đầu thế?
Sao con lại làm chị khóc, Saiful?
Chị là chị con mà.
Không thương chị ư?
Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa?
Tôi không muốn ở với anh.
Tôi muốn ly hôn.
Ly hôn đi!
Anh có nghe không thế?
Tôi muốn anh ly hôn!
Melor, bà xã à. Bình tĩnh đi em.
Anh không hiểu sao?
Tôi muốn anh ly hôn tôi!
Đây là bình hoa của mẹ con.
Bố.
Bố, không sao đâu. Để con dọn.
CHÚC MỪNG SINH NHẬT ÔNG
Ông ơi.
Ông đánh một bài cho cháu nghe nhé?
Đi với ông nào.
Bà cháu từng rất thích hát bài này.
Hãy lắng nghe giọng ta
Những ngọn sóng thống khổ
Tâm sự với lòng ta
Bằng những lời này
Hàng ngàn bí mật được giữ kín
Tôi không thể sống với anh nữa.
Tôi muốn anh ly hôn tôi!
Tôi không cần mấy thứ này, Karim!
- Nhưng ta bất lực - Nhưng ta bất lực
Mãi mãi với thời gian
Bố ơi.
Mẹ đâu ạ?
Ramlah.
Mẹ con đã bỏ rơi chúng ta.
Bí mật sẽ mãi ở nơi ta
Ông có nhớ bà không?
Saiful.
Mẹ bảo chúng ta không được nhắc đến bà.
Bà cháu từng nói:
"Nếu nhớ ai đó,
ta nên giữ họ sống mãi trong ký ức
vì mọi ký ức đều như lời nguyện cầu."
Tôi thề anh sẽ không bao giờ được sống yên ổn, Karim.
Marina, Saiful. Về phòng đi.
Trời ạ.
Marina, Saiful. Đi ngủ thôi.
Ngày mai ta đi dã ngoại nhỉ?
Nào.
Bố.
Con đã nói bao nhiêu lần rồi?
Đừng kể mấy chuyện này cho trẻ con.
Nhưng bố vẫn cứ kể.
Có gì sai khi kể cho bọn trẻ nghe về bà của chúng chứ?
Bà ta chưa từng quan tâm đến mình, bố ạ.
Bố quên bà ta đã làm gì với bố rồi à?
Nhưng bà ấy vẫn là mẹ con mà, Ram.
Nếu bà ta thật sự là mẹ con, bà ta đã không bỏ rơi bố con mình.
Bố vẫn chưa nhận ra sao?
Con biết bố vẫn còn giận.
Bố cho con đi du học,
nhưng cuối cùng, con chọn làm nội trợ.
Bố muốn biết tại sao không?
Vì con không muốn các con mình
phải chịu nỗi đau thiếu vắng mẹ ở bên.
Saiful, sao em lâu vậy?
Đợi em chút.
Saiful. Chỉ giỏi hay dọa chị thôi!
Đây.
Nếu chị sợ, hãy dùng cái này nói chuyện với em, được chứ?
Như thế này.
Quạ 1 gọi Quạ 2.
Trả lời đi, Quạ 2. Hết.
Tiền thuê là 15,90 ringgit một tháng.
Anh làm gì vậy? Bố vẫn còn thức.
Chế độ im lặng.
Mẹ! Bố!
Có gì đó trong phòng!
Con cũng thấy.
Bình tĩnh.
Dây điện có vấn đề thôi.
Không có gì đâu.
Không sao. Bố sẽ mua cho con cái mới.
Không có gì phải sợ.
Chỉ cần có bố ở đây,
bố sẽ đảm bảo không gì có thể làm hại gia đình ta.
Nếu cả hai bố mẹ ngã bệnh thì sao?
Dù có bị bệnh,
bố mẹ vẫn sẽ chăm sóc con và Marina.
Một.
- Vẫn chưa đủ. - Đằng kia.
Vẫn chưa đủ ư?
Con sẽ đi tìm thêm vỏ sò.
Được, nhưng đừng đi quá xa.
Dạ.
Bố, bố có nghe tiếng chim không?
Tiếng gì?
Quạ 1 gọi Quạ 2, hết.
Trả lời đi, Quạ 2, hết.
Ừ, Saiful.
Không phải Saiful. Là Quạ 1.
Ừ, Quạ 1. Sao vậy?
Có tiếng chim. Hãy đi xem đi.
Không được đâu, Quạ 1.
Đừng nghĩ đến chuyện đó.
Cứ chơi quanh đây thôi.
Bố.
Con nói đúng, Ram à.
Không phải là bố không nhận ra.
Ghét một người thì dễ lắm, Ram ạ.
Nhưng để tha thứ,
đó là phần khó nhất.
Bố đã tha thứ cho mẹ con từ lâu rồi.
Alô, Lan. Có chuyện gì thế?
Lan, tôi đã thiết kế sảnh theo yêu cầu của họ.
Con mới là người phải xin lỗi bố.
Lẽ ra con không nên làm vậy.
Bố tha thứ cho con nhé.
Bố, ngón tay bố bị sao vậy?
Làm vườn nhiều là tay thành ra thế đấy.
Chuyện đó với bố là bình thường.
Marina!
Marina!
Marina. Con yêu.
- Mẹ. - Trời ơi.
Có chuyện gì vậy?
Chuyện gì vậy?
Bố.
Bố, bố sao vậy?
Saiful!
Con để ý ông nhé. Saiful!
Saiful!
Saiful!
No comments yet. Be the first to leave one.