Die ersten 200 Zeilen.
Mẹ ơi...
Con sắp chết.
Vãi thật.
Không phải con mới 11 tuổi à?
Mẹ, con 10 tuổi.
Chết tiệt
Mẹ biết các thứ chất hóa học họ cho con ăn ở trường không tốt.
Lại đây.
Lại ngồi với mẹ này, Tiff.
Không phải con sắp chết đâu.
Một ngày nào đó con sẽ chết, không cách nào tránh được.
Nhưng lúc này đây, cuộc sống đang đến với con.
Hơi giống đi tè.
Đừng sợ.
Có nghĩa con không còn là con nít nữa.
Giờ con giống như một thùng soda vậy.
Con có giá.
Có vài điều con cần biết.
Bây giờ con sẽ có vếu, có lông, lũ con trai sẽ nhìn con kiểu khác,
và tụi nó sẽ sớm đối xử với con kiểu khác.
Tốt nhất là cứ chiều theo và để tụi nó làm cho xong việc.
Nếu con may mắn thì hầu hết tụi nó đều "làm" nhanh, như cha con ấy.
Như ong chích thôi, đưa vô rút ra, con còn chưa kịp biết nó xảy ra.
Nhưng ong chích đau lắm mẹ ơi.
Thôi nào, chúng ta ăn mừng.
Sô cô la phủ hai lớp, loại con thích đấy.
Vui lên.
Khoan, chết.
Mẹ không muốn con chảy máu đầy ghế.
Đứng dậy, lấy Kotex xài.
Kotex là gì?
Doggett, chúng ta nói chuyện chút được không?
Để tôi yên được không?
Trời, cô đang sợ, làm ơn đừng sợ.
Dữ dội quá, cô dừng lại một chút đi?
Cảm ơn.
Um...
Có vài cái donut trong đó, tôi không biết làm sao lén đưa vào.
- Coi nào, Tiff... - Doggett.
Doggett.
Hôm đó chuyện trở nên khó hiểu.
Tôi rất xin lỗi.
Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.
Công việc bảo vệ này hoàn toàn mới mẻ
và trước giờ tôi chưa từng đảm nhận trách nhiệm lớn như vầy.
Khó hiểu.
Nhưng tôi rất muốn ở đây và không muốn làm hỏng việc,
và tôi rất xin lỗi nếu làm cô thấy khó chịu,
hoặc làm điều gì đó mà cô không muốn...
nhưng có thể cô cũng...muốn?
Vì tôi có thể hiểu sai, đôi khi khó hiểu được phụ nữ.
Ý tôi là, không phải mọi phụ nữ. Điều đó không có tính khái quát.
Tôi là người yêu phái yếu.
Rõ ràng tôi có ý định làm người như thế.
Dù sao thì, tôi thích nói chuyện, đi chơi với cô và làm nhiều thứ.
Và tôi đoán có thể tôi không biết cách thể hiện điều đó.
Anh nói là anh thích tôi?
Thích tôi ấy hả? Hay...
Đúng vậy.
Đừng lo về vụ cái ao.
Không à?
Anh chỉ ra vẻ quyết đoán với phạm nhân như tôi bảo anh, phải không?
Ừ, chính xác.
Tôi không thể thôi nghĩ về việc đó.
Anh không thể thôi nghĩ về tôi?
Đúng vậy.
Cảm ơn vì món bánh dấu trong áo.
Tôi gặp cô sau nhé?
Tôi sẽ ở đây.
Okay.
Chỗ đó của Healy mà?
Oh.
Ổng nhường cho tôi. Ổng nợ tôi một lần.
Tôi sẽ giết chính mình...
Nếu tôi cứ ăn mãi thứ này!
Tôi bị ngứa một chỗ trong 3 tháng liền!
Tui ghét đu đủ!
Tôi chán vì phải làm nạn nhân bị bỏng!
Sao chúng ta phải hét lên?
Cứ nói điều đầu tiên xuất hiện trong đầu.
Sẽ tốt khi thoát ra khỏi cảm giác chán nản.
Việc này thật ngu ngốc!
Tôi muốn nhóm trở nên tích cực hơn chút nữa,
nhưng không sao.
Chào buổi sáng, các cô.
Chào buổi sáng, Mr. Caputo.
Cậu thấy không cần ngừng việc này lại à?
Họ đang thể hiện quyền tự do tôn giáo.
Đúng, đây là buổi lễ bình minh.
Hay lắm. Rất hay.
Buổi lễ bị đình chỉ vô thời hạn,
bắt đầu từ bây giờ.
Giải tán, các cô. Mọi người vào trong ăn sáng.
Các cô có thể nuôi linh hồn bằng thức ăn.
- Đi nào. - Nhưng... nhưng...đứng lại!
Chúng tôi là một tôn giáo, ông không được làm vậy.
Tôi không quan tâm cô gọi cái tập hợp quái đản này là gì.
Cô phá hoại yên tĩnh trong trại của tôi.
Nhưng đám giả phù thủy được gặp đó thôi.
Đúng, và cô biết phù thủy thì sao không?
Tôi biết, tôi biết!
Họ im lặng.
10 điểm cho cô.
Gì, đừng ganh tị vì tôi được 10 điểm.
Chúng tôi cũng im lặng gần cả ngày, đó là việc của chúng tôi.
Chúng tôi chỉ đang trút ra những phiền muộn
để cảm giác tiêu cực không ăn vào các cơ quan sống còn.
Đúng, như là...
...gan ấy.
Đừng la làng nữa.
Bayley, vào văn phòng tôi.
Bà biết tôi rất hiếm khi trả lời đúng mà?
Nhưng bà cần ủng hộ tôi.
Cái quỷ gì đây?
Cô cho nó là gì thì nó là cái đó.
Nhật ký, sổ liệt kê, .. ...viết sách.
Hay ghi lại mọi hoạt động của người khác?
- Có phải... - Tôi...
Có phải cô còn làm gì khác với nó?
Tôi nghe có người còn làm điều điên khùng hơn
- chỉ để, ...cô biết đó, tôi đang bận. - Thôi đi. Dừng lại ngay.
Gì?
Thừa nhận cô đang theo dõi tôi.
Tôi có bằng chứng.
Okay, lúc này cô có vẻ hơi kích động.
Vì cô đang cố giết tôi!
Này, bình tĩnh.
Con điên này...
ghi chép lại mọi việc tôi làm.
- Cô đang nói về cái gì? - Nhìn đi, của cô ta đấy.
AV là ai?
- Tôi... - Gì? Tôi đấy.
Tôi là AV. Alex Vause.
Nhốt con điên này vô trại tâm thần trước khi nó hại ai.
- Phải vậy không? - Tôi không biết cô ta nói gì, thưa ngài.
Đây là sổ tay của tôi.
Vớ vẩn, cái này của cô! Ở trong giường cô!
Cô làm gì trong gường cô ta?
Và nhìn, nhìn, nhìn, đó còn không phải chữ viết của tôi.
Chúa ơi, Vause, cô bị mất trí hay sao?
Hai thẻ phạt.
Một vì tội làm mất trật tự, và một vì phạm tội điều 219, ăn cắp.
Tôi gặp rắc rối sao?
Anh nói thiệt hả?
Chuyện này điên thấy mẹ.
Vause, đề nghị cô lãnh thẻ và đi ra,
hoặc tôi cho cô đi biệt giam luôn.
Nói hay lắm thưa ngài.
Cô ta điên rồi.
Chúng tôi đang tường thuật
việc bồi thẩm đoàn và chánh án Appel trở lại phòng xử án,
nghĩa là sau 16 giờ nghị án,
chúng ta sắp được nghe phán quyết về vụ án nghiêm trọng này.
Im lặng.
Mọi người im lặng, sắp tới rồi.
Việc này đem về nhiều hoài niệm.
Và chắc giờ bả sợ lắm.
- Xin lỗi, gì đó? - Sợ.
- Sợ hả? - Đó là cái...
Thôi, đừng để ý. Mấy gái của tui đâu rồi?
Và đã có phán quyết.
Judy King, có tội trong tất cả cáo trạng
Litchfield! Litchfield!
Litchfield! Litchfield!
Vô đây, vô đây.
Rồi chúng ta sẽ sắp xếp thời gian cụ thể để bí mật chuyển cho nhau
tại một nơi thuận lợi cho tất cả các bên mà ta đã thỏa thuận trước.
Giờ cô làm mông tôi thấy sướng ghê.
Quần xì lưng xệ của trại cứ ép vô 2 cái mông.
Tôi nghĩ mông tôi xệ xuống vì buồn.
Tôi cũng vậy.
Phải làm mông hết bị nhăn.
Sẵn nói về mông đít,
điều gì khiến cô nghĩ bọn tôi không đá đít cô?
Vì chúng tôi sẽ trả công cho cô.
Con nhỏ thích bóp lìn này là ai?
Tôi là người giữ gói gia vị, cô ngốc ạ.
Gọi tôi là gì hả?
Ổn cả. Đây là Stella. Cô ấy thuộc phe ta.
Tôi không thích bất ngờ.
Giọng nói của tôi có thể làm người khác lo sợ đấy.
Việc này hoàn toàn có lợi.
Đồ ăn phần nào trở nên dễ nuốt hơn,
và được mặc loại quần lót làm sướng mông.
Có một cái quần và 6 gói gia vị trong đây cho mỗi người.
Là 3 bữa một ngày, trong 2 ngày.
Bọn tôi sẽ đưa một túi đựng mới khi các cô giao đồ.
Cô chôm ở chỗ làm?
Tôi không chôm.
Tôi chỉ tận dụng vật liệu bỏ đi và dành làm của riêng.
Vãi thật, đáng lẽ tôi nên nghĩ ra.
Flaca, tụi mình có thể làm cặp bài trùng như trước ấy. Okê, tôi đồng ý.
Tôi cũng vậy.
Ưm.
Được rồi.
Đừng nói từ "cặp bài trùng" trước mặt tôi nữa.
Tuyệt lắm, và nhớ nè các cô, "ra" tích cực nhé.
Tớ xém đuổi cô ta đấy.
Đám gái ở đây nhạy cảm ghê.
Cậu có sao đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.