Die ersten 191 Zeilen.
Cậu có xem Siêu Thử Thách Động Vật không?
Đó là cái gì? Cho động vật tham gia thử thách gì à?
- Mệt quá. - Tớ thấy cậu làm tốt mà.
Chào buổi sáng.
Tôi mua được món đồ giới hạn đó rồi.
Khoảng năm phút nữa là đến chỗ anh ạ.
Chào buổi sáng!
Có một cô gái…
luôn khiến tôi để tâm.
Có một cô gái…
luôn khiến tôi để tâm.
Tôi…
luôn luôn…
nghĩ về cô gái ấy.
Trong đầu tôi…
Trong đầu tôi…
luôn tưởng tượng về cô ấy.
Mie.
Với cô ấy, tôi luôn…
Phải.
Với cô ấy, tôi luôn…
Chào buổi sáng!
Với cô ấy, tôi luôn…
- Xin lỗi. - Không sao.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Cậu qua màn chưa?
Rồi.
Quên đồ rồi.
Chào buổi sáng.
Câu lạc bộ hôm nay phải cố lên.
- Phải. - Con trùm đó khó đánh quá.
Thật là.
Khó lắm tôi mới xong đó.
Diễn hài hay thật đó.
- Bánh pudding giới hạn à? - Thời điểm rất quan trọng.
Mèo nhà tôi dễ thương không?
Dễ thương quá!
Tôi…
thích cô gái đó.
Năm 1333 Công Nguyên, Nitta Yoshisada
thống lĩnh hơn 20 vạn đại quân
tấn công vào căn cứ địa của Mạc Phủ Kamakura.
Sau đó, Hojo Takatoki cùng những người đảm trách chính quyền
tập trung tại đền Toshiji của chùa Bodaiji,
đồng thời phóng hỏa đốt chùa tự sát.
Đây cũng là sự kiện diệt vong Mạc phủ Kamamura kéo dài suốt 150 năm.
Cùng năm đó…
Cô bạn Mie ngồi cạnh tôi,
kể từ khi chuyển lớp,
đây là ngày thứ ba tôi quen cô ấy.
Cô ấy hay ngây người,
hễ mở miệng là nói những câu không liên quan.
Bút chì kim.
Gọi tắt là "chì kim" nghe khá dễ thương nhỉ?
Nhưng tôi…
lại dần dần phải lòng…
một Mie như vậy.
Dù có phải xuyên qua đôi mắt kính dày cộp đó,
tôi cũng muốn…
được đôi mắt đẹp đẽ đó nhìn chăm chú.
- Cậu nghe bài hát mới đó chưa? - Tất nhiên rồi.
Sao lại không đeo kính nhỉ?
Nhưng dù vậy đi nữa,
cô ấy vẫn rất dễ thương!
Đi chơi không?
- Ngầu thật. - Tôi cũng muốn xem.
Cô ấy đúng là Mie chứ?
Ánh mắt hôm nay hung dữ quá.
Cố lên nhé.
Nhưng dễ thương thật.
Chào buổi sáng.
Chào… chào buổi sáng.
Dù rất muốn hỏi cô ấy tại sao không đeo kính,
nhưng trước giờ tôi không nói chuyện nhiều với cô ấy.
Cứ có cảm giác tôi sẽ bị quá căng thẳng và không thể nói tử tế được.
Này.
Ừ.
Có thể cậu sẽ thấy ánh mắt mình hơi hung dữ,
nhưng đừng bận tâm nhé.
Đó là vì mình không nhìn nên phải dùng lực nheo mắt lại để nhìn.
Hôm nay mình…
quên không đeo kính.
Lần đầu tiên được nói chuyện với cô ấy.
Cậu… để quên à?
Ừ.
Vậy nên nhìn cái gì cũng mờ.
Rõ ràng nhìn không rõ
mà vẫn cứ thế đi đến trường sao?
Hơn nữa, trước khi ra khỏi nhà chắc phải phát hiện ra rồi chứ.
Có điều thi thoảng cũng có chuyện như vậy mà.
Rõ ràng từ đầu tháng đến giờ mình chưa quên lần nào.
Đây là chuyện sẽ thường xuyên xảy ra sao?
Tóm… tóm lại…
Nó có nghĩa là giờ Mie đang rất phiền lòng phải không?
Nếu vậy, dù mình rất muốn giúp cô ấy,
nhưng người như mình…
Không.
Giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
Hôm nay mình sẽ phải giúp Mie.
Với tư cách bạn ngồi bàn bên của cô ấy.
- Dễ thương ha? - Đúng nhỉ?
Cái này…
- Này. - Hả?
Cái này…
Vở ghi Lịch sử tiết một là cuốn nào ấy nhỉ?
Mình không phân biệt được nữa.
Ra vậy.
Vở ghi Lịch sử à? Để mình giúp cậu tìm.
Cậu đưa cặp mình xem được không?
Gần…
Gần quá!
Dùng… dùng quyển của mình không?
LỊCH SỬ NHẬT BẢN
Sách… sách của mình.
Nguy hiểm quá! Phải duy trì khoảng cách với cô ấy mới được.
Cảm ơn cậu.
Cậu sao vậy? Cùng xem chung đi.
Không, cái đó…
Mình không cần xem đâu. Mie xem một mình đi.
Tại sao?
Tại sao?
Giữa những ngày hè,
ông sẽ vẩy nước lên mặt đường để hạ nhiệt độ cho người đi đường.
- Kiểu vẩy nước này… - Gần quá!
Tỉnh táo lại đi, tôi ơi.
Chẳng phải mình đã quyết định sẽ giúp Mie sao?
Sao lại có thể căng thẳng chỉ vì khoảng cách cỏn con…
Có… có chuyện gì vậy?
Mình không nhìn rõ.
Nhưng thế này thì cậu không nhìn được sách giáo khoa mất.
Mình… mình không sao đâu.
Không cần lo cho mình.
Không sao à?
Thật sự không sao đâu.
Mie cứ xem đi.
Mình… vốn dĩ không giỏi đọc sách giáo khoa.
Vậy sao?
Vậy thì mình không khách sáo nữa.
Xin lỗi nhé.
Không đâu. Không sao đâu.
Gần quá!
Vì cô ấy không đeo kính nên không nắm bắt được khoảng cách sao?
Hay… hay vốn dĩ cô ấy là người không để tâm đến chuyện này?
Nói gì đi nữa thì cũng đau tim quá.
Gần quá!
Quyển sách giáo khoa này
đem về làm báu vật gia truyền thôi.
Dù khoảng cách vật lý
đột ngột rút ngắn khiến mình hốt hoảng,
nhưng nó khiến mình cảm thấy…
mình và Mie thân hơn một chút rồi.
Với Mie,
quên đeo kính là chuyện cơm bữa.
Chuyện về mình
chắc cô ấy cũng không nhớ đâu.
Nhưng cứ như vậy,
từ từ xích lại gần nhau cũng được.
Mà phải, cậu là ai?
Mình không nhìn rõ lắm.
Mình… mình là Komura.
Hóa ra là Komura.
Hóa ra là người ngồi cạnh mình.
Là vậy sao?
Vậy mình nói lại lần nữa nhé.
Cảm ơn cậu, Komura.
Về nhà thay đồ đã.
Sau đó tập trung ở bến xe nhé.
Cô ấy ở vị trí C.
Chẳng ngờ bị tấn công đến mức không kịp trở tay.
Báo hại mình chẳng nghe giảng được chút nào.
Mắt của Mie
thật sự rất đẹp.
Không, quên chuyện này đi đã.
Nếu không, người mình sẽ cứ lâng lâng thế này mãi thôi.
Là Mie!
Cô ấy làm sao vậy?
Mie…
Cậu bị làm sao à?
Ai vậy?
Mình… mình là Komura.
- Komura… - Sao có thể?
Là cậu bạn mà lúc nãy cậu dí sát mặt vào đó.
Nghĩ đến là lại xấu hổ.
Komura à?
Tốt… tốt quá rồi. Cậu nhận ra rồi.
Cậu… cậu bị sao vậy?
Không sao chứ?
Không có gì. Giày của mình…
hình như hơi rộng.
Giày của Mie giống hệt giày của mình.
Đó… đó không phải là giày của mình sao?
No comments yet. Be the first to leave one.