Die ersten 176 Zeilen.
Hồi còn bé, mình đã được nghe giai điệu của nhịp đập các vì sao!
Sự lấp lánh và rạo rực đó...
Mình muốn tìm thấy nó...
Mình muốn được lấp lánh và rạo rực như thế!
Trễ quá đấy.
Gì thế...
Gì thế... Không... trời ạ...
Không... trời ạ...
Chị!
Chết... bị nhầu mất!
Sao? Có chỗ nào kỳ cục không?
Tai...
Hể?
Không phải, tóc.
Cái này á?
Cái này á? Meo!
Meo!
Này! Ngủ nữa là chết á!
Thiệt tình. Làm gì mà chị cao hứng thế?
Thì hôm nay là lễ khai giảng mà. Lễ khai giảng đó!
Đâu phải của em.
Phải đi cùng nhau chứ. Em cũng khai giảng mà.
Ngày mai cơ.
Hể?
Khối của em là ngày mai cơ.
Trời ạ! Sao không nói sớm?
Chị có hỏi đâu.
Thôi, con đi đây.
Kasumi còn chưa ăn gì nữa...
Chẳng sao đâu.
Từ hôm nay xin nhờ bạn giúp đỡ!
Toyama...
Toyama...
Toyama...
A, đây rồi.
À, xin lỗi.
Thơm quá...
Hể?
Cậu thơm quá! Như mùi bánh mì ậy!
Nhà tớ là tiệm bánh mà.
Nhà tớ là tiệm bánh mà. Ăn không? Dù không phải bánh mì...
Ăn không? Dù không phải bánh mì...
Được sao? Cám ơn.
Lớp nào vậy?
Lớp A...
Thật sao? Đâu cơ, đâu cơ?
Yamabuki Saya.
Thấy rồi!
Tớ là Toyama Kasumi.
Toyama-san, sao lại chọn trường này?
À, em gái tớ học cấp 2 ở đây, và trông có vẻ vui.
À, em gái tớ học cấp 2 ở đây, và trông có vẻ vui. Hể...
Hể...
Thật ra còn nhiều yếu tố khác...
À, tớ thích bộ đồng phục!
Quan trọng đấy.
Háo hức ghê.
Về cái gì cơ?
Phòng học.
Tớ là học sinh cũ, nên thật ra cũng không có gì lạ.
Nhưng đây là cấp 3 đấy. Không thấy cảm giác của khởi đầu mới sao?
Hể?
Nó đã bắt đầu rồi!
Một tình bạn mới.
Làm bạn nhanh quá nhỉ.
Hể?
Hân hạnh làm quen, Toyama-san.
Kasumi là được rồi.
Hy vọng 3 năm cấp 3 này...
sẽ là những kỷ niệm tươi đẹp của tất cả mọi người.
Hội trưởng hội học sinh Wanibe Nanana.
Tiếp theo là đại diện học sinh mới, Ichigaya Arisa.
Ichigaya?
Thủ khoa suốt những năm cấp 2? Có một người như thế thật sao?
Ừ. Dù không thường xuyên đến trường lắm.
Thế nhé.
Chào.
Xin lỗi, Hanazono-san.
Không sao.
Bắt đầu tự giới thiệu bản thân nhé.
Bắt đầu tự giới thiệu bản thân nhé. Các em đã là học sinh cấp 3 rồi. Hãy làm giống như tự PR bản thân nhé.
Các em đã là học sinh cấp 3 rồi. Hãy làm giống như tự PR bản thân nhé.
Xin mời, Ushigome-san.
Vâng!
Ưm... mình là Ushigme Rimi...
Ưm... Ưm...
M-Mong mọi người giúp đỡ...
PR tức là thể hiện nhỉ? Thể hiện...
Tiếp theo, Toyama-san.
Vâng!
Xin chào mọi người, mình là Toyama Kasumi, 15 tuổi.
Mình chọn trường này vì trông có vẻ vui.
Hồi cấp 2, mình học trường gần nhà...
em gái mình thì học trường này, rồi mình tới chơi lễ hội văn hóa...
thì thấy mọi người đều vui và rạng rỡ nên chấm trường này luôn!
Thế nên bây giờ mình đang rất háo hức.
Và... ưm...
Hồi nhỏ, mình đã được nghe giai điệu của nhịp đập các vì sao!
Sự lấp lánh và rạo rực đó...
Mình muốn tìm thấy nó!
Mình muốn tìm thấy nó! Mình muốn được lấp lánh và rạo rực!
Mình muốn được lấp lánh và rạo rực!
"Nhịp đập các vì sao" là sao cơ?
À, là khi những ngôi sao lấp lánh đó.
Dễ thương ghê.
Tớ đã nói gì lạ lắm à?
Hửm?
Lúc tự giới thiệu ý.
À...
"À..." là sao? Đúng là lạ lắm hả?
Tớ thấy ổn mà.
Thật sao?
Vậy ngày mai cùng tớ đi tham quan các CLB không?
À, xin lỗi, CLB thì...
Thế à...
Ừ.
Rồi!
Mình vào xem được không?
Giỏi đấy! Giỏi đấy!
Không sao đâu! Tiếp theo là Smash nhé!
Thế nhé!
Đi cẩn thận!
Kasumi!
Ừ!
Acchan, trễ rồi đấy!
5 phút nữa thôi...
Dậy nào!
Đồng phục bơi hồi cấp 2 có ổn không nhỉ?
Tóc dựng lên kìa.
Không sao mà!
Chị hai đi cùng với cậu nhỉ?
Thích nhé, Acchan!
Thôi đi mà.
Acchan là báu vật của chị ấy mà.
Thiệt tình... thế nên tớ mới không thích đấy.
Acchan-!
Thế? Đã chọn được CLB nào chưa?
Không biết nữa! Cái nào cũng vui quá!
Con thích cái nào nhất?
Hmm...
Chắc là vào chung CLB với Acchan nhỉ?
Ổn không đó?
Chị thích thì cứ vào. Đằng nào em cũng sắp nghỉ rồi.
Hể?
Tại sao?
Thì năm 3 phải ôn thi lên cấp mà.
Con không định vào cấp 3 sao?
Có chứ.
Thế thì chuyển trường sao? Mẹ chưa nghe đó!
Khó quá!
Chị còn kem đánh răng không?
Chị.
Chị?
Chị-
Mát quá.
Được chưa?
Chưa được!
Acchan, nhớ hồi tụi mình đi cắm trại không?
Chị! Em muốn về!
Không sao đâu!
Kìa!
Acchan...
Cái lần tụi mình đi lén rồi bị mắng á?
Em cũng nghe thấy nhịp đập của các vì sao nhỉ?
Em cũng nghe thấy nhịp đập của các vì sao nhỉ? Là nhịp tim của mình đấy chứ.
Là nhịp tim của mình đấy chứ.
Là nhịp tim của mình đấy chứ. Cũng có thể... nhưng vẫn lấp lánh và rộn ràng, đúng không?
Cũng có thể... nhưng vẫn lấp lánh và rộn ràng, đúng không?
Chị, học cấp 3 rồi đấy.
Chính vì là học sinh cấp 3 đấy.
Ui da.
Ui da. Coi chừng bị cảm đó.
Coi chừng bị cảm đó.
Cám ơn quý khách.
Bánh dưa gang mới ra lò đây.
Không có gì phải vội.
No comments yet. Be the first to leave one.