How I Met Your Mother

How I Met Your Mother

Download Vietnamese Untertitel

Staffel 4

Release Info

How I Met Your Mother S04E06 1080p NF WEB-DL AAC2 0 x264-Ao Eng Syned
Ein Kommentar von luffyacekun

Tags

webdl
Veröffentlicht am: 2025-08-05
Downloads: 82
Hörgeschädigt: No

Vietnamese Untertitel-Vorschau

Die ersten 200 Zeilen.

Các con, ngày ta kết hôn

lẽ ra là ngày hạnh phúc nhất đời ta.

Cái kết hoàn hảo cho một câu chuyện tình yêu hoàn hảo.

Đám cưới của bố, ít nhất là đám cưới đầu tiên,

đã không hề suôn sẻ.

Bây giờ nhìn lại thì thật buồn cười.

Tôi đã rất chắc chắn Stella chính là nửa kia của tôi.

Và khi cô ấy rời bỏ tôi, tôi đã rất suy sụp.

Nhưng các cậu đã giúp tôi vượt qua.

Bây giờ phần đau đớn đã qua.

Sau chuyện này tôi đã mạnh mẽ hơn.

Các cậu biết đấy, tôi hầu như không nghĩ về cô ấy nữa.

Chắc là nhờ thời gian trôi đi.

Ted, đám cưới mới hôm qua thôi.

Chỉ mới có 24 tiếng.

Tôi biết.

Còn tôi đang vượt qua.

Một chương mới của đời tôi bắt đầu từ hôm nay,

và chúng ta sẽ ăn mừng.

Bây giờ, chúng ta cần hai thứ.

Chúng ta cần phải ngầu và cần đồng bọn.

Đến giờ cho máy chơi nhạc rồi, nhỉ?

Tôi nhìn gã trai trẻ đó

vừa đi vừa nhảy lại gần máy chơi nhạc.

Và tôi thầm nghĩ, các cậu biết đấy...

Có lẽ Stella đã quyết định đúng.

Ôi, đau quá.

Sao giờ cậu ấy lại nhảy múa chứ?

Cậu ấy nên đập nát xe hơi của Stella với một chiếc búa cán dài.

Một giả thuyết đây.

Ted không phải đang giả vờ hạnh phúc.

Ted thật sự hạnh phúc.

Từ đầu cậu ấy đã chẳng bao giờ muốn kết hôn.

Ted vừa thực hiện cú tránh xe lửa đỉnh nhất kể từ phim Stand by me.

Không phải như đứa nhóc đầu tiên, mà là mấy đứa còn lại.

Không, cậu ấy đang rất thảm.

Sao nào?

Cực kỳ thảm.

Và ta cần ở bên cạnh cậu ấy.

Nhưng dù các bạn bố thật sự muốn ở cạnh bố,

bố vẫn tỏ vẻ là ổn.

Chào anh bạn.

Muốn chơi không?

Hai người, tôi ổn mà.

Này anh bạn, muốn chơi chụp bóng không?

Tôi ổn mà.

Này, cậu nhóc.

Barney, tôi ổn mà.

Làm vậy là không cần thiết

và thật ra khá là kỳ cục.

Không xúc phạm các cô đâu.

Tôi đã không nghĩ cậu sẽ ở nhà.

Các em, ra cầu thang.

Cuối cùng, sau hai tuần, cảm xúc không thể tránh khỏi trào lên.

- Này, các cậu muốn ăn tối không? - Ôi, im đi.

Tôi xin lỗi, cưng.

Chỉ là Ted, cậu đã trải qua một chuyện khủng hoảng

và bọn tôi cố ở bên cậu như bạn bè, nhưng cậu không để bọn tôi làm vậy.

Và điều đó đang làm bọn tôi bực, tên khốn ích kỷ.

Xin lỗi.

Này, bọn tôi chỉ lo là

cậu không chịu đương đầu với chuyện Stella.

Được rồi, cậu nhớ khi Lily bỏ tôi chứ?

Cậu nhớ cách tôi kiềm chế cảm xúc của mình không?

Tôi...nhớ...cô ấy rất nhiều.

Ừ, anh bạn, anh đã cứng rắn lắm đấy.

Lẽ ra tôi nên tệ hơn nữa, được chứ?

Lẽ ra tôi nên phát điên.

Lẽ ra tôi nên nghe lời khuyên của cậu và đốt toàn bộ đồ của Lily.

Ồ, hay lắm. Cảm ơn Ted.

Nhưng tôi đã không làm thế, có lẽ vì thế nên mãi tôi mới thấy khá hơn.

Nên bây giờ, Ted...

tôi muốn cậu bùng nổ.

Giải phóng con quái vật đi, được chứ?

Sẵn sàng chưa?

Nổi điên đi!

- Tôi ổn mà. - Không.

Các cậu, để cậu ấy yên. Cậu ấy hạnh phúc mà.

Nghe này, nếu bây giờ Ted đã cưới rồi,

thì cậu ấy đã kết hôn và đang sống ở New Jersey,

và cậu ấy đã kết hôn.

Cậu ấy ổn mà. Bây giờ đi ăn nhé.

Quán Flat Michael thì sao?

Ở ngã tư phố 44 và Lex.

- Không được. - Sao lại không?

Quá gần phòng gym của Stella, có thể gặp.

Chỗ khác thì được.

Được rồi.

Còn quán Hurley thì sao?

Ngay giữa văn phòng Stella và chỗ giặt là của cô ấy.

Không được.

Còn quán Thịt Băm Charlie thì sao?

Cách chỗ mẹ Stella làm tóc hai dãy.

Trời ạ, Ted, có nơi nào ở Manhattan mà ta có thể ăn tối không?

Tất nhiên. Xem cái này đi.

Anh có cái gì thế, Ted?

Một bản đồ tham khảo nhỏ do tôi tự làm.

Một bản đồ những nơi ở New York mà có thể gặp Stella Zinman.

Khu vực đỏ là khu vực nên tránh.

Khu vực trắng an toàn.

Xanh dương là nước.

Thật là vớ vẩn.

Ừ thì nước xanh mà.

Cậu không thể sống như vậy.

Cô ấy bỏ cậu ở đám cưới mà cậu phải tránh né cô ấy ư?

Ừ, tôi đang tránh cô ấy. Có vấn đề gì không?

Đó là kiểu của bọn tôi.

"Bọn tôi" là ai, lũ chết nhát à?

Không, "bọn tôi" là người dân bang Ohio vĩ đại.

Khi đau khổ,

người Ohio bọn tôi nhận lấy nỗi đau đó và đè nén nó xuống.

Và nếu nỗi đau đó trồi lên lần nữa,

bọn tôi lại đè ép nó xuống với nhiều nỗi đau hơn.

Sao đối mặt một thứ khi cậu có thể tránh nó, đúng không?

Tôi chỉ việc không bao giờ gặp Stella nữa

rồi tôi sẽ sống lâu và hạnh phúc.

Bây giờ, ai muốn ăn nào?

Có người vừa bảo tôi về một nơi bán tapas ở khu an toàn.

Tuyệt. Hãy đến đó.

- Các vị sẵn sàng gọi món chưa? - Chưa hẳn.

À, có thể cho bọn tôi chút hạnh nhân không?

Chắc chắn rồi.

Quyết định hay đấy, Lily. Nơi này nhìn tuyệt lắm.

Ai cho cậu biết về nó?

Tôi không nhớ.

Sao vậy?

Tôi vừa mới nhớ ra...

Ôi Chúa ơi.

Được rồi. Hãy bình tĩnh.

Ta chỉ cần đối mặt với việc này.

Mọi người, làm theo tôi.

- Ôi, cậu đùa đấy à? - Cậu ấy nghiêm túc à?

Tôi sẽ không chui xuống cái bàn này.

Có lẽ là chui xuống cái bàn đó.

Cô ấy đang quay lại.

Nghĩ đi.

Mọi người, cứ ở yên đây.

Để tôi đi xem thế nào.

Marshall, đi xem đi.

Cô cần dao muỗng nĩa không?

Không, tôi sẽ mang về nhà.

Cô ấy mua đồ mang đi.

Cô ấy hạnh phúc chứ? Có nói gì về tôi không?

Tôi còn chẳng quan tâm.

Mấy quả hạnh nhân đó đâu?

Chúa ơi, bi của Ted ở đâu rồi?

Này, sao cậu không kiểm tra mỏ kẹp trong ga ra của Stella ấy?

Ra mắng cô ấy đi.

Ted, có thể cậu đến từ Ohio, nhưng bây giờ cậu sống ở New York.

Ở New York chúng ta không đè nén cảm xúc của mình.

Chúng ta lấy cảm xúc và tống nó vào mặt người khác!

Ôi, tha cho tôi đi, Lily.

Cậu sẽ làm tương tự nếu cậu ở trong tình huống này.

Thật đáng giận.

Không có ai trên đời có thể khiến tôi trốn dưới gầm bàn.

- Ồ, thật sao, không có ai ư? - Ừ.

Ngay cả...Kẻ Xì Hơi ư?

Sao cậu dám đề cập cái tên đó với tôi?

Kẻ Xì Hơi là ai?

Cậu ta là người cuối cùng tôi muốn thấy bước qua cánh cửa đó.

Michael Sasser.

Cậu ta học cùng trường trung học với tôi.

Michael ngồi cạnh tôi trong lớp sinh học hồi năm nhất.

Ở trường cấp hai, cậu ta luôn là kẻ thảm hại,

nhưng mùa hè trước năm lớp chín,

cậu ta cao thêm 30cm và tham gia đội bóng chày.

Cậu ta đang trên ngưỡng cửa trở thành một cậu bé ngầu.

Cho tới một ngày...

Lily, ta đều đã trải qua điều đó.

Khi cậu xì hơi một cái, không hề dễ chịu đâu.

Cậu đã làm gì?

Cậu đùa đấy à?

Đó là hồi lớp chín.

Tôi chỉ có một lựa chọn.

Chúa ơi, Sasser.

Thả bom ghê nhỉ?

Không, không phải tôi. Là cậu ấy.

Ôi, đừng giả bộ nữa, Sasser.

Đúng hơn là Kẻ Xì Hơi.

Kẻ Xì Hơi!

- Kẻ Xì Hơi! - Không.

Tôi ở đội bóng chày. Tôi rất ngầu.

Kẻ Xì Hơi!

Biệt danh Kẻ Xì Hơi dính liền với cậu ta.

Cậu ta bị chế giễu quá nhiều, cuối cùng phải chuyển trường.

Bọn trẻ con đỉnh thật.

Tôi luôn cảm thấy rất tệ về việc đó.

Nhưng nếu Kẻ Xì Hơi...Michael

bước vào lúc này, thì dù khó thế nào

tôi cũng sẽ đến gần Kẻ Xì Hơi...Michael và tôi sẽ giải quyết chuyện giữa bọn tôi.

Đúng vậy, làm bầu không khí thoáng đãng hơn.

Ôi trời.

Chẳng mấy khi em chơi chữ được.

Khỏi cần cảm ơn.

- Này, các vị ổn chứ? - Ồ, vâng.

Bọn tôi sẽ ăn dưới đây nếu được.

Đây là hạnh nhân của các vị.

Cảm ơn. Hôm nay nhà hàng có món gì đặc biệt?

- Ted... - Ted, thật nực cười.

Ted, tôi là người... Hãy đối mặt với việc đó.

Kommentare

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left