劇場版 魔法少女まどか☆マギカ [前編] 始まりの物語
Die ersten 200 Zeilen.
Bố, chào buổi sáng!
Chào buổi sáng, Madoka.
Mẹ đâu ạ?
Tatsuya đang đi gọi đấy.
Đi giúp em nó đi.
Vâng!
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Sáng rồi! Sáng rồi!
Dậy đi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Dậy nào!
Ủa?
Mẹ dậy rồi nè!
Dạo này thế nào?
Hitomi-chan lại nhận được thư tình đấy.
Lần thứ hai trong tháng rồi.
Hừ, mấy gã còn chẳng dám thổ lộ trực tiếp thì không tốt đâu.
Kazuko thì sao?
Cô giáo có vẻ vẫn mặn nồng.
Tiết sinh hoạt mà cứ nói về bồ cô suốt.
Tuần này là tròn ba tháng, kỷ lục mới đó nha!
Để rồi xem.
Giờ mới chính là thời điểm quan trọng đấy.
Thế ạ?
Nếu không yêu thật lòng thì sẽ đổ vỡ vào khoảng này.
Mà nếu vượt qua được thì sẽ đi tiếp khoảng 1 năm.
Ồ...
Hoàn hảo!
Con nên chọn dây nơ nào đây?
Hể... có hơi lòe loẹt không?
Cỡ đó là ổn mà.
Con gái không thể để vẻ ngoài mờ nhạt được.
Ừm, tuyệt lắm!
Thế này thì fan ẩn của Madoka sẽ đổ hết.
Không có đâu mà.
Phải nghĩ là có chứ.
Đó là bí quyết của người đẹp đấy!
Ấy!
An toàn!
Đây, ăn cho hết nhé.
Vâng!
Uống thêm một tách cà phê nhé?
À... thôi.
Rồi! Mẹ đi đây!
- Mẹ đi cẩn thận. - Em đi cẩn thận.
Nào, Madoka cũng phải nhanh lên.
Hể? À, vâng!
Con đi đây!
Con đi cẩn thận!
Chị đi cẩn thận!
Chào buổi sáng!
Chào buổi sáng.
Madoka trễ quá đó.
Ố! Dây nơ dễ thương ghê!
Vậy á? Không lòe loẹt quá sao?
Trông yêu lắm đó.
Rồi mẹ tớ bảo ai viết thư tình thay vì thổ lộ trực tiếp là xấu.
Mẹ Madoka vẫn ngầu như mọi khi nhỉ.
Vừa xinh đẹp, lại thành đạt!
Giá mà tớ có thể từ chối dứt khoát như vậy...
Mối lo đáng ghen tị thật đấy.
Hay ghê... tớ cũng muốn được nhận thử một lá...
Thư tình ấy!
Ồ, Madoka cũng muốn biến hình thành một hot girl như Hitomi sao?
Nên mới bắt đầu thay đổi hình tượng bằng dây nơ hả?
K-Không phải đâu! Cái này là mẹ tớ...
Ồ, giờ được mẹ truyền thụ cho bí kíp rồi hả?
Không thể tha được!
Mấy con nhỏ vô liêm sỉ thì phải trị thế này.
Đừng... đừng mà...
Đáng yêu chết đi được!
Nhưng đừng hòng đi câu trai nhé!
Madoka phải làm vợ của tớ!
E hèm...
Hôm nay cô muốn thảo luận một vấn đề quan trọng,
cả lớp hãy lắng nghe.
Món trứng ốp lết phải chiên cho chín hẳn hay là để lòng đào?
Nào, Nakazawa-kun!
Dạ?! Em nghĩ... cách nào cũng được.
Chính xác!
Cách nào cũng được.
Sự quyến rũ của phụ nữ mà dựa trên cách chiên trứng...
thì đúng là sai lầm!
Các em nữ đừng có hẹn hò với loại đàn ông "không thể ăn trứng lòng đào" nhé!
Bị từ chối rồi à?
Chắc là thế rồi.
Còn các em nam thì đừng có lớn lên thành những gã nhỏ nhen về cách chiên trứng!
Rồi! Sau đây cô muốn giới thiệu với cả lớp một bạn học sinh chuyển trường.
Cái đó mà lại nói sau à?
Nào, Akemi-san, vào đi.
- Oa, dễ thương ghê. - Xinh quá. - Mái tóc đen đẹp thật.
Oa, xinh thật.
Rồi, xin mời em tự giới thiệu nhé.
Tớ là Akemi Homura. Xin được chiếu cố.
Hm? Tiếp đi.
Akemi-san này...
Hồi trước cậu học trường nào thế?
Trước có tham gia CLB nào không?
CLB thể thao? Hay văn hóa?
Tóc cậu đẹp thật đấy!
Dùng loại dầu gội gì vậy?
Akemi-san có một bầu không khí bí ẩn quá nhỉ.
Nè, Madoka, cậu quen nhỏ đó à?
Thấy lúc nãy tia cậu ấy chằm chằm.
Không, tớ...
Xin lỗi.
Có vẻ tớ hơi bị căng thẳng, nên thấy không khỏe...
Tớ có thể xuống phòng y tế không?
Hể? À, vậy để tớ dẫn cậu đi.
Tớ cũng đi nữa.
Không, xin đừng bận tâm.
Tớ sẽ nhờ bạn phụ trách làm việc đó.
Kaname Madoka-san, cậu là cán bộ y tế của lớp phải không?
Hế? A... ưm...
Có thể dẫn tớ xuống phòng y tế không?
À... Ừm... này...
Tớ đúng là cán bộ y tế, nhưng tại sao...
Tớ nghe cô Saotome nói.
Ồ, ra là vậy!
Xem nào, phòng y tế ở...
Bên này nhỉ?
Hể? Ừ, đúng rồi...
Ủa mà... vậy thì lẽ nào... cậu đã biết đường?
A-Akemi-san?
Gọi Homura được rồi.
Homura-chan?
Gì vậy?
À... Chẳng là...
Tên của cậu độc ghê.
À không... ý tớ không phải kỳ quặc đâu. Kiểu như... rất ngầu ý.
Kaname Madoka...
Cậu có thấy cuộc sống của mình rất đáng quý không?
Rằng bạn bè và gia đình là rất quan trọng không?
Hể? À thì... tớ... thấy quan trọng lắm.
Gia đình và bạn bè...
Tớ yêu họ. Họ thật sự vô cùng quan trọng.
Thật không?
Thật mà! Sao tớ lại nói dối chứ.
Ồ...
Nếu thật sự thấy vậy...
thì tuyệt đối không được nghĩ đến việc thay đổi con người hiện tại.
Nếu không, cậu sẽ mất tất cả đấy.
Cậu chỉ cần là Kaname Madoka là được rồi.
Trước đây cũng vậy. Về sau cũng vậy.
Hể? Là sao chứ?
Đúng là chẳng hiểu nổi.
Cứ tưởng là một nhỏ văn võ song toàn, hóa ra là một đứa điện chạm!
Còn muốn nổi tiếng đến mức nào nữa hả, con nhỏ chuyển trường này?!
Moe à? Moe là như thế sao?
Madoka-san, đây thật sự là lần đầu cậu gặp Akemi-san sao?
Hmm... một cách thực tế thì đúng vậy.
Là sao? Chứ phi thực tế thì từng gặp rồi sao?
Thật ra... hình như đêm qua tớ đã mơ thấy cậu ấy...
thì phải.
Ghê dữ! Madoka cũng đang cố trở nên nổi bật kìa!
Quá đáng! Tớ đang bối rối thật sự mà.
Ây chà, rõ rồi! Đây rõ ràng là nhân duyên tiền kiếp!
Hai người đã được định mệnh an bài là sẽ trở thành bạn của nhau!
Cậu nói mơ là mơ thế nào?
Cái đó thì... tớ cũng không nhớ rõ cho lắm...
nhưng nói chung là một giấc mơ lạ.
Có khi cậu thực sự đã từng gặp Akemi-san đấy.
Hể?
Bản thân Madoka-san không nhớ,
nhưng tiềm thức vẫn ghi nhớ hình ảnh của cậu ấy...
Và nó đã xuất hiện trong mơ.
Có hơi bị cường điệu quá không? Sao trùng hợp vậy chứ.
Cũng phải...
Ồ, đến giờ rồi sao?
Xin lỗi. Tớ phải đi trước đây.
Hôm nay là Piano hả? Hay múa cổ truyền?
Là trà đạo.
Dù sắp đến kỳ thi rồi mà...
chẳng biết sẽ tiếp tục đến khi nào đây.
Chà... may mà tớ là con nhà thường dân.
Bọn mình cũng đi thôi.
Madoka, trên đường về ghé tiệm CD được không?
Được thôi. Lại mua cho Kamijo-kun hả?
Đại khái vậy.
Gặp sau nhé.
- Tạm biệt! - Bái bai!
Cứu với.
Cứu với, Madoka!
Xin hãy cứu tớ!
Ai thế? Là ai vậy?
Cứu với.
Cậu ở đâu?
Cậu là ai vậy?
Cứu với!
Hể?
Là cậu sao?
Cứu với.
Homura-chan?
Tránh xa nó ra.
Nhưng... nó đang bị thương...
K-Không được! Đừng làm chuyện tàn nhẫn như thế!
Không liên quan đến cậu.
Nhưng... nó đã gọi tớ!
Nó đã nói là "cứu tớ"!
Thế à.
Madoka! Qua đây!
No comments yet. Be the first to leave one.