Die ersten 200 Zeilen.
Giờ mão chính khắc, ngày mới đổi tháng cũ.
Tuyết đọng chưa tan, chú ý giữ ấm.
Giờ Mão vừa điểm, ngày mới đã đến.
Tuyết đọng chưa tan, chú ý giữ ấm.
Bảo đi lấy than mà lề mề mãi mới về.
Nếu tiểu nương và cô nương tỉnh giấc…
Sao vậy? Ai ức hiếp muội?
Phòng bếp không cho than, rồi đuổi muội ra ngoài.
Muội có nói với họ đó là phần than của chúng ta không?
Có nói rồi, Quan nương tử và mọi người chỉ bảo muội cút đi.
Ta sẽ đi gặp họ, đưa giỏ cho ta.
Về đi, bên ngoài lạnh lắm.
Đừng kéo ta. Những thứ này vốn là của tiểu nương của bọn ta.
Ai cho cô vào? Mau cút xéo ra ngoài.
Nay là ngày lành, đến quấy phá gì hả?
- Đừng kéo ta! - Làm gì đó?
Châu nương tử.
Sao nương tử lại đích thân đến đây?
Còn không mau đi, đừng để Châu nương tử nổi giận.
Giờ biết sợ rồi sao?
Bình thường cắt xén lương thực sao không sợ?
Cắt xén than sưởi cũng đâu thấy mấy người sợ.
Theo lệ mỗi ngày được tám cân than,
vậy mà giờ dăm ba ngày chỉ có bốn cân.
Giờ Châu tỷ tỷ đã giúp Lâm tiểu nương quán xuyến nhà cửa.
Vậy thì để Châu tỷ tỷ phân xử đi.
Các người thật to gan.
Nay Vệ tiểu nương đã có thai,
đám hạ tiện xấu xa các ngươi
dám bớt xén đồ của tiểu nương sao?
Đâu phải bọn ta cắt xén.
Dạo trước, viện của họ nhận thừa.
Người phát đồ của phòng bếp còn trẻ tuổi,
không dám nói gì, để họ lấy cả đi.
Sổ sách phòng bếp không khớp,
bọn ta còn phải tự bù vào chỗ thiếu.
Ta nghĩ Tiểu Điệp cô nương sẽ không chịu thừa nhận đâu.
Thế nên mới trừ bớt vào phần phân phát hằng ngày.
Mong Tiểu Điệp cô nương thương xót bọn ta.
Vốn dĩ lương bổng chẳng được bao nhiêu,
nay người phụ trách phân phát sắp chẳng có cái để mặc.
Nói bậy.
Bà bảo có sổ sách thì lấy ra để đối chiếu xem.
Xem lương thực than củi ta lấy có dấu điểm chỉ không.
Tiểu Điệp cô nương, cần gì tức giận vậy chứ?
Nếu thường ngày đã lấy nhiều vậy hôm nay lấy ít lại là được.
Sau khi bù lại hết chỗ hao hụt,
chúng ta lại chia theo số lượng bình thường.
Được, nếu Châu tỷ tỷ cũng không thể giải quyết,
ta đành đến chỗ đại nương tử để người phân xử
xem tiểu nương bọn ta nên được phân bao nhiêu cân than.
Hôm nay là ngày nạp sính lễ,
đại nương tử vốn đã trăm công nghìn việc.
Sao có thể để cô làm càn được?
Nếu có oan tình thì kêu oan với hoàng thượng cũng được nữa là.
Hôm nay dù ta bị đại nương tử phạt gậy, lôi ra ngoài
cũng phải kêu oan cho tiểu nương nhà ta.
- Không được đi, quay lại! - Làm gì vậy?
- Không được đi! - Mấy người làm gì vậy?
Muốn giết người sao? Cho dù hôm nay ta không thể đi
thì ngày mai ta cũng phải đi.
Chẳng phải chỉ là mấy giỏ than thôi sao? Cần gì phải vậy?
- Quan nương tử. - Vâng.
Nếu Tiểu Điệp cô nương cần than
thì bà xuống bếp lấy cho cô ấy là được.
Vâng. Tiểu nhân sẽ xuống bếp lấy cho cô ta,
để tránh làm hỏng tiệc mừng hôm nay.
Cần gì phải vậy?
- Tiểu Điệp cô nương, đừng giận nữa. - Đi lấy đi.
Ở đây tận hai ba mươi cân, đủ cho cô rồi đấy.
Thứ thuộc về ta, ta sẽ lấy đủ.
Còn nếu không phải, chút ít ta cũng không lấy.
Người của viện họ ỷ vào bụng chửa nên ngang ngược lắm.
Tương lai sẽ chịu khổ thôi.
Nếu không phải do không muốn làm phiền đại nương tử…
Không gả nữa!
Ta không cần đống sính lễ này.
Viên gia nhà họ làm mấy trò này,
cần gì xuống tàu cập bến, chi bằng giờ quay thuyền trở về
nói với phụ thân nhà hắn, con gái Thịnh gia ta
không thèm phủ bá tước nhà họ.
Đây là mối nhân duyên tốt đẹp.
Nàng nói bậy gì vậy?
Nói bậy sao?
Nếu hôm nay người nạp sính lễ không phải Hoa Nhi của ta
mà là Mặc Lan bị ghẻ lạnh như vậy,
chàng đoán xem Lâm Cầm Sương bảo bối trong lòng chàng
có nói bậy hay không.
Đang nói về hôn sự của Hoa Nhi, lôi nàng ấy vào làm gì?
Chàng không thương Hoa Nhi!
Đây chính là hôn sự chàng sắp xếp cho con bé.
Đã quyết định là phu thê bá tước sẽ đến Dương Châu đưa sính lễ.
Giờ chỉ để mình đại lang Viên Văn Thuần tới cho qua chuyện.
Trước mặt ta thì chàng tâng bốc lên tận trời xanh.
Nào là nay Đông Kinh loạn lên vì lập thái tử,
tốt nhất là đừng kết thân với những nhà đang có dính líu.
Nào là Viên gia phủ Trung Cần bá tước từng có thời sa sút
nên con cháu nhà họ
đều giỏi giang và hiểu chuyện hơn người khác.
Nào là chàng từng tận mắt thấy thằng bé Viên Văn Thiệu
vô cùng chín chắn lễ phép, oai phong lẫm liệt.
Nay Viên gia đúng là oai phong lẫm liệt thật
Ta nói chàng biết, Hoa Nhi là con gái đầu lòng của ta,
đừng ai hòng bạc đãi con bé!
Đừng cài nữa, cài gì mà cài hả?
Nương tử.
Nương tử.
Những lời nàng nói khiến ta
đau lòng vô cùng.
Sao ta không thương Hoa Nhi chứ?
Ban đầu khi ta bị phái đến vùng Linh Châu nghèo khổ,
cả gia đình đều do một tay nương tử quán xuyến.
Hoa Nhi cũng đã ra đời vào lúc đó.
Con bé từ nhỏ đã sống cực khổ hơn mấy đứa khác.
Nhưng con bé lại là đứa hiểu chuyện vâng lời nhất,
khiến người ta thương yêu nhất trong nhà.
Ta chọn Viên gia phủ Trung Cần bá
vì thấy thằng bé Viên Văn Thiệu là đứa trẻ ngoan.
Ta chỉ mong Hoa Lan
lấy được một đấng lang quân tốt có trách nhiệm,
phu thê hòa hợp, yêu thương lẫn nhau.
Tương lai sinh con đẻ cái, cả đời thuận lợi.
Đúng không?
Nào.
Ta cài cho nương tử nhé.
Sao ta lại không biết Viên gia thất tín chứ?
Nhưng thuyền lễ
cũng cập bờ rồi,
sính lễ được dỡ xuống cả rồi.
- Sính lễ dỡ cả rồi? - Yên nào.
Ai bảo dỡ xuống thế? Ta dặn Bách Nhi đón thuyền,
chưa bảo nó dỡ đồ xuống thì nó tuyệt đối sẽ không làm!
Bây giờ ở ngoài bến e là người đã vây thành đoàn rồi.
Gia quyến quan lại toàn Dương Châu đều ở trong viện của nương tử rồi.
Giờ cứ để Viên gia đi đi.
Viên gia mà dám bắt nạt Hoa Lan của ta…
Viên gia có tệ thế nào
thì cũng còn có tước vị che chở.
Nếu sau này đường làm quan không thuận lợi,
ít nhất vẫn còn dựa dẫm được vào bá phủ.
Nếu Viên Văn Thiệu biết cố gắng,
sau này vẫn còn vinh hoa phú quý đợi Hoa Nhi mà.
Ta không quan tâm tới vinh hoa phú quý!
Viên gia mà dám bắt nạt Hoa Nhi, ta sẽ liều mạng với họ!
Đâu chỉ có nàng! Ta sẽ liều mạng với nhà đó trước tiên!
Đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau giúp nương tử sửa soạn đi.
Mau lên nhé.
Ta ra ngoài xem sao.
Ra bến tàu bảo Bách Nhi, Viên gia dỡ sính lễ xuống được rồi.
- Vâng. - Đợi đã.
Ta đã nói xong đâu.
Ngươi nhắc Viên gia
lúc đến gọi cửa chú ý chút.
Vâng.
Than có ướt đâu mà sao lắm khói thế không biết.
Đây là than dùng cho bếp lò.
Bọn họ dám lừa em!
Than bếp lắm khói, sao mang vào phòng để sưởi được?
Em sẽ đi tìm bọn họ đòi than khôi hoa.
Tiểu Điệp, đừng đi.
Lạnh thì mặc thêm xiêm y vậy.
Nếu vẫn không được thì chặn cửa kín hơn.
Tiểu nương, trong phòng không có chậu than nào
thì sao được?
Hơn nữa, đây vốn phải là phần của người mà.
Vốn phải là thế nào?
Cho thì là của ta.
Không cho thì không phải.
Về sau không được nhắc chuyện này nữa.
Chỗ than còn lại mang đun thêm ít nước nóng đi.
Đến tối cho vào bình ủ.
Em để thêm một cái ở giường mình đi.
Em không lạnh nhưng Tiểu Đào và lục cô nương còn nhỏ,
sẽ bị lạnh đó.
Theo ta vào đây.
Tiểu Điệp.
Không được! Đây là của hồi môn của tiểu nương.
Thứ khác đã cầm cố cả rồi, còn lại mỗi cái này thôi.
Nhưng giờ bọn trẻ bị lạnh như thế,
còn quan tâm của hồi môn gì nữa.
Mang đi cầm giúp ta đi.
Không được cầm! Đây là vòng của bà ngoại mà!
Không có than thôi mà. Đi nói với cha là được.
Nhất định cha sẽ mắng nhà bếp để họ đưa trả phần của chúng ta.
Nếu con không muốn cầm đồ nữa
thì ngày mai đến chỗ lão thái thái hầu hạ đi.
Không! Mẹ! Con không rời xa người đâu!
Con đi rồi thì ai chăm sóc người?
Ta là người lớn,
còn cần con chăm sóc gì nữa?
Đây là chuyện lớn, cha đang nâng đỡ các con.
Nếu lọt vào mắt xanh của lão thái thái,
được gửi nuôi ở chỗ người,
nghe nói bên đó toàn dùng than ngân cốt đấy.
Trong phòng ấm lắm.
Con không sợ lạnh chút nào! Con nóng lắm!
Nếu con không chịu nghe lời,
sau này không được nhắc đến chuyện than nữa.
Đưa vòng cho Tiểu Điệp đi.
Đưa đi.
No comments yet. Be the first to leave one.